Chủ Nhật, 18 tháng 2, 2018

ĐỪNG CÓ SAI LỆCH VỀ VIỆC TƯỞNG NIỆM NHÂN NGÀY 17-2



Gió Lành

Ngày 17/2, một vài phây búc cơ bốt lên những con tút bình loạn này nọ liên quan đến chuyện tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ nhân ngày 17-2. Chẳng hạn: Fber Thịnh Quang Lê nói rằng, những cao niên đến khiêu vũ ở tượng đài Vua Lý Thái Tổ là phạm kỵ; rằng đó là nơi linh thiêng không được nhảy múa…
Fber Dương Phong cho rằng: "Người ta nhảy nhót vui đùa dưới tượng đài tiền nhân ngay ngày Trung Quốc xâm lược biên giới phía bắc vào 39 năm trước. Người ta nhảy nhót khi hàng vạn đồng bào chiến sĩ hy sinh trong cuộc chiến vệ quốc chống lại giới cầm quyền phản động Trung Quốc. Họ mái đầu đã hai thứ tóc, làm sao có thể để người đời xem thường đến thế. Cốt nhục đồng bào cũng là máu đỏ da vàng, xương cốt hy sinh trong cuộc vệ quốc đó cũng là từ bách tín hiển hách sinh ra. Làm sao họ có thể nhảy nhót xú uế đến thế. Lẽ nào cụ Lý Thái Tổ để yên về mặt tâm linh".
Thực ra, bàn luận về cách thức tưởng niệm là cả một câu chuyện dài, nhất là liên quan đến tâm linh. Ở đây, có thể thấy ngay rằng nhận xét của các Fber kiểu trên là sai lệch.
Thứ nhất, bên tượng Vua Lý Thái Tổ là nơi Thành phố Hà Nội đã tổ chức nhiều cuộc biểu diễn ca nhạc, văn nghệ, đó là một điểm sinh hoạt văn hóa chứ không đơn thuần là nơi thờ cúng.
Thứ hai, những phân tích kiểu trên mang nặng tính áp đặt, suy diễn một cách khiên cưỡng. Thử xem xem, bình thường ở tượng đài Lê Nin, tượng đài vua Lý, tượng đài Vua Lê… nhân dân vẫn hay tập trung học khiêu vũ, thể dục đồng diễn… đấy chứ, có phải chỉ riêng hôm vừa rồi đâu?
Thứ ba, chuyện tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ tại sao cứ phải là chỗ tượng đài quanh Bờ Hồ?
Rõ ràng, những Fber này đang có cách nhìn nhận sai lệch hoặc là đang có những ý đồ khác, không trong sáng.

28 nhận xét:

  1. áp đặt, suy diễn, nhìn ác cảm về chính quyền quá. Chiến tranh biên giới vẫn được nhắc tới nhưng việc mọi người nhảy múa ở tượng đài Lý Thái Tổ thì đâu tới mức nói quá lên như thế. Còn việc tưởng niệm người đã mất thì tổ chức ở nhà riêng, ở các nghĩa trang, nơi có phần mộ người đã mất mới phù hợp chứ đến tượng đài Lý Thái Tổ làm gì. Phải chăng chỉ để gây sự chú ý của dư luận chứ cũng chẳng có tí tâm nào

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vừa mới Tểt ra mà bọn dân chủ đã lại bày đặt chiêu trò mới. Nơi khu vực sinh hoạt cộng đồng vô tình lại là nơi mà bọn dân chủ thường nhắm đến để phơi biểu ngữ và tìm cách tụ tập. Nay những hoạt động văn hóa diễn ra ở đó đã cản trở hoạt đọng sai trái của bọn dân chủ nên chúng không chịu được lại lên mạng để xuyên tạc, bịa đặt về những hoạt động văn hóa của người dân.

      Xóa
  2. Yêu nước và biết ơn các anh hùng liệt sỹ phải thể hiện bằng hành động thiết thực chứ không phải bằng cách mượn cớ tưởng niệm để đi biểu tình. Nay không biểu tình được thì lại viết liên thiên. Những người tỉnh táo thì chắc chắn sẽ nhận ra ngay đây là thủ đoạn chống phá của bọn rận chủ phản động. Chúng ta cần tẩy chay những hành động thế này để bọn chúng không thể nào dựa vào hoạt động thiêng liêng này để mà chống phá đất nước.

    Trả lờiXóa
  3. có thể thấy, rất nhiều năm gần đây nhiều nhà rân chủ cùng các đối tượng chống đối khác đã lợi dụng những ngày lễ kỷ niệm lớn của đất nước, trong đó có ngày 17/02, chúng lợi dụng các địa điểm đông người, tổ chức biểu tình gây rối trật tự công cộng, làm mất mỹ quan đô thị, ảnh hưởng không nhỏ đến cuộc sống của mọi người.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. chuẩn luôn là lợi dụng những ngày lễ kỷ niệm rồi những sự kiện lớn của đất nước để tụ tập biểu tình gây rối, nhưng nay nhiều tên bị nhập trại, tiền cũng cạn nên không còn lực để tụ tập với biểu tình thành ra "thất nghiệp". Để người dân ra tổ chức các hoạt động vui chơi còn hơn là để lũ rận tới đấy làm bậy, vừa mất hình ảnh vừa mất trật tự an ninh, làm cho người dân đi qua đấy cũng mất cảm tình

      Xóa
  4. các thế lực thù địch trong và ngoài nước luôn lợi dụng những ngày lễ của đất nước để gia tăng các hoạt động chống phá nhà nước bằng rất nhiều thủ đoạn khác nhau như tuyên truyền, xuyên tạc trên mạng xã hội gây xôn xao dư luận, tổ chức các cuộc tụ tập, biểu tình trái phép, gây mất trật tự an toàn xã hội.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. tượng đài Lý Thái Tổ ngoài để thờ cúng, bao lâu nay vẫn là nơi trẻ con vui chơi, tổ chức các sự kiện, tổ chức chương trình ca nhạc, rồi sự kiện đón chào năm mới các kiểu vẫn bình thường mà. Nay người dân tổ chức khiêu vũ có gì sai, có gì mất hình ảnh đâu mà loạn hết cả lên thế nhỉ. Hay là thay bằng hình ảnh khiêu vũ là mọi người phải "hòa mình" vào dòng người biểu tình, tụ tập ấy mới là văn minh chăng

      Xóa
  5. Việt Cộng đi đến đâu tai tiếng phóng đến đó

    Kênh truyền hình ANN News của Nhật vừa đưa tin, ngày 22.2 cảnh sát đã bắt giữ du học sinh Lê Minh Hoàng. Theo nhà chức trách, thì Hoàng dùng máy in loại nhỏ đặt trong nhà để làm giả các loại thẻ học sinh. Và với giá 5.000¥/thẻ, Hoàng đã bán ra cho 500 người.

    Các loại thẻ giả này hầu hết được mua để đăng ký vào làm việc bán thời gian trong các cửa hàng tiện lợi 24/24 tại Nhật. Tháng 12/2017 Đài NHK làm một phóng sự về tình hình du học sinh Việt Nam, cũng đã báo động về tình trạng trên!

    ©https://www.nhk.or.jp/gendai/articles/4073/

    Tình hình rất là tình hình, tội phạm trong giới du học sinh tại Nhật đang gia tăng. Một con số thống kê cho hay, năm 2016 có 1.208 du học sinh Việt Nam bị khởi tố vì các tội ăn cắp và các tội khác; vượt 8 lần so với 5 năm trước. Hiện nay số sang học tiếng Nhật khoảng 750.000 người, dẫn đầu top và vượt hẳn lượng du học sinh đến từ Trung Quốc!

    - Tại Nhật, quy định pháp luật chỉ cho phép du học sinh làm thêm 28h/tuần. Dẫn đến tình trạng buộc các em làm việc quá mức, do phần nhiều ở Việt Nam bị các công ty môi giới du học dụ dỗ và phải vay mượn vượt ngoài khả năng trả nợ. Chưa kể phí mua thẻ, du học sinh còn phải trả cả phí môi giới; nhiều em mới sang chưa rành tiếng Nhật muốn tìm được việc sẽ phải qua các công ty việc làm giới thiệu!

    Các phát hiện vi phạm đều bị Nhật trục xuất về nước!

    (Lê Nguyễn Hương Trà)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đến nay, ngày càng có nhiều người Trung Quốc, nhất là các học giả và những người lính đã từng tham gia cuộc chiến tranh năm ấy nhận rõ sự thực, dũng cảm nói lên những tiếng nói phản bác lại những điều mà họ đã ngộ nhận, công bố và phân tích về những thực tế phũ phàng của “cuộc chiến tranh vô nghĩa” trái đạo lý ấy.

      Xóa
  6. BÀI HỌC VỀ SỰ NỔI GIẬN CỦA NGƯỜI VIỆT

    Nước Việt ta kể từ ngày dựng cờ lập quốc, vung gươm mở cõi, chưa bao giờ nước rộng, người đông như ngày nay.

    Người Việt trải mấy nghìn năm lịch sử, cay đắng và oanh liệt song hành, ngoại bang nào cũng đánh thắng, chỉ thua mỗi chính mình.

    Trong chiến tranh giữ nước, người Việt có đủ đức hy sinh, tình đoàn kết và niềm tin sắt đá vào thắng lợi cuối cùng.

    Tiếc thay, và có lẽ đó cũng là điều tiếc nhất, trong gần nửa thế kỷ xây dựng kinh tế người Việt dần đánh mất niềm tin vào một bộ phận (khá đông đảo) những người lãnh đạo cũng như không ít định hướng sai lầm trong chỉ đạo, điều hành.

    Tình đoàn kết, nghĩa cộng đồng bị mai một mà câu chuyện nông dân “trồng hai luống rau”, cán bộ trồng rau trong nhà (để khỏi phải ăn rau bẩn) chỉ là một trong nhiều biểu hiện.

    Thua do mình tự làm hại mình thì còn biết trách ai?

    Làm vua, làm lãnh đạo hay dân đen rồi cũng đến lúc chỉ còn ba tấc đất, khác chăng là có người danh lưu trong sách, kẻ khác tiếng để trên đời.

    Làm quân vương tránh cho đất nước khỏi binh đao, khỏi cảnh nồi da nấu thịt là vua sáng; tránh cho dân tộc khỏi nỗi sỉ nhục kiếp nô lệ, khiến bất kỳ kẻ ngoại bang nào cũng không dám khinh nhờn, khiến người dân ra nước ngoài có thể ngẩng cao đầu mới là đấng minh quân.

    Lãnh đạo một quốc gia, không thể là lãnh đạo một nhóm người, càng không thể là lãnh đạo một dòng tộc.

    Đem cái lợi ích của dòng tộc, của thiểu số mà gán cho quốc gia, dân tộc không phải là cách làm của người có tầm nhìn xa trông rộng, càng không phải là cách làm của bậc vĩ nhân.

    Suốt chiều dài lịch sử, thời cơ, vận hội của mỗi quốc gia, dân tộc như chim trên trời, như cá dưới nước, không níu kéo được nó sẽ vuột mất.

    Người Việt bước vào năm 2018 với nhiều thành công về kinh tế, với những chuyển biến bước đầu về phòng, chống tham nhũng nhưng vẫn còn đó nỗi đau của cuộc chiến chống xâm lược đầu xuân năm 1979, của vết thương chiến tranh vẫn chưa lành trong gia đình hơn 500.000 liệt sĩ chưa tìm được danh tính ,…

    Phải chăng điều quan trọng nhất trong đồ thị hình sin của sự thăng trầm là chúng ta đã vượt qua điểm cực tiểu, đã bắt đầu một chu kỳ cất cánh mới?

    Vậy cực tiểu của tình trạng kinh tế xã hội là gì?

    Là sự làm ăn thua lỗ triền miên của các tập đoàn, tổng công ty nhà nước mà nguyên nhân chính là sự yếu kém của những người được giao trọng trách quản lý.

    Là tình trạng tham nhũng của một bộ phận không hề nhỏ cán bộ, công chức, đảng viên đến mức nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan phải nói: “Họ ăn của dân không từ một cái gì”!

    Là những quy định mà Nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng phải thốt lên: “Thủ tục hành chính đối với dân giờ cay nghiệt, độc ác lắm”.

    Là tình trạng xuống cấp văn hóa, đạo đức khiến ba ngày tết cũng vẫn có cảnh nổ mìn, giết người khiến cả xã hội bất an.

    Là một nền giáo dục mù mờ về định hướng và rối loạn về phương pháp.

    Liệt kê hết những “tham nhũng vô bờ” mà một bộ phận chức quyền thực hiện suốt mấy chục năm qua cứ như một giấc mơ hãi hùng khiến đời sau không dám tin nước Việt văn hiến có lúc lại như thế.

    May thay điều đó đang bắt đầu biến chuyển.

    Năm 2018, năm bản lề thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2016-2020.

    Lo kinh tế là quan trọng, lo định hướng còn quan trọng hơn.

    Chớp mắt một cái đã gần hết thập niên thứ hai của thế kỷ 21.

    Vậy đâu là định hướng của nước Việt ba mươi năm tới, khi nửa thế kỷ đâu tiên của thiên niên kỷ thứ ba sẽ trôi qua?

    “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” là gì? Có phải đã được giải thích bởi các đặc trưng: “Độc lập - Tự do - Hạnh phúc”?

    Suốt ba kỳ đại hội, từ Đại hội Đảng lần thứ 10 đến Đại hội 12, định hướng xây dựng nước Việt Nam là: “Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”.

    Có nhất thiết phải có sự khác nhau giữa tên nước và tiêu chí xây dựng đất nước?

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Liệu có bộ tiêu chí nào ngắn gọn nhất nhưng lại kết hợp đầy đủ cả “Độc lập, tự do, hạnh phúc” với “Dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh”?

      Đích đến của Việt Nam “Dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh” có gì khác với tiêu chí của các nước tiên tiến trên thế giới?

      Nếu khác thì cần một con đường mới, nếu không khác thì có nên học tập, đi tắt, đón đầu để rút ngắn thời gian và công sức mà lại tránh được rủi ro đáng tiếc có thể xảy ra?

      Quá nhiều tiêu chí quốc gia là văn minh hay manh mún?

      Một đất nước diện tích hơn 300.000 km2 mà có tới 63 tỉnh, thành phố là văn minh hay manh mún?

      Một nền giáo dục mà có tới ngót trăm đơn vị chủ quản bao gồm các tỉnh, bộ, ngành, tập đoàn, tổ chức chính trị xã hội là văn minh hay manh mún?

      Một Chính phủ vừa quản lý, vừa kinh doanh là văn minh hay manh mún?

      Sống trong một “không gian manh mún” tầm suy nghĩ của con người liệu có được rộng mở, có thoát khỏi tâm lý chỉ nhìn thấy cây mà không thấy rừng?

      Người Việt xưa bị ngoại bang đô hộ hàng nghìn năm, tồn tại là mục tiêu duy nhất.

      Có tồn tại, không bị đồng hóa, mới giữ được ngôn ngữ, tín ngưỡng, phong tục, mới quật khởi hết thế hệ này đến thế hệ khác để giành tự do, độc lập.

      Ngày nay, người Việt không thể sống theo kiểu “tồn tại” cổ xưa, không thể duy trì nòi giống bằng bất kỳ giá nào.

      Mỗi cá nhân - hay suy rộng ra cả một chủng tộc - không thể có trí tuệ minh mẫn trong một cơ thể còi cọc.

      Khi mà nhân loại bước vào kỷ nguyên số, khi nền kinh tế thế giới trở thành nền kinh tế tri thức thì sự còi cọc về thể chất chính là rào cản cho sáng tạo.

      Định hướng cho tương lai phải chăng cần phải là chiến lược phát triển con người cả tầm vóc, lòng tự tin và trí thông minh?

      Thế giới ngày nay gọi là văn minh, nhưng các nước lớn vẫn âm mưu chia chác trên lưng nước yếu (chứ không phải nước nhỏ).

      Nước nhỏ mà có sức mạnh, kinh tế phát triển thì mọi âm mưu sau lưng họ đều phải dè chừng.

      Xóa mặc cảm là một nước nghèo, khơi dậy lòng tự tin, giải phóng sự sáng tạo của các nhà khoa học, văn nghệ sĩ, thế hệ trẻ, khích lệ người lao động tự làm chủ vận mệnh của mình,…

      Phải chăng đó chính là định hướng mà bất kỳ người lãnh đạo cũng phải ghi nhớ?

      Trên thế giới này, những nhân vật vĩ đại nhất như Phật tổ, Chúa Giê-su, Thánh Ala, Khổng tử,… không người nào nắm vương quyền, cũng chẳng ai chinh chiến đánh đông dẹp bắc, họ đều là những nhà tư tưởng, những người truyền bá lòng vị tha, tính cộng đồng và tôn trọng sự đa dạng sinh học của thế giới.

      Vấn đề là niềm tin mà họ quảng bá được quần chúng tự nguyện đón nhận chứ không phải bằng những lợi ích vật chất vẽ ra một cách hào nhoáng, càng không phải bằng các biện pháp cưỡng chế.

      Giáo hội Thiên chúa đã từng dùng dàn thiêu và các hình phạt khắc nghiệt đối với những tín đồ có chính kiến khác với giáo lý chính thống.

      Nhà thiên văn học Galileo Galilei bị Tòa án Dị giáo kết án chung thân vì ông cho rằng trái đất tròn và quay quanh mặt trời.

      Phải mất gần 400 năm, sau nhiều cân nhắc, Tòa thánh Vatican mới đi đến quyết định xóa án cho Galileo, gián tiếp nhận lỗi và công nhận hình phạt dành cho Galileo là sai.

      Mỗi tôn giáo, mỗi thể chế chính trị ngay khi bắt đầu nắm quyền lực trong tay cũng đồng thời tạo ra lực lượng ủng hộ và chống đối.

      Sự tồn tại của hai lực lượng đó chính là động lực của sự phát triển, điều này được khẳng định trong quy luật Mâu thuẫn, một trong ba quy luật cơ bản của phép biện chứng duy vật trong triết học Mác - Lênin.

      Sẽ là ngây thơ nếu mong muốn cả cộng đồng đều nhìn về một hướng, đều răm tắp tuân theo một hiệu lệnh.

      Phủ nhận hay không chấp nhận những quan điểm trái chiều trong dân chúng không chỉ là sai lầm về chiến lược trị quốc mà còn nguy hiểm bởi nó đi ngược mọi quy luật phát triển xã hội loài người.

      “Khen đúng chỉ là bạn ta, chê đúng mới là thày ta”, nếu người lãnh đạo chỉ muốn nghe lời khen, họ có thể có nhiều bạn nhưng họ sẽ không có thày, điều này đã được tiền nhân cảnh báo “không thày đố mày làm nên”.

      Có hai đối tượng mà người đứng đầu nên sợ: “Sợ dân và sợ chính mình”.

      (Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

      Xóa
    2. Sợ dân để biết cách làm theo ý dân, để đừng bao giờ xem dân như đối tượng cai trị chứ không phải chủ nhân đất nước.

      Sợ chính mình để không phạm sai lầm, để không bị hào quang quyền lực làm lóa mắt, để không vì phe nhóm của mình mà xem nhẹ sơn hà, xã tắc.

      Chúng ta nói nhiều về các “nhóm lợi ích” nhưng chưa chỉ ra được cụ thể đặc điểm của những nhóm đó là gì.

      Cũng tương tự khái niệm “một bộ phận không nhỏ” cán bộ thoái hóa biến chất nhưng chưa chỉ rõ là những ai, nằm ở đâu?

      Nếu khẳng định ở Trung ương không có chuyện chạy chức, chạy quyền như ý kiến của Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính thì rõ ràng “bộ phận không nhỏ” hay “nhóm lợi ích” chỉ còn lại ở địa phương, ở các bộ ngành, liệu điều này có hoàn toàn chính xác?

      Cuộc chiến chống nội xâm mà cụ thể là chống lại các “nhóm lợi ích” chưa đạt thắng lợi cuối cùng cho thấy có nhiều điều cần được nghiên cứu, hoàn thiện.

      Quan trọng nhất hiện nay là xác định “nhóm lợi ích” nào là “mạnh” nhất, có khả năng chi phối cả kinh tế lẫn chính trị - và đương nhiên là cả khả năng chi phối các “nhóm” khác.

      Nếu không hoặc chưa xác định được “nhóm lợi ích” đầu sỏ, nếu cứ tập trung vào một số nhóm lợi ích “râu ria” thì khó tránh bị nhân dân nghi ngờ chúng ta mới chỉ đang “ném đá ao bèo”.

      Các vụ xem xét kỷ luật, các vụ án điểm liên quan đến ngành ngân hàng, đến các tập đoàn, tổng công ty nhà nước, đến một số cán bộ lãnh đạo cao cấp vừa được xét xử cho thấy đây mới chỉ là những trận đánh mang tính thăm dò đối phương - nói theo ngôn ngữ quân sự là các trận đánh nghi binh.

      Trận đánh lớn cuối cùng phải là vào hang ổ của tham nhũng, của nhóm lợi ích, vào thành trì vốn rất khó nhận diện của giặc nội xâm.

      Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói: “Chống nội xâm khó vì là ta tự đánh vào ta”, cuộc chiến này càng khó hơn vì có lúc “ta” ở đây lại là những hậu duệ hoặc người đã nghỉ hưu chứ không chỉ là những “đồng chí chưa bị lộ”.

      Cựu Thủ tướng Trung Quốc Chu Dung Cơ khi bắt đầu cuộc chiến chống tham nhũng đã có câu nói nổi tiếng:

      “Phải chuẩn bị 100 quan tài, 99 chiếc cho các quan chức tham nhũng và một dành cho bản thân”.

      Câu nói của ông Chu Dung Cơ cho thấy chống nội xâm với hành trang là sự liêm khiết chắc chắn chưa đủ mà còn cần dũng khí và sự hy sinh.

      Khi người ta ở vào tuổi “cổ lai hy” sống thêm năm nào “lãi” năm ấy thì có gì phải sợ, thế nên người viết tin rằng trong vòng 5-10 năm tới, nhất định cuộc chiến “ta đánh vào ta” sẽ đáp ứng được mong mỏi của toàn dân, sẽ dạy cho đám sâu mọt bài học về sự nổi giận của người Việt.

      Xuân Dương
      (21/02/2018)

      Xóa
    3. để tiến hành cuộc chiến tranh 17/02/1979, Trung Quốc đã chuẩn bị kỹ lưỡng, huy động một lực lượng không lồ gồm những quân đoàn chủ lực tinh nhuệ, được coi là thiện chiến nhất khi đó, việc tiến hành cái gọi là “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam” được quyết định tại Hội nghị Quân ủy Trung ương ngày 7/12/1978 và “Mệnh lệnh triển khai chiến lược” được ban hành vào ngày 8/12 nêu mục đích tiến hành chiến tranh là “để chi viện cuộc đấu tranh chính nghĩa chống Việt Nam xâm lược của nhân dân Campuchia, trừng trị khí thế phản động, kiềm chế hành động xâm lược của Việt Nam, giành hòa bình ổn định ở biên giới nước ta”.

      Xóa
  7. CHUYỆN QUÊ TÔI.........

    Mấy năm trở lại đây, cứ đến tết là mọi ngõ xóm rợp trời cờ hoa....
    Cờ đỏ búa liềm, cờ phật giáo, đèn lồng treo giăng trên cao, đèn nháy lấp loáng rực cả trời quê.

    Tôi hỏi mấy cháu mới đi lao động xuất khẩu bên Đài loan về:
    - Cờ đỏ búa liềm là của ai cấp? biểu tượng cho cái gì?
    - Dạ, chắc là quảng cáo của Công ty cơ khí nông nghiệp tỉnh mình Bác ạ!!!! Các cháu hồn nhiên trả lời....

    Tôi hỏi mấy cháu sinh viên câu hỏi tương tự, chúng trả lời:
    - Dạ, nhìn chất liệu in nét thế này thì chắc là hàng công ty rồi, cháu đoán là tờ rơi quảng cáo của Công ty cơ khí Quang Trung trên Hà Nội bác ạ....Nhưng cháu thắc mắc sao không có địa chỉ Công ty, Website hay địa chỉ trên FB.....

    Tôi đi hỏi Trưởng thôn câu tương tự:
    - Cái này tôi cũng chẳng rõ, chắc là nhân dân tự phát thôi chú ạ, không biết là quảng cáo của Công ty nào, nhưng chắc chắn đây là của Công ty vật tu nông nghiệp, họ vẫn sản xuất mấy thứ này phục vụ bà con nông dân mà....năm nay chưa thấy ai đến tặng quà để quảng bá sản phẩm.... Tôi cũng thắc mắc là tại sao họ không in số điện thoại để liên hệ chú nhể? Trưởng Thôn nhe hàm răng cải mả nhìn tôi bẽn lẽn lắm....

    Tôi sẽ lên Xã để hỏi anh Bí thơ xem thế nào. Các Bác chơ xem câu trả lời thế nào nhé.....

    (Ls Lê Văn Thiệp)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đài phát thanh Trung Quốc phát bài với luận điệu lừa bịp về mục đích cuộc chiến tranh: “Chính quyền Việt Nam nhiều lần gây sự ở biên giới, quấy nhiễu nghiêm trọng cuộc sống bình thường và hoạt động sản xuất của dân biên Trung Quốc; Trung Quốc nhiều lần cảnh cáo, nhưng Việt Nam vẫn bỏ ngoài tai, cứ làm theo ý mình. Trong tình thế không thể nhẫn chịu, Trung Quốc buộc phải phát động cuộc chiến tranh phản kích tự vệ để trừng phạt Việt Nam”.

      Xóa
  8. Sau thách thức Mậu Thân lại đến thách thức xây nghĩa trang ngàn tỷ. Trang BBC nhận định là nhà đương cuộc Hà Nội đã khiến cho …dư luận dậy sóng:

    Nguyễn Thị Hậu: Sao lo cho người sẽ chết “an nghỉ” mà lại làm người sống không thể “an cư”?

    Trương Huy San: Một chính thể giành được chính quyền bởi những người theo ý tưởng “thế giới đại đồng”, không lẽ, từ tem phiếu đến “nơi an nghỉ” đều phân chia đẳng cấp.

    Trương Duy Nhất: Khốn nạn hơn vạn lần khốn nạn ở chỗ: Nó qui hoạch cho cả vợ/chồng, khi chết cũng được vào đây, bất kể vợ/chồng họ là ai làm gì. Nhiều người chưa chết, đã nghe thiên hạ đào mồ cuốc mả rồi.

    Nhân Thế Hoàng: Tiền thuế của dân mà nó làm như của cha của mẹ nó để lại, muốn xài sao thì xài.

    Dư luận, trong cũng như ngoài nước, cứ tha hồ mà dậy sóng. Sóng gió trong những tách nước trà nào có ảnh hưởng chi đâu. Giới lãnh đạo CSVN (chắc chắn) sẽ còn tạo ra nhiều thách thức ngang ngược, và bạo ngược khác nữa, trong những ngày tháng tới - như họ đã từng làm từ hơn hai phần ba thế kỷ qua. Câu hỏi đặt ra là dân tộc này sẽ còn cam chịu để cứ bị tiếp tục “thách thức” thêm bao lâu nữa?

    (Tưởng Năng Tiến)

    Trả lờiXóa
  9. Bạn có biết
    Tại sao nhiều facebookers gọi tổng Lú là thím Chọng?
    - Vì hắn có cái "lò tôn"

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đất nước VN đã chịu bao đau thương vất vả và dân tộc Vn là một dân tộc anh hùng khi đã chiến thắng biết bao giăc ngoại xâm. Sự kiện này cũng vậy, chúng ta kỉ niệm ngày ta giành thắng lợi mới là chính xác nhất vì nó phù hợp chứ không phải ngày TQ đánh ta.

      Xóa
    2. trên thế giới không có nước nào kỉ niệm những ngày bị xâm lược cả, đó có thể là ngày để ghi nhớ chứ không phải là ngày kỉ niệm. mà ngày kỉ niệm phải là ngày mang ý nghĩa tích cực. ngày 17/2 là ngày mà chúng ta bị chính người hàng xóm đánh, sao có thể lấy làm ngày kỉ niệm được.

      Xóa
  10. Năm nào chúng ta cũng nghe về các chỉ số tăng trưởng GDP, rồi thì Việt Nam là nước giàu lên nhanh nhất trong vòng 10 năm qua. Chúng ta lại vinh dự khi được dẫn dắt bởi đảng quang vinh muôn năm, bởi chính phủ kiến tạo nên nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua.

    Thế mà sau mấy chục năm giải phóng, cái đường quốc lộ - tuyến giao thông huyết mạch của quốc gia cũng làm không xong, phải giao cho tư nhân phân lô làm BOT bóp cổ dân trong khi người dân đã phải trả phí bảo trì đường bộ qua giá xăng dầu, đã phải mua xe ô tô với giá gấp 3 so với mặt bằng chung của thế giới. Bệnh viện - nơi chăm sóc sức khoẻ cho hàng triệu người dân thì lại quá tải, bệnh nhân phải nằm 2-3 người một giường bệnh, người nhà đi theo chăm sóc thì nằm như kiểu người ta xếp cá để làm mắm ở ngoài hành lang. Sau ngần ấy năm, thử nhẩm tính xem có bao nhiêu bệnh viện được xây mới?

    Dân còn đói khổ, hạ tầng còn yếu kém, trường học bệnh viện thì thiếu trầm trọng thế mà vẫn ngang nhiên nhận vơ công trạng và vô tư lấy 1.400 tỷ tiền thuế để làm nghĩa trang phục vụ cho các cán bộ cao cấp với chi phí gần cả tỷ đồng mỗi khu huyệt mộ.

    Chúng ta có một nền giáo dục đầy rẫy các giáo sư - tiến sĩ nhưng lại thiếu trầm trọng các phát minh khoa học. Chúng ta có một bộ trưởng bộ giáo dục nói ngọng và đạo văn. Chúng ta không có bất cứ một trường đại học nào lọt vào top 350 trường đại học hàng đầu Châu Á. Bằng cấp thì được làm giả và mua bán tràn lan tựa như mua 1 bó rau ở chợ.

    Vậy so với những con số thống kê trên sách sổ và thực tế khi nhìn vào hệ thống giáo dục - y tế - hạ tầng giao thông hiện tại, chúng ta có thấy chạnh lòng?

    (Nhân Thế Hoàng)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Báo chí Trung Quốc cũng vạch trần những thủ đoạn tuyên truyền dối trá của chỉ huy quân đội Trung Quốc trong thời kỳ chiến tranh. Ví dụ quân đoàn 42 đề nghị Quân ủy phong danh hiệu “Xe tăng anh hùng” cho chiếc tăng cùng 4 lính của trung đoàn xe tăng được cho là “chiến đấu ngoan cường, anh dũng hi sinh” khi đánh vào thị xã Cao Bằng, thậm chí Xưởng phim Bát Nhất cũng vội làm một bộ phim thời sự tài liệu ca ngợi họ.

      Xóa
  11. bên tượng Vua Lý Thái Tổ là nơi Thành phố Hà Nội đã tổ chức nhiều cuộc biểu diễn ca nhạc, văn nghệ, đó là một điểm sinh hoạt văn hóa chứ không đơn thuần là nơi thờ cúng

    Trả lờiXóa
  12. CLB của chúng tôi cũng thường xuyên ra đây để tập nhảy, chuyện này hết sức bình thường nếu như có bất kỳ một CLB nào đó nhảy ở đó vào ngày 17/2. Các vị luôn rao giảng về giá trị tự do, dân chủ, nhưng các vị lại lên án hoạt động giải trí đơn thuần của người dân

    Trả lờiXóa
  13. biết ơn các anh hùng liệt sỹ phải thể hiện bằng hành động thiết thực chứ không phải bằng cách mượn cớ tưởng niệm để đi biểu tình. Nay không biểu tình được thì lại viết liên thiên. Những người tỉnh táo thì chắc chắn sẽ nhận ra ngay đây là thủ đoạn chống phá của bọn rận chủ phản động.

    Trả lờiXóa
  14. Vừa mới Tểt ra mà bọn dân chủ đã lại bày đặt chiêu trò mới. Nơi khu vực sinh hoạt cộng đồng vô tình lại là nơi mà bọn dân chủ thường nhắm đến để phơi biểu ngữ và tìm cách tụ tập. Nay những hoạt động văn hóa diễn ra ở đó đã cản trở hoạt đọng sai trái của bọn dân chủ nên chúng không chịu được lại lên mạng để xuyên tạc, bịa đặt về những hoạt động văn hóa của người dân.

    Trả lờiXóa
  15. Thật tình tôi chỉ thấy người ta kỷ niệm ngày chiến thắng, giờ mới thấy đám dân chủ cuội này nảy nòi ra trò tưởng niệm ngày người ta đánh mình. Còn nhớ năm ngoái cũng chính đám này trong buổi tưởng niệm ngày 19/02 đã mang băng rôn in hình lính Trung Quốc. Đi tưởng niệm nhưng nào biết mình tưởng niệm cái gì hay tưởng niệm ai đâu mà.

    Trả lờiXóa
  16. Để nói về một cuộc chiến, người ta thường nhớ tới ngày bắt đầu và ngày kết thúc của nó. Nhưng nếu chỉ để tưởng nhớ tới những người ngã xuống và để khích lệ con cháu sau này noi gương đó mà học tập mà làm theo thì người ta lấy ngày chiến thắng để kỷ niệm.

    Trả lờiXóa
  17. những kẻ chống cộng cực đoan lên tiếng với danh nghĩa kỉ niệm ngày chiến tranh biên giới, nhưng chúng lại lấy ngày 17/2 ngày mà Trung quốc mang quân đánh ta. vậy phải chăng là chúng có ý rằng ngày mà chúng ta bị đánh là ngày đáng kỉ niệm hơn ngày mà chúng ta đánh đuổi Trung Quốc ra khỏi lãnh thổ.

    Trả lờiXóa