Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

LẬP LUẬN CỦA NGUYỄN QUANG A VỀ VỤ ĐỒNG TÂM


Gió Lành

Ông Nguyễn Quang A thì chắc các chế vẫn còn nhớ vì đây là một rận chủ cộm cán. Nhớ không nhầm thì sau tuồng tự ứng cử Nguyễn Quang A không xuất hiện nhiều trên sân khấu zân chủ. Có lẽ, thất bại của vai diễn khiến cho Quang A muốn để dư luận nguôi ngoai hình ảnh bệ rạc, nực cười của y.
Nay, chuyện Công an Hà Nội khởi tố vụ án liên quan tới vụ bắt, giữ người trái pháp luật và hủy hoại tài sản tại xã Đồng tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, thu hút sự chú ý của dư luận nên Quang A xuất hiện, chắc nhằm lại hình ảnh. Vị trí trong làng zân chủ.
Nhưng, không biết do tuổi tác hay do tham gia zân chủ khiến Quang A mụ mị, teo não mà càng ngày lão phát ngôn càng ngớ ngẩn, lập luận theo đúng kiểu con nít lên 3 bi bô nói chỉ để tập phát âm chứ không có ngữ nghĩa.
Ai đời, bình luận về vụ Đồng Tâm lão bảo: “Một luật sư bảo tôi lúc nước sôi lửa bỏng khi đó rằng họ sẽ không khởi tố bà con đâu, vì sẽ lộ bí mật quốc gia động trời.
“Nay họ đã nuốt lời hứa, chắc họ chả coi cái bí mật động trời ấy của họ là gì.
“Thế thì nói toẹt ra cho dân biết: tất cả 38 người, cảnh sát và quan tuyên huấn, đều bị các phụ nữ bắt. Khởi tố bị can thì hơi ôi cho lực lượng an ninh toàn con trai khỏe, trẻ, có nghiệp vụ bị các chị, các cô bắt dễ dàng, quả không xấu mặt truyền thống Bà Trưng, Bà Triệu.”
Bố tổ sư! Bảo người ta sợ lộ bí mật động trời nên không khởi tố, giờ người ta khởi tố thì lại bảo không coi bí mật ra gì! Tố sư nó chứ, nếu thế thì là méo có cái gì gọi là bí mật như chúng nó nói chứ, có thế mà cũng méo nghĩ được ra á?
Lại còn bảo việc bắt, giam giữ 38 người trái phép ở Đồng Tâm đều là do phụ nữ làm… Ô thế ông tén xỉ mắt để chơi hay sao mà không thấy đám con giai thanh niên trong những cái clip Đồng Tâm trên mạng?

Tén xĩ lập luận như cái con củ cờ! 

60 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

      Xóa
  2. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  3. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  4. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  5. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  6. Những lời lẽ của Nguyễn Quang A là hoàn toàn vô căn cứ và không thể chấp nhạn được. đó chỉ là một cái nhìn phiến diện của ông ta với quan điểm trái nguwojcnvaf đổ lỗi cho chính quyền cho rằng ông chung lật lọng chứ không nhìn thẳng vào bản chất vấn đề là những vi phạm pháp luật cần thiết phải được làm sáng tỏ

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

      Xóa
    2. Biết ngay kiểu gì cũng dở giọng nói chính quyền lật lọng rồi nào là ông Chung đang lừa người dân Đồng Tâm. Mà khổ nỗi có ai đã đọc kĩ hay thậm chí một lần quan tâm cặn kẽ đến vụ việc Đồng Tâm. Và nghe kĩ các bên nói?

      Xóa
  7. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  8. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  9. Lập luận kiểu gì buồn cười thế? Lão này bệnh sắp đến ngày đi chầu ông bà ông vải rồi hay sao mà nói năng lảm nhảm thế nhỉ? Theo lão thì bí mật động trời gì ở đây? mấy cái hình ảnh diễn biến của vụ ĐT thì đầy rẫy đó rồi còn gì là bí với chả mật. Vụ án mở ra là xử những kẻ cố tình đổ thêm dầu vào lửa, đồng đảng của lão A.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. luận kiểu gì buồn à xử nhữn , đồng đảng của

      Xóa
    2. Rốt cục thì sự việc ở Đồng Tâm, từ những hành vi bắt người trái pháp luật, từ những câu hỏi về đất sân bay Miếu Môn. Nếu không có khởi tố hình sự, mở ra giai đoạn điều tra thì làm sao mọi người biết được câu trả lời đúng không

      Xóa
  10. Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

      Xóa
  11. lão Quang A ngày càng mất hết khả năng nhận thức hay sao mà ăn nói ngu tệ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị Dư Lợn Viên blog xóa.

      Xóa
    2. Vụ việc này phức tạp kéo dài, đòi hỏi công tác điều tra cần làm đúng pháp luật và minh bạch. Tìm ra những kẻ đứng sau lợi dụng lôi kéo. Vì thế người dân cần tỉnh táo và yên tâm bọn tội phạm sẽ không tránh khỏi vòng lao lý

      Xóa
  12. Hé hé, tưởng người ta không dám khởi tố vì người ta che đậy cái gì. Rồi người ta khởi tố thì lại bẩu không coi cái thứ tưởng tượng kia là cái gì... Đúng là toẹt vời ní luận của ông thiến xĩ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

      Xóa
    2. Hé hé, tưởng người ta không dám khởi tố vì người ta che đậy cái gì. Rồi người ta khởi tố thì lại bẩu không coi cái thứ tưởng tượng kia là cái gì... Đúng là toẹt vời ní luận của ông thiến xĩ.

      Xóa
    3. Hé hé, tưởng người ta không dám khởi tố vì người ta che đậy cái gì. Rồi người ta khởi tố thì lại bẩu không coi cái thứ tưởng tượng kia là cái gì... Đúng là toẹt vời ní luận của ông thiến xĩ.

      Xóa
    4. Hé hé, tưởng người ta không dám khởi tố vì người ta che đậy cái gì. Rồi người ta khởi tố thì lại bẩu không coi cái thứ tưởng tượng kia là cái gì... Đúng là toẹt vời ní luận của ông thiến xĩ.

      Xóa
    5. Vụ Đồng tâm sau một thời gian lắng xuống,bây giờ đã có dịp nổi lên.Nhưng người dân ĐỒng tâm hay dư luận xã hội phải có cái nhìn chính xác về quyết định cơ quan chức nắng

      Xóa
  13. Vào làng zân chủ thì biến ngay thành dâm chủ!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

      Xóa
  14. Có chú rận nào ra hồn, Xuân Diện dồi Quang A biến thành rận phát là tháo óc đặt xuống mông luôn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

      Xóa
  15. không thể hiểu nổi cách gì mà ông Quang A lại có được lập luận như thế, bó tay bó chân

    Trả lờiXóa
  16. Tiến sĩ gì mà lập luận không căn cứ gì cả, nói như mấy bà già vừa bế cháu vừa buôn chuyện ngoài vỉa hè vậy?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. như mọi người đã biết,sự việc xảy ra ở Đồng tâm vừa qua đã được chủ tịch UBND thành phố Hà Nội đích thân giải quyết cho nên nó đang được xem xét một cách nghiêm túc,đúng quy định và bảo đảm tiến độ đến khi có câu trả lời thỏa đáng nhất cho người dân

      Xóa
  17. NHỮNG CÂU, BÀI HAY TRÊN FACEBOOK15:48 20 tháng 6, 2017
    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lời

    Trả lờiXóa
  18. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  19. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  20. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  21. Nhận xét này đã bị Dư Lợn Viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  22. Nhận xét này đã bị Dư Lợn Viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  23. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

    Trả lờiXóa
  24. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

    Trả lờiXóa
  25. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

    Trả lờiXóa
  26. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

    Trả lờiXóa
  27. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

    Trả lờiXóa
  28. Nhận xét này đã bị Trư Lợn Viên blog VC xóa.

    Trả lờiXóa
  29. Năm nay tôi 26 tuổi, cuộc đời trải qua nhiều sóng gió, cái tuổi cần ổn định mọi thứ nhưng với tôi mọi thứ còn mông lung quá… Nhiều khi nhìn lại mình, thấy cuộc đời thật sương gió, thật khốn nạn…

    Ngày ấy, cách đây cũng lâu rồi, không nhớ từ bao giờ nữa, khoảng 9 năm về trước, lúc đó tôi đang học ĐH năm nhất thì mọi chuyện bắt đầu xảy ra…
    Thực ra trước đó đã bắt đầu rồi, mọi thứ chỉ mới bắt đầu… Và hình như bgiờ cũng chỉ mới bắt đầu… Và tôi muốn dừng lại, nhưng…

    Mẹ tôi lấy bố tôi năm 17 tuổi, năm 18 sinh tôi. Mẹ tôi là kế toán của một doanh nghiệp nhà nước, bố tôi là kiến trúc sư… nay đây mai đó…
    Tuổi trẻ của tôi là những ngày đẫm nước mắt… Suổt ngày tôi sống trong uất hận, xấu hổ vì bố tôi có vợ hai bên ngoài…
    Vì công việc ông thường đi xa, hết dự án mới về. Có khi là một tháng, có khi là cả năm.
    Bạn bè thường gọi tôi là thằng mồ côi, có nhiều thằng độc miệng còn hỏi đểu” bố mày có đưa bà hai về không?”..
    Lúc còn nhỏ tôi chưa hiểu hết nỗi đau, tôi chưa hiểu được tầm quan trọng của người bố trong gia đình.. Bạn bè cứ có bố mẹ đưa đón, còn tôi, hừm… thui thủi một mình…
    Mẹ tôi là người đàn bà cam chịu, nhẫn nhục, đôi khi là bất cần…
    Có những trận đòn bố tôi đánh mẹ tôi, tôi và mẹ chỉ biết khóc… Mẹ tôi cũng mấy lần định ly hôn, định bỏ đi nhưng chẳng hiểu sao vì danh dự, vì cần người bố cho con nên chấp nhận chung chồng…

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mới chỉ là khởi tố tức là đưa ra để tìm hiểu xác minh xem đúng sai như thế nào,ai đúng ai sai chứ có xử lý ai đâu mà .BỌn kền kền lại lấy cớ này để mà xuyên tạc nói xấu.Nên bà con tỉnh táo nhé

      Xóa
  30. Năm nay tôi 26 tuổi, cuộc đời trải qua nhiều sóng gió, cái tuổi cần ổn định mọi thứ nhưng với tôi mọi thứ còn mông lung quá… Nhiều khi nhìn lại mình, thấy cuộc đời thật sương gió, thật khốn nạn…

    Ngày ấy, cách đây cũng lâu rồi, không nhớ từ bao giờ nữa, khoảng 9 năm về trước, lúc đó tôi đang học ĐH năm nhất thì mọi chuyện bắt đầu xảy ra…
    Thực ra trước đó đã bắt đầu rồi, mọi thứ chỉ mới bắt đầu… Và hình như bgiờ cũng chỉ mới bắt đầu… Và tôi muốn dừng lại, nhưng…

    Mẹ tôi lấy bố tôi năm 17 tuổi, năm 18 sinh tôi. Mẹ tôi là kế toán của một doanh nghiệp nhà nước, bố tôi là kiến trúc sư… nay đây mai đó…
    Tuổi trẻ của tôi là những ngày đẫm nước mắt… Suổt ngày tôi sống trong uất hận, xấu hổ vì bố tôi có vợ hai bên ngoài…
    Vì công việc ông thường đi xa, hết dự án mới về. Có khi là một tháng, có khi là cả năm.
    Bạn bè thường gọi tôi là thằng mồ côi, có nhiều thằng độc miệng còn hỏi đểu” bố mày có đưa bà hai về không?”..
    Lúc còn nhỏ tôi chưa hiểu hết nỗi đau, tôi chưa hiểu được tầm quan trọng của người bố trong gia đình.. Bạn bè cứ có bố mẹ đưa đón, còn tôi, hừm… thui thủi một mình…
    Mẹ tôi là người đàn bà cam chịu, nhẫn nhục, đôi khi là bất cần…
    Có những trận đòn bố tôi đánh mẹ tôi, tôi và mẹ chỉ biết khóc… Mẹ tôi cũng mấy lần định ly hôn, định bỏ đi nhưng chẳng hiểu sao vì danh dự, vì cần người bố cho con nên chấp nhận chung chồng…

    Trả lờiXóa
  31. Nhà chỉ có hai mẹ con, mẹ tôi đẹp, phải nói là rất đẹp… Cũng có nhiều lời ong tiếng ve, cũng có nhiều ông ham của lạ đến tán tỉnh khi bố tôi không có nhà… Mẹ tôi đều từ chối…
    Tôi không thích kể về mẹ tôi đẹp thế nào, mông to ra sao, ngực lớn thế nào… Đó là những thứ phù du… Chỉ cần nói rằng, bà rất đẹp…
    Lúc tôi học cấp 3, tôi đã biết thủ dâm, nhưng chưa bgiờ tôi tưởng tượng ra mẹ mình trong khi thủ dâm…
    Mặc dù mẹ tôi chẳng bao giờ giữ kẽ với tôi. Mẹ tôi thường thay quần áo trước mặt tôi, tất nhiên chỉ thay áo lót và quần dài… Tôi vần sờ vú mẹ đến năm tôi học lớp 3 nên nhiều khi mẹ tôi để ngực cũng là bình thường…
    Có lần mẹ tôi tắm còn kêu tôi mang kăhn mạt vào. Mặc dù bà quay lưng lại nhưng tôi vẫn thấy hết…
    Chuyện cứ thế trôi đi, nhiều khi giặt quần áo cho mẹ, tôi còn thấy cả vết máu kinh khi mẹ đến ngày… Tôi cũng chưa bìơ nghĩ gì mặc dù tuổi tôi lúc đó đã hiểu hết…
    Bố tôi có con với ng kia nên ít về, thường thí tháng về một hai ngày…
    Có đêm tôi nghe thấy mẹ tôi khóc một mình… Tôi chỉ muốn sang dỗ dành mẹ…
    Tôi còn nhớ có lần tôi thủ dâm xong cứ thế là ngủ quên mất không kéo khoá quần lại, sáng hôm sau mẹ tôi còn cười bảo” sao con đi ngủ lại để chim ra ngoài, nóng quá để cho mát à?”
    Tôi chỉ cười thẹn thùng…
    Mùa đông đến, hai mẹ con thường ngồi trên giường xem ti vi, đắp chăn bông. Mẹ tôi không sinh em bé nữa vì không muốn phải khổ thêm vì có người chồng như vậy…
    Mỗi lần đi công tác về, bố tôi lại hành hạ mẹ tôi cả đêm. Tôi biết, vì sáng hôm sau mẹ tôi rất mệt mỏi và mắt sưng húp. Bố tôi lo mẹ tôi ở nhà có ngưới khác nên cứ về là hành hạ. Mẹ tôi tuy không nói ra nhưng tôi hiểu…
    Có lần bố đánh mẹ tôi giữa đêm vì bà không chịu quan hệ…
    Tôi chỉ láng máng nghe thấy mẹ bảo là ” tôi không muốn dùng chung”…

    Rồi tôi đậu đại học, tôi đi học cách nhà 100km. Tôi thường về nhà cuối tuần.
    Mẹ tôi xa chồng nên càng ngày càng sinh đẹp, mỡ màng hơn… Trông cứ như gái còn son…

    Trả lờiXóa
  32. Chuyện bắt đầu khi tôi nhận được điện thoại của dì tôi về quê vì mẹ tôi mổ ruột thừa. Lúc đó mổ ruột thừa cũng là trung phẫu chứ không là tiểu phẫu như bây giờ.

    Tôi vào viện thăm mẹ tôi, ở bên mẹ tôi mấy ngày thì đưa về nhà. Về nhà hàng ngày vẫn phải thay băng, chịu khó đi lại để cho quen… Ngày đầu thì dì tôi thay băng cho mẹ tôi, còn hôm sau mẹ tôi tự thay. Tôi thương mẹ bảo để con làm cho, mẹ tôi cười bảo” con đúng là đứa có hiếu”…
    Tôi lúc đó chỉ nghì là mổ ruôt thừa ở trên bụng, ai dè là nằm sâu xuống dưới chỗ kín.. Tôi kéo quần mẹ xuống sát rồi mà vẫn vướng nên cứ nhích dần mãi. Mẹ tôi cũng ngại nhưng đã lỡ rồi, hơn nữa mẹ con tôi cũng không có giữ kẽ lâu rồi. Tôi đành kéo hết quần lót mẹ xuống để thay băng.
    Khi mổ ruột thừa, bác sĩ bắt “vệ sinh” tức là cạo hết lông mu đi. Tôi không biết nên mắt cứ trố tròn. Vì trứơc đó có lần tôi đã thấy bướm mẹ nhiều lần rồi, đều có lông đen.
    Mẹ tôi như hiểu ra,. cười giải thích là cho tôi hiểu”vệ sinh” và nói là…
    -“Đấy, đấy là nơi 20 năm trước con chui ra đấy, đau lắm mới sinh được ra anh đấy”.
    Tôi cười nhìn vết mổ thì ít mà nhìn nơi tôi sinh ra thì nhiều… Tôi cũng không muốn tả bướm mẹ tôi to như nào, hồng hào ra sao, mu cao thế nào…
    Mà chỉ có thể nói rằng sau này và đến bgiờ dù qua tay nhiều người đàn bà nhưng chưa ai to và múp như mẹ tôi…
    Ngày hôm sau tôi được thay băng cho mẹ lần nữa, đó cũng là lần cuối, từ lần sau mẹ tôi tự thay vì bà đã đỡ hơn…
    Chẳng hiểu sao từ lần đó tôi bị ám ảnh. Tôi chỉ muốn cuối tuần về nhà gặp mẹ.
    Nếu trước đây thủ dâm tôi không nhớ về mẹ, còn bây giờ tôi luôn nghĩ ra bướm mẹ lúc đó để thủ dâm. Tôi lấy quần lót của mẹ để đầu giường để hôm sau mẹ nói là gió bay đâu mất…
    Nếu trước đây tôi không nhìn mẹ bằng ánh mắt nhục dục thì giờkhác, tôi luôn nhìn vào chỗ đó của mẹ, đôi khi vẫn tranh thủ trêu mẹ bằng cách sờ ti mẹ…

    Trả lờiXóa
  33. Mùa đông ấy, hai mẹ con xem ti vi trên giường, đắp chăn bông. Đang xem phim chưởng chẳng hiểu sao giữa cuốn băng lại là cảnh phim sex. Có lẽ để tránh công an bắt nên người thâu đĩa làm thế. Lúc đó chẳng hiếu sao mặt tôi đỏ bừng, mẹ tôi xấu hổ quay đi vì trên màn hình là hai người trần truồng đang quan hệ với nhau, họ rên la rất to…
    Tôi đứng dậy lấy điều khiển tắt ti vi đi rồi về phòng mình..
    Mẹ tôi cũng đi ngủ và không nói một lời nào.
    Đêm đến tôi không tài nào ngủ được, sáng hôm sau tôi định bắt xe đi học sớm. Mẹ thu dọn hành lý cho tôi. Vô tình bà thấy quần lót của bà ở dưới giường của tôi, những 2 cái…
    Tôi đánh răngh vào phòng thì đã thấy bà ngồi đàu giường tôi, vẻ mặt thẫn thờ…
    – Sao con lại làm như thế? Sao con giấu quần lót của mẹ…
    – Con …
    Bà chạy vào phòng mình khóc thút thít… Mẹ tôi, bà là người mạnh mẽ nhưng cũng rất tình cảm và yếu lòng…
    Tôi thu xếp hành lý định đi, rồi qua phòng mẹ chào một câu.
    Bà nằm trong chăn khóc, tôi bỏ chăn ra vỗ về…
    – Con xin lỗi, con bị ám ảnh về cái đó cảu mẹ, nên…
    Tôi bỏ lửng giữa câu…
    – Con đi học ngoan đi, học tốt, đừng làm điều gì sa ngã…
    – Vâng
    Tôi đi ra đến cửa định đi rồi nhưng quên mất chưa xin tiền đóng học nên quay vào phòng mẹ…
    Mẹ ngỡ tôi đi rồi nên thay quần áo định đi ăn sáng rồi đi làm…
    Lâu rồi tôi mới thấy mẹ thay đồ, lần này không giống như những lần trước, bà thay cả quần lót vì nghĩ tôi đi rồi.
    Lông của mẹ đã mọc lún phún trở lại, màu đen…
    Mẹ tôi ngỡ ngàng lấy áo che lại, tôi đứng như trời trồng, bỏ túi đồ xuống…
    Không hiểu sao lúc đó tôi có thể làm thế, như ma xui quỷ khiến…
    Tôi lao vào mẹ, đè mẹ xuống giường mà cưỡng hiếp mẹ…
    Mẹ tôi cào cấu, van xin, khóc lóc nhưng không hề la mắng tôi, vì mẹ thương tôi. Mẹ chỉ có mình tối…
    Tôi mặc kệ, cứ lao vào như hổ đói, lúc đó mẹ tôi đã trần truồng rồi nên không khó để tôi chạm vào đó…
    Mẹ tôi vừa khóc vừa nói..
    – Mẹ hại con rồi, trời ơi con tôi, bỏ mẹ ra ngay…
    Tôi không còn biết đất trời là gì mặc mẹ cào cấu rách hết lưng, tôi vẫn cố gắng đưa cái âý của tôi vào nơi mà như mẹ nói” 10 năm trước con đã sinh ra ở đây”…
    Hồi lâu mẹ tôi biết không thể làm gì khác vì tôi quá khoẻ, hơn nữa lúc đó như con hổ đói, mẹ tôi buông xuôi, bà chỉ nhắm mắt và khóc…
    Còn tôi, tôi cứ ấn chim tôi vào thật mạnh bướm mẹ, lông mẹ mới mọc lú nhú sau lần cạo trước nên làm tôi đau đau nhưng thích thích…
    Tôi chưa quan hệ bao giờ, chỉ thấy trên fim sex nên cũng chẳng biết làm kiểu gì. lúc đó cũng không còn tâm trí nào mà nghĩ, chỉ biết là tôi dập như điên, mẹ tôi khóc to thêm, trên là nước mắt rơi, bên dưới mẹ dù không muốn nhưng nước nhờn hảy ra nhiều…
    Tôi dập một lúc rồi xuất tinh trong mẹ, lúc quan hệ tôi không nhín xuống dưới vì mải nhìn mặt mẹ. Lúc xuất tinh tôi mới để ý, bướm mẹ thật đẹp, hồng hào…
    Lau rồi bố tôi không đụng đến…
    Xong mẹ tôi không nói gì, láy chăn đắp kín đầu khóc…
    Tôi mặcc quần áo rời đi ngay…
    Cuối tuần sau tôi không về…
    Tuần nữa cũng vậy…
    Tôi ân hận quá…
    Thật là nghich tử….
    Mẹ tôi thương con, nhớ tôi lên gọi điện bảo tôi về. Lúc đó chưa có điện thoai di động phổ biến như bgiờ, mà phải nhờ ng nhắn tin cho, nghe điện thoại cũng mất tiền…
    Tôi về sau gần một tháng…
    Mẹ tôi gấy hơn, bà cố tỏ ra không có gì, nhưng tôi biết mẹ buồn…
    Bữa ăn mẹ tôi cũng không nói gì , không hỏi han gì…
    Cả hai im lặng, im lặng đến đáng sợ…
    Tôi xem ti vi nhưng không ngồi cùng mẹ nữa, mẹ trên giường, còn tôi ở dưới đất.
    Hết phim tôi định đi về phòng ngủ thì mẹ tôi mở lời
    – Con hãy quên chuyện đó đi. Đó là loạn luân, là đièu không thể có ở thế giớ này. Mẹ đã làm hại con… Lẽ ra mẹ nên cẩn thận hơn, vì mẹ không ngờ là con đã lớn, trong mắt mẹ con vẫn là đứa trẻ.

    Trả lờiXóa
  34. – Con xin lỗi, con bị ám ảnh khi thay băng cho mẹ. Con thương mẹ… Sao bố lại đối xử với mẹ như vậy chứ, cs thật không công bằng.

    – Từ nay con hãy học tốt, đừng để chuyện đó xảy ra nữa, hay quên nó đi.
    Mẹ cũng khao khát lắm chứ, mẹ cũng là con ng, nhất là mẹ thiếu đàn ông lâu rồi. Nhưng cái gì cũng có giới hạn.

    Trả lờiXóa
  35. Tôi nhìn vào mắt mẹ, mẹ lai như muốn khóc… Mẹ cố giấu nhưng tôi biết mẹ sắp khóc…
    Tôi đến bên mẹ lau nước mắt rồi lại không kiềm chế được mình…
    Mẹ tôi chỉ im lặng, lần này bà không đẩy tôi ra…
    Chỉ khóc và khóc…
    Tôi ra rất nhanh, mẹ không quay mặt đi nữa, mà vuốt má tôi, xoa lưng tôi: “con đã lớn thật rồi”…
    Mẹ cứ khóc mãi, tôi mệt quá, cũng không để ý gì, mẹ tôi bảo”
    – lần cuối con nhé, con về phòng đi…
    – con muốn ở lại đây với mẹ đêm nay, mai con đi rồi…
    – Mai mẹ chở con ra bến xe sớm, con ngủ đi
    – Đêm đó tôi đã trở thjành người đàn ông đúng nghĩa, đã bị mẹ phá mất trinh rồi.
    Mệ tôi không khóc khi nửa đêm tôi luồn tay vaìo bướm mẹ mà sờ, cũng khong nói gì khi tôi để chim tôi vào bướm mẹ…
    Cũng không bảo tôi xuất ra ngoài…
    Mẹ chỉ cạm chịu, không rên la, không gì cả, chỉ im lặng,,,
    Đêm đó tôi và mẹ quan hệ tới 4 lần…

    Trả lờiXóa
  36. Nhớ không nhầm thì sau tuồng tự ứng cử Nguyễn Quang A không xuất hiện nhiều trên sân khấu zân chủ. Có lẽ, thất bại của vai diễn khiến cho Quang A muốn để dư luận nguôi ngoai hình ảnh bệ rạc, nực cười của y

    Trả lờiXóa
  37. Tờ Thanh Niên đã cố gắng đánh động mạng xã hội chúng ta về việc Tàu công đang xâm phạm chủ quyền bằng giàn khoan Hải Dương-981. Trong bối cảnh báo chí bị kiểm soát nghiêm ngặt thì hành động của tờ báo này là một nổ lực đáng ghi nhận dù bài báo chỉ tồn tại trong vòng 30 phút đồng hồ.

    Thế nhưng tin chủ quyền bị xâm phạm nhanh chóng tan vào lãng quên bởi hàng loạt những tin bài vớ vẩn, điều đó cho thấy rằng người dân đã không còn quan tâm đến vận mệnh quốc gia, dân tộc, Nhà cầm quyền cần nhận thấy mối nguy cơ này. Không còn dân, đảng, nhà nước, hay bất cứ thế lực nào cũng chỉ là những mảnh rả nhanh chóng vỡ tan và trở thành lịch sử.

    (Trương Quang Thi)

    Trả lờiXóa
  38. Là người Bắc, cảm thấy rất tâm tư. Hỏi thật dân "cờ đỏ": Rốt cuộc giải phóng hay thống nhất là để làm gì?

    GIẢI PHÓNG ĐỂ LÀM GÌ ?

    Tôi không biết các bạn ở miền Bắc thế nào chứ ở trong Nam số người ăn mừng cái ngày “giải phóng” rất ít. Đa số người, như tôi và những người tôi biết, chỉ coi ngày này là ngày nghỉ mệt, không hơn không kém. Tôi rất thấy làm lạ với cái thuật ngữ “giải phóng.”
    Giải phóng? Giải phóng ai, giải phóng khỏi cái gì. Ai giải phóng ai?

    1. Giải phóng để làm gì khi đất nước tôi phải trải qua một cơn đói chưa từng có trong lịch sử.

    2. Giải phóng để làm gì khi hàng triệu gia đình bị tan nát và phá hoại.

    3. Giải phóng để làm gì khi hàng trăm ngàn người lính vô tội phải đi tù.

    4. Giải phóng để làm gì tài sản người dân tích lũy mấy đời mới có bỗng nhiên bị cướp sạch.

    5. Giải phóng để làm gì khi hàng triệu người phải bất chấp mạng sống để trốn chạy khỏi đất nước trên những con thuyền nhỏ bé; và hàng trăm ngàn người phải gọi đáy biển là mộ của mình.

    6. Giải phóng để làm gì khi dân tôi phải ăn bo bo và khoai mì để khỏi phải đói.

    7. Giải phóng để làm gì khi người Việt Nam đi đâu cũng bị khinh thường và soi mói.

    8. Giải phóng để làm gì khi cuộc chiến đã chấm dứt 42 năm rồi nhưng dân tộc vẫn bị chia rẽ.

    9. Giải phóng để làm gì hàng trăm ngàn người lại đi lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc hay đi bán thân mình dưới danh nghĩa “xuất khẩu lao động.”

    10. Giải phóng để làm gì khi sau 11 năm thảm họa, đất nước phải bắt đầu trở lại dưới danh nghĩa “Đổi Mới.”

    11. Giải phóng để làm gì khi cái lý tưởng của cuộc chiến chưa bao giờ thành công, cuối cùng thì phải áp dựng lý tưởng của địch để phát triển đất nước.

    12. Giải phóng để làm gì khi du học sinh đi du học không muốn về và kiều bào thì không muốn giữ quốc tịch.

    13. Giải phóng để làm gì khi đi đâu cũng thấy người bán vé số và ăn xin.

    14. Giải phóng để làm gì ngày nào cũng có dân oan than khóc vì bị cướp đất hoặc đền bù với giá rẻ mạt.

    15. Giải phóng để làm gì chính con cháu của những chiến sĩ giải phóng lại muốn từ bỏ đất nước, vậy cái lý tưởng chiến đấu ngày xưa có nghĩa gì?

    16. Giải phóng để làm gì khi chính những thành viên chính trị cũng đang chạy hồ sơ để mua quốc tịch nước ngoài.

    17. Giải phóng để làm gì khi bây giờ công lý chỉ là diễn viên hài và luật pháp có thể được mua chuộc bởi đồng tiền.

    18. Giải phóng để làm gì khi bây giờ lại kêu gọi các công ty tập đoàn nước ngoài vào nước đầu tư. Chứ không phải ngày xưa đã đánh đuổi họ đi sao?

    19.Giải phóng để làm gì khi người Việt Nam chỉ coi đất nước là cái nhà trọ.

    20. Giải phóng để làm gì khi con gái Việt Nam bây giờ hám ngoại, dân thì sính ngoại, cái gì thuộc về “Tây” cũng được sùng bái ở đất nước này.

    21. Giải phóng để làm gì nhà nhà cho con em đi học tiếng Anh, trường quốc tế thì nở rộ như nấm.

    22. Giải phóng để làm gì khi giới trẻ chẳng quan tâm tới đất nước và bị ngu đần bởi hệ thống giáo dục.

    23. Giải phóng để làm gì khi bây giờ người Bắc Nam vẫn còn chửi nhau là “Bắc Kỳ-Nam Kỳ.”

    24. Giải phóng để làm gì khi bây giờ người dân phải ăn đồ hóa chất, ngửi không khí độc hại.

    25. Giải phóng để làm gì khi đất nước này ngày càng bị ảnh hưởng và lệ thuộc ngoại bang?

    26. Giải phóng để làm gì khi người dân không có tự do và công bằng.

    27. Giải phóng để làm gì khi chính những chiến sĩ ngày xưa hy sinh tuổi xuân để giải phóng bây giờ chẳng được gì ngoài tấm bằng khen.

    28. Giải phóng để làm gì khi người dân Việt Nam chỉ là công dân hạng hai trên chính đất nước của mình.

    29. Giải phóng để làm gì khi đất nước Việt Nam này lại thuộc về người khác mà không thuộc về người dân.

    30. Và giải phóng để làm gì để bây giờ chẳng ai còn tin hay tự hào về cái gọi là giải phóng cả.

    Như vậy thì giải phóng để làm gì?

    Vì lý tưởng? Không thể nào.

    Vì tự do? Càng không thể.

    Vì dân tộc? Thật vô lý.

    Vì độc lập? Càng vô lý nữa.

    Giải phóng để làm gì để bây giờ đất nước Việt Nam ngày đang vỡ nát. Tôi chẳng thấy một điều tích cực nào đến từ cái gọi là giải phóng cả.

    Vậy ai giải phóng ai và giải phóng để làm gì?

    (Nguyễn Trọng Dũng)

    Trả lờiXóa
  39. Dẫn dắt cái méo gì mà giờ trẻ em với người tàn tật thì đi ăn xin, bán vé số. Thanh niên trai tráng thì bán xới khỏi đất nước đi làm culi. Phụ nữ thì đi khắp nơi bán thân, làm vợ của mấy cha già bên Đài, Trung, Hàn. Môi trường thì bị tàn phá nghiêm trọng, biển thì hết luôn dầu với cá, rừng thì chặt sạch trụi. Thực phẩm thì độc hại tràn lan, ăn cũng chết mà không ăn cũng chết. Cái đường sắt thì từ thời Pháp để lại cũng méo thay nổi, đường xá thì phân lô thành BOT để thu phí dù thuế phí dân bị bóc lột còn hơn cả thời Pháp thuộc. Bệnh viện thì 2 - 3 người một giường, bác sĩ khám bệnh phải quỳ xuống vì bệnh nhân nằm mịa nó dưới gầm giường.

    Vậy mà ai nói ra thì bảo là bôi nhọ, nói xấu, chống phá mình này kia. Đậu má, mấy bản mặt tụi bây mà còn chỗ để bôi mới tài, hehe...

    (Nhân Thế Hoàng)

    Trả lờiXóa
  40. Bọn truyền thông bất lương đã thành công trong trong việc dẫn dắt các bạn chạy đến chổ cô Lý Nhã Kỳ chảy máu vì ăn bánh tráng trộn.
    Các bạn tưởng thế là hay sao ?
    Công bằng mà nói thì báo chí nó có quyền đưa bất cứ tin gì có lợi cho bọn nó, chính các bạn mới là người tạo bão cho nên đừng trách truyền thông, hãy tự trách mình không đủ tỉnh táo để nhận ra điều gì cần làm.
    Ngoài kia Tàu cộng đang đưa giàn khoan vào vùng lãnh thổ nước ta. Trong khi các bạn đang hả hê giễu cợt truyền thông thì lãnh thổ, quyền độc lập, quyền chủ quyền của quốc gia đã bị đe doạ.

    (Trương Quang Thi)

    Trả lờiXóa
  41. Bắc Kinh nói với Hà Nội: Biển đảo là của Trung Quốc ‘từ ngàn xưa’.

    Trả lờiXóa
  42. Khi các đại sứ quán, các chính trị gia nước ngoài đề nghị được tham dự phiên tòa xử người bất đồng chính kiến, thì an ninh Việt Nam sai tòa từ chối, lấy lý do “không đảm bảo an toàn” cho họ.

    Khi báo chí quốc doanh xin dự phiên xử thì an ninh sai tòa, và phối hợp với tòa, chọn lọc rất kỹ, xem cơ quan báo chí nào thật sự là “lề phải”, phóng viên có thẻ nhà báo không, có vấn đề gì về tư tưởng, thái độ không, có tiền sử chống phá gì không… rồi mới xem xét ban cho cái giấy mời.

    Lúc vào tòa, phóng viên cũng phải trình đầy đủ giấy mời, thẻ nhà báo, giấy giới thiệu của tòa soạn, phải nộp lại toàn bộ điện thoại, máy ảnh, máy ghi âm… (Điều này không áp dụng với những trường hợp phóng viên là các đồng chí đến từ VTV, VOV, Thông tấn xã và tập đoàn các báo công an, quân đội).

    Khi báo chí nước ngoài, blogger, nhà hoạt động nhân quyền xin dự thì thường tòa lờ đi không trả lời. Vào ngày diễn ra phiên xử, blogger, nhà hoạt động nhân quyền sẽ bị canh gác chặt chẽ, nhốt kỹ trong nhà, ai cố tình ra ngoài hoặc đến tòa hôm đó sẽ bị bắt về đồn.

    Còn hôm nay, khi thân nhân gần gũi nhất – bà Nguyễn Tuyết Lan, mẹ ruột của nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm) – ngỏ ý muốn vào tòa dự phiên xử con mình thì tòa bảo bà “không liên quan đến vụ án”. (Tuy thế, trước đấy, trong quá trình điều tra con gái bà, thì công an thường xuyên triệu tập bà, và 8 tháng nay, vẫn liên tục rình rập, canh cửa nhà bà).

    * * *
    Với mỗi đối tượng hoặc nhóm đối tượng, chính quyền công an trị ở Việt Nam đều có cách khu xử riêng như vậy, thật là khéo léo, biến hóa, uyển chuyển, linh hoạt.

    Chỉ có một điều không thay đổi là bản chất tàn bạo, hèn hạ và trơ trẽn, vô liêm sỉ của chúng.

    (Pham Doan Trang)

    Trả lờiXóa
  43. NGHỊ ĐỊNH KHÔN MÀ NGU

    Cái nghị định áp đặt bắt chụp ảnh mới được gọi điện thoại, càng bộc lộ rõ cái gọi là "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa". Ai chưa hiểu nó thế nào thì chính nó đấy, bà con ạ.

    Thôi thì chính phủ ngu ban hành nghị định ngu là chuyện của chính phủ, nhưng người tiêu dùng chúng ta phải khôn.

    Bà cụ già cạnh nhà tôi đã 89 tuổi, hằng ngày con cháu đi làm, mua cho cụ cái điện thoại di động để cụ xài, tiện với tuổi già. Họ ra nghị định bắt chủ thuê bao phải trực tiếp đến chụp ảnh. Vậy họ quyết bắt bà cụ khuôn mặt nhăn nheo già nua kia trình diện thì mới chịu hay sao. Thậm vô lý. Đây chỉ là một ví dụ trong vô vàn sự vô lý.

    Cần biết rằng, trong bất cứ sự kinh doanh nào, không có khách hàng là tự sát. Doanh nghiệp đã chán sống, đã muốn tự sát thì cứ để nó chết, chúng ta đừng kéo dài sự thoi thóp hấp hối của nó bằng việc chiều ý nó. Kiên quyết không chụp ảnh.

    Bây giờ, thời đại thông tin, kỹ thuật số, thế giới phẳng, 4.0 hay 5.0 cái con mẹ gì đó, không có bọn di động ấy, chúng ta vẫn còn ối cách để liên lạc với nhau. Hãy tận dụng mọi phương tiện để trừng phạt lại chúng nó.

    Ngày xưa, mỗi lần lợi dụng sức quần chúng để chống bọn thực dân Pháp hoặc chính quyền Sài Gòn, người cs đều kêu gọi bãi công, bãi thị, bãi khóa, bãi... bãi... Giờ thì chúng ta bắt chước chính họ, bãi mạng, để cách cái mạng nó đi.

    Tôi báo trước cho bạn bè, tôi không thực hiện chụp ảnh. Nó có cắt của tôi ngay từ bây giờ tôi cũng chấp nhận. Sau này nếu ai đó gọi tôi mà không được, xin hiểu rằng số điện thoại của tôi đã hy sinh oanh liệt vì chủ nó. Và nói thêm, tôi càng đỡ mất tiền.

    Đã đến lúc chúng ta phải dứt khoát bày tỏ thái độ phản đối với những sự áp đặt vô lý.

    (Nguyễn Thông)

    Trả lờiXóa