Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

TỄU PHA TRÒ NHẠT NHẼO!


Gió Lành
Trong chữ Nôm, tễu có nghĩa là “tiếng cười”. Chú Tễu là nhân vật quan trọng trong rối nước. Tễu đóng vai trò khuấy động khán giả. Nguyễn Xuân Diện, tiến xĩ Hán Nôm muốn dựa vào tính chất nhân vật Tễu để làm cái lốc mang tên Tễu.
Tưởng thế nào, lốc Tễu là thường đăng những bài viết hết sức nhạt nhẽo, bới móc những biểu hiện xấu xa, tiêu cực để coi đó là hiện tượng phổ biến trong xã hội. Càng ngày, lốc Tễu càng thiếu muối tệ!
Mới nhất, trên lốc Tễu của Xuân Diện đăng bài Tinnóng: Biễu tình tại nhiều nơi ở Sài Gòn và Hà Nội. Bài viết gồm 2 chục tấm hình chụp để minh họa cái tựa đề. Nhưng mỗi tấm hình là một vài nhân vật biểu tình viên đứng xó xỉnh, góc tường, góc phố cầm cái khẩu hiệu, hoặc mặc cái áo phông tạo dáng…


Hình một ẻm áo phông da cam cười te tởn, giơ 2 ngón tay bên đường đạp xe đạp cũng được cho là đang biểu tình là sao ta?  



Thối nữa là có đến 3-4 tấm hình là Lã Việt Dũng đang diễn cảnh đi nhặt rác, với dòng chú thích “Mình "diễn" có tí mà cũng gom được cả đống rác, toàn kẹo cao su, tàn thuốc, thìa kem, vỏ giấy nilon”, chả liên quan đếch gì đến biểu tình cả. Cái này người ta thường gọi là râu ông nọ cắm cằm bà kia!
Thế mí biết, tiến xĩ tiến xọt biến chất nó không ra thể thống cống rãnh gì! Nhạt nhẽo, không nội dung gì ăn nhập mà cũng đăng lên, thiên hạ cười thối mũi.


Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

CƯA BOM


Gió Lành

Sau hơn 4 tháng điều trị tại bệnh viện, chị Nguyễn Thị Lệ (23 tuổi, Thanh Thủy, Thanh Oai, Hà Nội) về nhà trong tình trạng nằm liệt giường, hỏng mắt, khuôn mặt biến dạng, não bị ảnh hưởng nặng, không có khả năng nói, chỉ nhận biết lờ mờ… Đứa con 10 tháng tuổi không được nằm trong vòng tay ấm áp của chị… Họ là nạn nhân của vụ nổ kinh hoàng tại Khu đô thị Văn Phú (Hà Đông, Hà Nội) hôm 19/3 làm 4 người tử vong, nhiều người bị thương và gần 100 ngôi nhà bị hư hỏng. Nguyên nhân vụ việc do một người đàn ông mang quả bom đã han gỉ ra cắt phá để bán phế liệu.


Khi vụ nổ xảy ra, người ta kinh hãi, bàng hoàng! Báo chí đưa tin nóng hổi, đẫm nước mắt xót thương đến độ những tưởng không ai còn dám hành động như vậy với những khối kim loại nghi là bom đạn cũ nát tồn lại sau chiến tranh.
Thế nhưng, 
mới đây, phát hiện 3 quả bom tạ (loại MK82 do Mỹ sản xuất, mỗi quả nặng 226 kg, chứa đến 80 kg thuốc nổ), 7 người đàn ông ở Quảng Trị và Quảng Bình liền thuê máy múc đào rồi thuê xe chở đi bán thì bị công an bắt giữ.

Liều thật là liều! Chuyện thật như đùa này có lẽ chỉ có ở Việt Nam ta và không biết khi nào chấm dứt được?!!!
Theo số liệu tổng kết chiến tranh và số liệu điều tra sơ bộ, số bom đạn còn sót lại chưa nổ trên đất nước ta ước tính khoảng 800 nghìn tấn, làm ô nhiễm trên 20% diện tích đất đai toàn quốc. Theo số liệu tính năm 2011, trung bình mỗi năm bom mìn sót lại sau chiến tranh cướp đi tính mạng của 1.535 người và 2.272 người khác phải mang thương tật suốt đời.

Có lẽ, song song với tìm kiếm bom mìn sót lại sau chiến tranh cần tuyên truyền, giải thích cho người dân, nhất là những người sinh sống bằng nghề thu mua phế liệu có những hiểu biết để tránh hiểm họa. Nhiều khi, mưu sinh đã làm cho con người ta quên đi mối nguy hiểm có thể phải trả giá bằng tính mạng của con người. 

TÍNH BẠO DẠN CỦA ĐOAN TRANG


Gió Lành
Bình luận về sự cố ở sân bay quốc tế tân Sơn Nhất và Nội Bài, nữ zân chủ Đoan Trang bảo, công an Việt Nam “bạo dạn xó bếp”. Ý rằng, đây không phải là lần đầu tiên hacker Trung Quốc tấn công Việt Nam. Hồi tháng 6/2011, chiến tranh mạng đã diễn ra giữa hacker hai bên, mà chủ yếu là Tàu đánh Việt: Hàng trăm website của Việt Nam bị hacker Trung Quốc xâm nhập, đánh phá, kể cả trang web của Trung tâm biên phiên dịch thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam. Từ bấy đến nay, và cả trước đấy, không biết tin tặc Trung Quốc đã tấn công Việt Nam bao nhiêu lần và gây bao nhiêu thiệt hại, tổn thất rồi…. 
Ô thế mới biết nhận thức của Đoan Trang đúng là vẫn không thoát khỏi cách nhìn của đàn bà, tủn mủn, lè tè.
Chuyện hack đánh sập hệ thống mạng nơi này, nơi kia vẫn xảy ra ở ngay các quốc gia được gọi lag cường quốc, như Anh, như Mỹ chẳng hạn.
Cuộc chiến trên mạng lúc nào cũng diễn ra, âm thầm, lặng lẽ và nó đòi hỏi sự đầu tư, phát triển khoa học công nghệ. Thẳng thắn mà nói, cái này ở Việt Nam còn hạn chế, không thể lạc quan tếu, đấu tranh bằng niềm tin.
Nhưng, cách nhìn nhận, cách đánh giá giễu cợt của Đoan Trang không phải từ phía trong nhà. Nó là cách nhìn của kẻ bên ngoài, đứng tách ra khỏi ngôi nhà chung mang tên Việt Nam.

Phải nói là Đoan Trang bạo dạn tách ra khỏi cội nguồn nơi cô ta sinh ra, bạo dạn chối bỏ trách nhiệm đối với quê hương. Cái bạo dạn ấy của Đoan Trang chỉ khiến người ta coi thường, khinh ghét. Thứ bạo dạn theo quan niệm của Đoan Trang kiểu như vậy.  

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

Điều kỳ diệu sau cuộc tấn công


Hoàng Minh Trí

Tôi vừa trở về sân bay Nội Bài sau một chuyến bay dài từ TP HCM. Chuyến bay dài hơn thường lệ, bởi một cuộc tấn công điện tử thực hiện vào hạ tầng hàng không Việt Nam, một cuộc tấn công chưa từng có.
Chúng tôi ra sân bay từ 17h. Giao thông trước sân bay Tân Sơn Nhất kẹt cứng. Bước vào sân bay, đông nghẹt người vì nhiều chuyến ùn tắc.
Không còn thông báo điện tử, tất cả đều phải thông báo bằng giấy in. Tôi đứng xếp hàng trong hàng người bất tận, đến tận gần 19h mới đến quầy làm thủ tục, dù theo lịch là 19h đã bay. Hệ thống máy tính không hoạt động, thủ tục làm bằng tay. Thứ tự các chuyến bay và cổng ra tàu bay thay đổi liên tục và chỉ được thông báo qua loa phóng thanh. Bởi ngay cả hệ thống loa sân bay cũng đã bị tấn công.
Và trong khung cảnh tưởng như sẽ vô cùng hỗn loạn ấy, lại là một sự trật tự đáng ngạc nhiên. Gần như không ai phàn nàn. Tất cả mọi người đều xếp hàng trật tự. Không thấy sự vội vàng chen lấn như ngày thường. Mọi người nhường nhịn và thông cảm cho nhau lẫn cho hãng hàng không.


Khi tôi bước vào phòng chờ, không còn một chỗ ngồi. Hành khách ngồi la liệt dưới đất, trong một khung cảnh tôi chưa từng chứng kiến ở đâu trên thế giới. Trong phòng lounge cũng không còn chỗ ngồi. Nhưng sự thông cảm và chia sẻ được duy trì đến tận phút cuối.
Trong phòng lounge dành cho thương gia, ngày thường, sự riêng tư vô cùng được tôn trọng. Nhưng hôm qua, mọi người chia sẻ cho nhau từng chiếc ghế. Ngày thường, khách thương gia là những người vội vàng nhất, khó tính nhất. Nhưng hôm qua, tôi chứng kiến những vị khách nhẹ nhàng nói chuyện với tiếp viên, nhờ nhắc giờ lên máy bay, còn cẩn thận dặn lại sợ tiếp viên sốt ruột: "Chị chỉ nhờ vậy thôi, không giục đâu".
Không có sự cáu gắt hay giục giã, mọi người ngồi trò chuyện với nhau, chia sẻ tin tức. Tất cả đều biết rằng mình đang là nạn nhân của một cuộc tấn công. Một cuộc tấn công không báo trước. Và không ai bảo ai, tất cả quyết định rằng họ sẽ cùng đoàn kết và hỗ trợ nhau dù chỉ bằng sự im lặng.
Đây là lần thứ 2 tôi chứng kiến một khung cảnh mà tưởng như sẽ có hỗn loạn, cuối cùng lại chỉ thấy sự đoàn kết và sẻ chia.
Tháng 10 năm 2010, tôi vào Minh Hóa, Quảng Bình để đưa hàng cứu trợ cho một xã chịu thiệt hại nặng nề nhất sau lũ. Ngập cả xã, ngập qua cả cột điện, xã gần như bị cô lập. Khi chiếc xe đến, mọi người ùa ra chờ nhận gạo và thuốc lọc nước. Mọi người đã vô cùng mệt mỏi vì bão lũ rồi, và tôi ở trên xe, thấp thỏm lo sợ về một sự hỗn loạn. Nhưng không, mọi người xếp hàng ngay ngắn, đẩy những đứa trẻ lên trước. Những gói quà được trao lần lượt. Cho đến khi hết hàng, vẫn còn nhiều người đứng chờ nhưng chưa được nhận. Không một ai phàn nàn. Mọi người vui vẻ, tự an ủi, rồi ra về.
Hàng ngày, chúng ta phải nghe rất nhiều lời phàn nàn về ý thức của người Việt. Sân bay, bến tàu sẽ là nơi dễ nhìn thấy những câu chuyện như thế nhất. Nào là chen lấn khi xếp hàng, nào là tranh cãi quanh thái độ phục vụ, từ lời ăn tiếng nói đến cung cách ứng xử, chỗ nào cũng thấy "người Việt xấu xí". Ngày thường, một chuyến bay delay, một thông báo không chính xác, sẽ nhận không biết bao nhiêu nhiếc móc to tiếng.
Nhưng hôm qua, trước một cuộc tấn công, tôi chỉ nhìn thấy hình ảnh của một dân tộc đoàn kết. Một hành vi phá hoại, vốn chủ đích tạo ra sự hỗn loạn, lại đẩy mọi người xích gần lại với nhau. Chính hành vi của những kẻ tấn công khiến cho người Việt bộc lộ những đức tính tốt đẹp của mình: sự đoàn kết; sự sẻ chia.
Và tôi tin rằng những điều tôi đã chứng kiến ở Tân Sơn Nhất hôm qua không phải là cá biệt, bởi tôi đã nhìn thấy tinh thần ấy hơn một lần. Tôi biết, chứ không phải tin, rằng tinh thần dân tộc của chúng ta chưa bao giờ phai nhạt.
Những kẻ tấn công chiều qua đã tắt đi được những màn hình điện tử vô tri ở sân bay Tân Sơn Nhất, nhưng vô tình, lại bật lên ý chí đoàn kết của những con người Việt Nam. Đó là một cuộc tấn công thất bại.

Và đám đông tôi nhìn thấy, cho dù rất trật tự và nhẫn nại, lại cho thấy sẽ thật bất hạnh cho bất kỳ kẻ nào lăm le tấn công dân tộc này.

TIN TẶC – MỐI LO KHÔNG CHỈ RIÊNG TA


Gió Lành

Chuyện mạng máy tính của Hàng không quốc gia Việt Nam bị chèn mã độc đang là mối quan tâm, lo lắng của nhiều người. Dư luận xã hội có những bàn luận từ các góc nhìn khác nhau. Muốn nói gì thì nói, không thể phủ nhận nỗi lo lắng, nhưng cũng phải nhìn nó từ góc nhìn rộng hơn để hiểu cho đúng mức độ sự việc.  Và tin tặc là vô cùng nghiêm trọng và nguy hiểm. Thực ra, tin tặc là mối lo của rất nhiều quốc gia, không riêng gì Việt Nam.
Hơn 5 năm qua, các cơ quan tình báo Mỹ đã theo dõi một số nhóm tin tặc Trung Quốc, nhận thấy chúng thường tấn công có hệ thống để đánh cắp thông tin từ các nhà thầu quốc phòng, doanh nghiệp và cả cơ quan chính phủ Mỹ. Những mục tiêu thường là các công ty quốc phòng, công ty năng lượng hoặc nhà sản xuất điện tử tại Mỹ.
Năm 2015, Washington nhận thấy hacker dường như thay đổi mục tiêu. Chúng tìm cách “nằm vùng” sâu hơn trong những hệ thống máy tính của chính phủ Mỹ chứa kho dữ liệu khổng lồ của các viên chức liên bang.
Sau vụ việc, giới chức Mỹ cuống cuồng tìm hiểu, liệu những cơ quan khác có đang lưu trữ các thông tin nhạy cảm nhưng bảo mật yếu kém hay không. Washington không công bố những cơ quan nào trong nhóm nguy cơ cao, nhưng một báo cáo kiểm toán công bố đầu năm 2015 cho thấy các đơn vị bị đánh giá an ninh lỏng lẻo là Cơ quan quản lý hạt nhân (NRC), Sở Thuế vụ (IRS), Bộ Năng lượng, Ủy ban chứng khoán và sàn giao dịch (SEC), và cả Bộ Nội an.
Gần đây, báo Anh hồi hạ tuần tháng 3-2016 thuật câu chuyện một tin tặc “thượng thừa” của TQ là Su Bin, kẻ đã tìm cách đánh cắp những dữ liệu quân sự Mỹ, trong đó có thông tin về chiến đấu cơ F-22 và F-35 của hãng Lockheed Martin, cũng như máy bay vận tải C-17 của hãng Boeing. Su Bin là một triệu phú gốc TQ sống tại Vancouver (Canada). Năm 2014, Bin bị Mỹ cáo buộc tội tin tặc nhưng đã chiến đấu pháp lý để chống lại việc bị dẫn độ sang Mỹ, cho tới tháng 3-2016 mới chịu thúc thủ. Hắn đã thỏa thuận với các nhà điều tra Mỹ để nhẹ tội và đã khai nhận việc mình xâm nhập các hệ thống máy tính của những nhà thầu quốc phòng Mỹ để đánh cắp thông tin mật. Hoạt động gián điệp này bắt đầu từ năm 2008 và kéo dài tới năm 2014 mới bị phát hiện. Su khai mình là trinh sát cho hai tin tặc ở TQ. Bộ Tư pháp Mỹ cho biết hai tin tặc đó làm việc cho quân đội TQ.
Những thông tin trên để thấy rằng, tin tặc Trung Quốc là mối lo không chỉ riêng Việt Nam. Nhiều quốc gia trên thế giới phải đối mặt với nguy cơ này, kể cả Mỹ.
Chúng ta không lạc quan nhưng cũng không vì thế mà hoảng loạn, mất bình tĩnh. Để giải quyết vấn đề cần chiến lược lâu dài và cả những việc cần làm ngay trước mắt.

Hãy để các cơ quan chức năng làm việc, đừng đứng ngoài phán như đúng rồi nha các thím! 

BÁO THANH NIÊN VÀ ĐỖ HÙNG


Gió Lành



Òm lên chuyện Báo Thanh niên dám giỡn mặt Bộ 4T, cử Đỗ Hùng, một nhà báo bị rút thẻ Nhà báo đi tác nghiệp tại Pháp. Cá nhân Gió Lành thấy như này:
Không nhất thiết phải có thẻ Nhà báo mới được tác nghiệp. Bộ 4T rút thẻ của Đỗ Hùng vì hắn ta bị kỷ luật miễn nhiệm chức vụ. Hết thời hạn kỷ luật, nếu Báo Thanh niên đề nghị thì Bộ 4T sẽ xem xét chuyện cấp lại thẻ cho Hùng.
Mặt khác, có thể thấy ngay đây này, những phóng viên mới vào nghề, chưa được cấp thẻ nhà báo vẫn tác nghiệp, vẫn có bài đăng đấy thôi?!! Kể cả bài của cộng tác viên, các cơ quan báo chí vẫn sử dụng và phải chịu trách nhiệm về thông tin. 
Việc Báo Thanh niên sử dụng Đỗ Hùng là quyền hạn của Báo. Những sản phẩm báo chí của Hùng có thể được đăng báo, có thể không. Sử dụng thì Báo phải trả nhuận bút và chịu trách nhiệm về những thông tin đăng tải trên báo.

Bộ 4T không can thiệp vào công chuyện riêng tư của các cơ quan báo chí. Vì vậy, đâu có chuyện giỡn mặt với giỡn mũi, Báo Thanh niên tự chịu trách nhiệm na!
Có thể một vài oét muốn đẩy chuyện này ra để dư luận mổ xẻ và rắc tí húng lìu để Bộ trưởng Tuấn ra tay chăng? Không loại trừ khả năng này, Báo Thanh niên nên thận trọng. 

CHÍ PHÈO THỜI NAY


Gió Lành
Đài Chân trời mới đăng tin Đóng cổng trụ sởTiếp Dân, còn nói dân oan bị “thần kinh”  kèm cái video clip mấy bà phụ nữ đôi co với cán bộ tại cổng trụ sở Tiếp công dân ở Ngô Thời Nhậm, Hà Đông, Hà Nội. Kích chuột vào mới có thể hiểu đúng bản chất sự việc, mới thấy các bà zân oan đúng là Chí Phèo thời nay.
Đoạn clip ngắn chỉ thấy các chị các bà nhao nhao nói theo đúng kiểu lý luận ngoài chợ, chả cần căn cứ căn keo. Cái chị nhân vật chính cứ cố gân cổ bảo rằng, đã kiện cáo 4 năm nay rồi mà chưa được giải quyết… Cán bộ bảo, đã giải quyết, ý kiến thêm gì… Thì chị này mới bảo, giải quyết là phải được, chứ người đi khiếu kiện chưa được cái gì thì sao gọi là giải quyết… Đại loại đôi co như thế mới thực sự bó tay! Thì ai đi khiếu kiện mà chẳng mong mình được, nhưng nó phải dựa trên căn cứ pháp luật, chứ không phải kiện cho kỳ phải giải quyết cho dân được thì mới là giải quyết.
Anh cán bộ đang giải thích điều kiện vào nộp đơn từ… đến đoạn giải thích thế nào là người có đủ năng lực hành vi, có nhắc đến từ “thần kinh” cái là mấy chị vơ ngay vào là anh ta nói mình, gào lên ngay… Y như kiểu rạch mặt ăn vạ của Chí Phèo trong tác phẩm của cụ Văn Cao.
Thật là thương các cán bộ làm việc ở trụ sở Tiếp dân, họ phải chịu đựng những cảnh như thế và hết sức căng thẳng. Nhiều người còn mang cả đồ đạc đến ở chây ì trong trụ sở tiếp dân…
Cũng có những trường hợp do cơ sở, địa phương giải quyết khiếu nại chưa đúng, chưa có ứng xử hợp lý… nhưng không có nghĩa là kéo nhau lên cơ quan trụ sở tiếp dân theo kiểu ăn vạ như vầy. 
Hãy làm cho đúng trình tự và quy định của pháp luật bà con ạ!  


Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016

Đoàn Trương Vĩnh Phước và những cuộc tình


Bạn Đường
Đoàn Trương Vĩnh Phước, sinh năm 1988, là con gái lớn của gia đình Đoàn Thanh Giang – Trương Thị Quý, dân khiếu kiện chây lỳ ở tỉnh Đồng Nai (Chúng tôi đã có bài viết về gia đình này tại địa chỉ http://thanglong1969.blogspot.com/2016/07/gia-inh-truong-thi-quy-ran-oan-thoi.html). Phước bỏ chồng theo cha mẹ lên Hà Nội khiếu kiện từ năm 2015. Vốn bản tính trẻ trung, lẳng lơ, chỉ một thời gian ngắn ở tại khu vực Trụ sở tiếp dân TW, Phước đã bắt mối được với những “anh chàng dân chủ” muốn lợi dụng “dân oan” để kiếm tiền. 2 bên lợi dụng lẫn nhau tương đối hiệu quả. Phước lên danh sách bà con, tạo kịch bản quấy phá cho bà con diễn, rồi Phước quay phim, ghi hình và chụp ảnh lại và cung cấp cho các “nhà tổ chức tài trợ” như Mai Xuân Dũng, Lê Hồng Phong, Nguyễn Lê Hoàng… đăng tải nhằm kêu gọi những nguồn tài trợ bên ngoài. Đương nhiên, đóng vai trò cầm cái, Đoàn Trương Vĩnh Phước sẽ được quan tâm hơn rất nhiều từ vật chất lẫn tiền bạc và tình cảm. Từ chỗ ăn mặc rách rưới, giờ đây Phước và em gái được sắm áo dài, khuyên tai, quần bò áo phông. Từ 1 con cú bẩn thỉu, Đoàn Trương Vĩnh Phước hóa thành thiên nga.
Giới dân chủ cho rằng Phước là rau xanh, rau sạch nên đã bu vào tán tỉnh. Từ anh Lê Hoàng ở Hồng Hà – Hà Nội, lấy lý do đưa con đi học để gặp gỡ em Phước ở nhà nghỉ Thu Hà số 7 phố Đại An, Phường Văn Quán, Quận Hà Đông, Hà Nội; đến anh Tuấn Khèo 3 vợ – Nguyễn Huy Tuấn lăn lội từ Cẩm Giảng – Hải Dương lên khiếu kiện là phụ, rủ Phước đi “đổi gió” được tận Nhà nghỉ Hoa Huệ Vạn Phúc, Phường Vạn Phúc, Quận Hà Đông, Hà Nội là chính.
Chốt lại “tấm chân tình” bền lâu nhất của Phước chính là anh Nguyễn Sinh Hùng – dân khiếu kiện Dương Nội, Hà Đông. Anh này có tính cực ghen tuông, nên thỉnh thoảng chửi Phước như chó, khi phát hiện Phước liếc xéo Tuấn Khèo, hay tìm cách đi chia quà với Lê Hoàng. Mặc dù có vợ, nhưng anh Nguyễn Sinh Hùng ngang nhiên cặp kè và trở thành cặp bài trùng cuộc Phước trong các cuộc biểu tình. Đợt tết vừa qua, thấy vợ anh Hùng phát hiện, Phước đã phải bán xới về quê Đồng Nai và định chuyển địa bàn hoạt động tại khu vực TP Hồ Chí Minh. Nhưng trước áp lực cũng của dân khiếu kiện cho rằng chính mẹ con Phước làm ăng ten cho công an để bắt Nguyễn Văn Thông, dân khiếu kiện tỉnh Tây Ninh, Đoàn Trương Vĩnh Phước đã bị tẩy chay, cô lập và buộc phải bán xới về Hà Nội.

 Điểm đi điểm lại trong làng rân chủ thấy những thành phần Đoàn Trương Vĩnh Phước quá nhiều. Từ anh Lã Dũng, Lê Hoàng, Lân Thắng, đến Mai Phương Thảo, Nguyễn Lâm Khanh; TRần Thị Nga, Lê Thị Phương Lan, Hà Thị Vân…Dường như “làm nghề rân chủ” chỉ là cái cớ để bọn “mèo mả gà đồng” gặp nhau mà thôi.

Thông báo của trụ sở Ban tiếp công dân Trung ương


Bạn Đường
Trước tình hình “phức tạp” tại trụ sở Ban tiếp công dân Trung ương trong thời gian qua liên quan đến việc một số công dân khiếu kiện các địa phương có hành vi tấn công cán bộ tiếp dân, điển hình như vụ việc ngày 24/5/2016, một số công dân khiếu kiện tỉnh Bến Tre đã có hành vi xô đẩy, tấn công ông Vũ Hồng Điệp – Trưởng Ban tiếp công dân Trung ương ngay tại trụ sở; dựng lều lán, nấu nướng ăn ngủ ngay tại vỉa hè xung quanh khu vực Trụ sở Ban tiếp công dân TW gây mất mỹ quan đô thị, để đảm bảo an ninh trật tự trong trụ sở tiếp dân và việc khiếu kiện của công dân được thực hiện theo đúng quy định của pháp luật, ngày 22/7/2016, Đội bảo vệ tại Trụ sở Ban tiếp công dân có Thông báo về việc thực hiện nội quy, quy định của Trụ sở Ban tiếp công dân TW:
1. Từ ngày 23/7/2016, hết giờ làm việc ai không có nhiệm vụ thì không được vào cơ quan.
2. Trong ngày 22/7/2016 (thứ 6) tất cả các công dân có hành lý, tư trang để trông trụ sở Tiếp công dân Trung ương phải đưa ra khỏi Trụ sở, nếu trường hợp xẩy ra mất mát, Đội bảo vệ tại Trụ sở Tiếp công dân TW không chịu trách nhiệm.
3. Từ ngày 25/7/2016, đến giờ làm việc công dân có đủ điều kiện theo quy định thì được vào Trụ sở, được mang tư trang vào nhà chờ, hết giờ làm việc phải đem ra khỏi Trụ sở. Nếu trường hợp xảy ra mất mát Đội bảo vệ Trụ sở không chịu trách nhiệm.

Tuy nhiên trước Thông báo của Đội bảo vệ tại Trụ sở tiếp dân TW, một số zận chủ như Phan Cẩm Hường; Mai Xuân Dũng; Nguyễn Đức Giang… (số zận chủ thường xuyên tài trợ tiền, vật chất để kích động công dân khiếu kiện để thực hiện các hoạt động chống đối) hay số “cầm đầu khiếu kiện” như Đoàn Trương Vĩnh Phước (Đồng Nai) đã tuyên truyền cho rằng Trụ sở Tiếp công dân Trung ương “cấm bà con vào Trụ sở”, vi phạm luật khiếu nại tố cáo… nhằm bôi nhọ, gây ảnh hưởng không nhỏ uy tín của cán bộ, cơ quan Nhà nước.
Đáng nói, số công dân khiếu kiện này đều là những công dân khiếu kiện chây ỳ, mặc dù đã được các cấp có thẩm quyền giải quyết hoặc hết thẩm quyền giải quyết nhưng vẫn chây ỳ khiếu kiện nhiều năm tại Hà Nội. Đồng thời, được sự hậu thuẫn về tiền, vật chất từ những zận chủ mang danh các hội, nhóm “hỗ trợ dân oan”, thì các hoạt động khiếu kiện đơn thuần của số công dân này dần dần đã “mang màu sắc chính trị”, thường xuyên tham gia tập trung đông người, tuần hành gây mất ANTT trên địa bàn Thủ đô trong mỗi lần những zận chủ kêu gọi.

Mong rằng những cơ quan chức năng có biện pháp xử lý thích đáng đối với những đối tượng vi phạm, lập lại trật tự kỷ cương trong trụ sở tiếp dân TW, đồng thời không để những kẻ xấu lợi dụng việc khiếu kiện của nhân dân, biến Trụ sở tiếp dân TW thành nơi để tổ chức các hoạt động chống đối.

TRÁCH NHIỆM CỦA VTV VÀ CÁ NHÂN LÊ BÌNH


Gió Lành
Bao nhiêu nước mắt của chị Lê Bình rơi cũng không làm cho công chúng bớt ném gạch đá vào đống đá đã khá cao bên cạnh chị. Người như chị, xinh đẹp ngay cả ở nơi chiến sự mà bị ném tơi bời thì thật đáng tiếc. RIP chị nhưng cũng phải nói thẳng rằng: Phóng sự của nhóm chị lê Bình thực hiện có nhiều vấn đề.


Trước hết, về nội dung, phóng sự không thể hiện quan điểm rõ ràng về cuộc chiến ở Syria. Điều này thể hiện ý thức chính trị của chị Lê Bình rất non kém. Không hiểu chị này có ý phấn đấu gì không, nhưng như thế này mà lên làm lãnh đạo Đài thì nguy to.
Thứ hai, phóng sự này đang bị tố đạo kịch bản của Nga. Thêm vào đó, có những phân tích nghi ngờ việc nhóm làm phóng sự đến Syria tác nghiệp nhưng không liên hệ với cơ quan đại diện của Việt Nam tại đây. Những vấn đề này liên quan đạo đức nghề nghiệp báo chí. Công chúng có quyền nghi vấn và đặt câu hỏi. Chị Lê Bình cần trả lời rõ những thắc mắc của bạn đọc và báo giới.
Thứ ba, Đài Truyền hình Việt Nam, cũng có trách nhiệm đối với việc này. Lý ra, Đài phải lên tiếng về việc này, xác nhận chuyện có cử chị Lê Bình và nhóm làm phóng sự đi không? Chuyện phát phóng sự với những lỗ hổng nghiệp vụ như vậy thuộc trách nhiệm ai?...

Đài Truyền hình Việt Nam không thể im lặng để chị Lê Bình muốn trả lời ai thì trà lời, muốn hành xử thế nào thì làm thế ấy. Giải thích, lý giải còn là trách nhiệm xã hội của báo chí chứ không phải chuyện muốn hay chuyện thích. Nhé! 

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

* Lo sợ bị khởi kiện, trang tin Dân Việt vội vàng đổi tít bài


Mẹ Đốp
 Nguồn từ Mõ Làng
Trả lời báo chí sau khi trang tin điện tử Dân việt cùng Fbker Lê Nguyễn Hương Trà đăng tải, bình luận về "Ngắm cơ ngơi gỗ ngàn tỷ của nữ trung úy công an Đắk Lắk", ngoài chia sẻ nội tình, bản chất sự việc và những chuyện bên lề. Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Giám đốc Công an tỉnh Đắk Lắk" và là cha đẻ của nữ Trung uý Hằng (người được nói đến trong câu chuyện) cho biết: "Hiện con gái ông đã có văn bản khiếu nại gửi đến các cơ quan chức năng đề nghị xử lý thông tin không chính xác và xử lý tội vu khống.
Đồng thời, 5 gia đình là chủ của các ngôi nhà gỗ được nêu trên cũng đang chuẩn bị có đơn gửi các cơ quan chức năng đề nghị làm rõ, xử lý thông tin trên".
Và như đã phân tích ở Entry trước đó, đối tượng bị con gái ông Trần Kỳ Rơi khởi kiện với tội danh vu khống sẽ không chỉ có trang tin Dân Việt (bởi họ chính là chủ thể đăng tải thông tin lên đầu tiên và bài viết cũng là sản phẩm của họ) mà Fbker Lê Nguyễn Hương Trà sẽ không tránh khỏi vận hạn này. Tuy nhiên, cần thấy rằng, trong sự việc này, Fbker Lê Nguyễn Hương Trà chỉ đóng vai trò là người ăn theo, phụ hoạ, vai trò của Dân Việt vẫn là chính.

Tên bài viết ban đầu



Tên bài viết sau khi đã thay đổi của Dân Việt.

Đấy cũng là lí do mà trang tin điện tử Dân việt hoàn toàn có sự lo lắng lớn hơn và thay vì tiếp tục im lặng, không làm gì để chờ đợi vụ kiện trước khi chính thức hành động để cứu mình thì trang tin điện tử này đã chọn cách "đi tắt đón đầu". Theo đó, trang tin Dân việt đã đổi tít bài từ "cơ ngơi ngàn tỷ" thành "cơ ngơi vô giá"?


Hình ảnh trên giao diện trang điện tử Dân Việt 
khi vào bài: "Ngắm cơ ngơi gỗ vô giá của nữ trung úy công an Đắk Lắk"

Có vẻ như cảm thấy không an tâm lắm nên mới đây nhất, Dân Việt đã xoá bài viết khỏi trang của mình mà không có bất cứ một sự đính chính hay lí do nào! Và không hiểu có sự cộng hưởng nào ở đây không khi Fbker Lê Nguyễn Hương Trà cũng đã xoá bài viết khỏi Facebook cá nhân của mình (?)
Có một điều dễ thấy là cả Dân Việt và FBker Lê Nguyễn Hương Trà đều tỏ ra biết sợ sau khi thiếu tướng Rơi cho biết con gái ông đang hoàn thiện thủ tục để khởi kiện với tội danh vu khống. Cá nhân Fbker Lê Nguyễn Hương Trà lại có lí do để làm như thế nếu không muốn đây là vụ kiện thứ 3 đối với cá nhân cô cùng một tội danh!

Đến thời điểm hiện tại, chưa có bất cứ thông tin nào từ đơn khởi kiện của con gái Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi. Tuy nhiên, với một người đang làm chính trị như ông Rơi thì thiết nghĩ để tránh khỏi những ồn ào không cần thiết ông và con gái nên dừng mọi sự tại đây. Bởi dù sao cả Dân Việt và Fbker Lê Nguyễn Hương Trà tuy không nói ra nhưng đã hối lỗi và xem đó là bài học nhớ đời. Câu chuyện còn lại là có chăng Bộ Thông tin & truyền thông sẽ có một hình phạt nào đó với Dân Việt. Đình bản trong 3 tháng là một hình phạt phù hợp nhất cho Dân Việt lúc này!

THƯ GỬI NGÀI BASHAR AL-ASSAD KÍNH MẾN

Nguồn: Lọc Chọn Bùi

Hanoi, ngày 25/7/2016,

Ngài Bashar al-Assad kính mến,

Em biết em làm ngài thất vọng. Trông ánh mắt ngài nhìn em qua FaceTime là em đã hiểu được những gì ẩn dấu sau bộ quần áo quân vương kia. Nhưng ngài biết đấy, em phận nữ nhi thường tình, eo ôi, em sợ lắm.
Khi vừa đặt chân xuống phi trường Damas, em đã nghe tin có bom nổ tại Latakia. Cha mẹ ơi, đời em chưa bao giờ bom nổ gần đến thế. Hà Nội của em cũng từng có bom nổ nhưng hồi ấy em còn chưa tham dự cuộc thi bơi để biết tới cuộc đời. Tạ ơn Chúa, em đã thoát chết vì may mắn đúng không ngài. Nhưng em là một phóng viên chiến trường, sao em lại có thể quay về tay không được.
Ngay hôm sau, em đi quay mấy gia đình bị đổ nát ở Homs. Em không cầm lòng nổi trước cảnh hoang tàn dù đã bình yên. Một anh thanh niên thấy em khóc nhiều quá đã cho em một món quà. Ngài tưởng tượng nổi không, đấy là một viên đạn AK47 vàng choé. May mà nó đến với em từ tay người đàn ông Syria dễ thương chứ không phải từ nòng súng gã phiến quân IS. Em lại thoát chết lần thứ hai. Nhưng là phóng viên chiến trường em vẫn quyết không từ bỏ.
Rồi trong buổi sáng em mặc chiếc áo xanh lơ dịu dàng ngồi ở sảnh khách sạn uống cafe chờ tới giờ gặp ngài để phỏng vấn thì ĐOÀNGGGG. Một cậu bé chơi đùa với mẹ rồi làm vỡ quả bóng bay. Jesus, ví dụ nó không phải quả bóng bay mà là quả tên lửa thì cả đoàn em tan xác. Em vội co giò chạy lên quát đồng nghiệp thu dọn đồ đạc để về luôn vì quá sợ hãi. Chả chiến trường cái giường gì sất.
Bọn nó bảo có gì đâu, để yên em ngủ, qua lên bar em uống hơi nhiều rượu với chà là. Cái bọn điên này. Em vừa sút vào lưng đứa quay phim vừa lột chăn của em gái. Ngài biết đấy quê em có câu quá tam ba bận. Em đành bỏ luôn mục đích chuyến đi để phỏng vấn ngài. Dù sao, em tới đây cũng đã là dũng cảm lắm rồi phải không ạ.
Kí sự của em dẫu phải bù đắp những thiếu sót bằng nước mắt nhưng ngài hãy tin khán giả đất nước em, họ luôn cần cảm xúc. Chỉ nhiêu đó thôi đủ để họ coi Syria như chính quê hương họ đang bị giày xéo rồi. Không tự nhiên mà dân tộc em hạnh phúc thứ 5 thế giới chỉ bằng mức lương tối thiểu 50$/tháng mặc tương lai bông phèng và mờ mịt.
Hãy thứ lỗi cho em nhưng em không trở lại đất nước tươi đẹp của ngài nữa đâu.
Gửi tới ngài lời chào vĩnh biệt
Người em gái hay tựa cửa của ngài

Đã kí (em cứ chắc ăn vậy nhỡ có đứa nào đọc được thư em).

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Nhắn em “dâm chủ” Khanh Lâm Nguyễn


Gần đây, trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc xuất hiện 1 cô em gái lạ có khuôn mặt khá bầu bĩnh, xinh xắn, toát ra mùi hương nước hoa rẻ tiền. Cô em giới thiệu là Nguyễn Thị Lâm, Lâm Khanh Nguyễn là nick name facebook, sinh năm 1981, đến từ Vĩnh Phúc và chủ động làm quen với mọi người. Quá quen với kiểu cài cắm “zích” của công an nên tôi chẳng mất quan tâm đến khuôn mặt lòe loẹt son phấn, tỏ ra quan tâm săn sóc mọi người, vì cho rằng đây cũng chỉ là chiêu trò, thủ đoạn tiếp cận “con mồi” của mấy ả DLV.
Sau này, cuộc nào cũng thấy cô ta có mặt, đi đầu đoàn biểu tình, hô khẩu hiệu rất to, tôi mới bớt nghi ngờ và chịu bắt chuyện. Có điều mỗi khi nói chuyện với ẻm, ẻm lại kêu nhà hoàn cảnh khó khăn, bố mẹ đều mắc bệnh hiểm nghèo. Em bị chồng bỏ và  hiện có 1 con gái  gần 6 tuổi, rất thiếu thốn tình cảm của người cha, em đã phải làm đủ nghề để kiếm sống từ việc buôn bán tôm cá ở chợ Hải Bối – Đông Anh, đến việc đi làm nail và uốn tóc dạo. Có vẻ tôi là một người quá thận trọng và kỹ tính, nên nghe mấy chuyện mùi mẫn và ngôn tình thế này, tôi không thấy xúc động mảy may. Có lẽ vì thế mà đến giờ này tôi vẫn chưa lấy vợ chăng??? Có điều tôi thấy mình không sai lầm khi nhìn thấy Lâm Khanh Nguyễn lúc thì tay trong tay với Lê Trường Thanh – facebook Lê Thái Học; khi thì ôm eo chặt cứng anh Bùi Tiến Hưng; Rồi õng ẽo cả với mấy đứa em út như Lý Quang Sơn, Trung Nghĩa…
Rồi một ngày, tôi nhìn thấy em trần truồng trên mạng. Em đã bị bắt quả tang trong một nhà nghỉ rẻ tiền cùng với giai làng chơi. Thực sự tôi cảm thấy bị xúc phạm, và bất ngờ. Tôi không ngờ những người đứng trong hàng ngũ đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền của chúng tôi lại có người lười làm, lười lao động, “lấy trôn nuôi miệng”. Họ luôn rêu rao, giảng giải đạo đức cho mọi người nhưng lại chọn cho mình 1 cuộc sống buông thả, phá hoại giống nòi, phá hoại hạnh phúc gia đình của người khác.
Người ta bảo “tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại”, những hình ảnh của em cụ thể, lõa lồ như thế, nhưng em vẫn dùng những lý lẽ, luận điệu để đổ lỗi cho công an, chính quyền hại mình. Thử hỏi, so với những người khác, anh em khác, độ nguy hiểm của em đến đâu mà công an họ phải mất công mất sức như thế. Chỉ có Lã Dũng, Lân Thắng là những người dính phốt như em mới có thể bênh em. Còn những người như chúng tôi nhìn em như “vết nhơ, vết nhọ” của phong trào. Mong em sớm cảnh tỉnh, cuộc chiến còn dài, trước khi đấu tranh cho xã hội tốt đẹp, em hãy là 1 con người tốt đẹp em nhé.

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2016

THƯ GIÃN TÍ ĐÊ!


Cười đau cả bụng, long cả mỡ nhé! Bài này bê trộm từ nhà khác về, dẫn nguồn hẳn hoi, anh em nào muốn nhòm bài gốc thì vô địa chỉ sau:

VÌ SAO EM KHÓC?

Facebooker Song Hà

Chị Lê Bình ạ! Bọn mạng chúng nó đang tổ chức ném đá chị về cái phim gì mà bọn chị cầm míc chạy loăng quăng bên Syria, mặt thì hớt hải như vừa trượt nghìn điểm lô, miệng liên tục lắp bắp "khủng khiếp, khủng khủng khiếp". Có đứa thối mồm còn bảo chị, phóng viên chiến trường mà ăn vận như đi dự lễ tổng kết chiến dịch tiêu diệt ốc bươu vàng thôn Vũ Đại; hở cái là rưng rức khóc, nhìn rất giống chị Lan nghẹn ngào chia tay anh Điệp trong vở cải lương kinh điển của soạn giả Trần Hữu Trang.
Chị kệ mẹ chúng đi chị! Từ lâu khán giả vẫn quen với những bộ phim tài liệu về chiến tranh, mà trong đó rất ít khi thấy bóng dáng người làm phim xuất hiện. Nhưng VTV 24 của chị đã cho mọi người thấy một phong cách mới về một thể loại đã cũ. Các chị trở thành những nhân vật chính của cuộc chiến tranh "khủng khiếp" và "tàn khốc nhất lịch sử loài người" .

Với mũ thời trang, kính mát, áo xanh và quần bò căng đét đèn đẹt, chị đã khéo léo chuyển đến bạn hữu cuốc tế thông điệp đầy nhân bản: cho dù ở bất cứ đâu, phụ nữ Việt Nam luôn biết cách trân trọng cái đẹp, nói như đồng chí tây nào đó "cái đẹp cứu rỗi thế giới".

Nhưng chị Lê Bình ạ! Em là em vẫn tiếc, nếu hôm bên đó chị mặc quả áo dài truyền thống, đội nón lá, tay ỏn ẻn cầm quạt nan phe phẩy nữa thì chuẩn hết bài của nó luôn. Khi đấy đám CNN, BBC, CCTV... chắc hẳn lác con mẹ nó mắt luôn chị nhỉ!
Bọn quần chúng mạng còn hỏi cắc cớ: vì sao chị khóc?
Em là em hiểu chị lắm, lúc đó chị đang bồi hồi nhớ đến câu hát trong bài "Bụi bay vào mắt" của ca sỹ Phạm Quỳnh Anh đúng không chị? "Lặng nhìn anh quay lưng bước đi bụi bay vào mắt chứ em đâu khóc đâu... ồ ộ ô..." Với lại ta cũng nên tranh thủ biểu diễn cảm xúc cho công chúng người ta còn biết chiến tranh nó "khủng khiếp" như nào chứ, ít ra là "khủng khiếp" qua những đoạn video các chị nhặt trên Youtube và qua những giọt nước mắt lúc chị quay mặt khóc hứt hứt ở hiện trường (nói thật là em thấy nó giống ông phán mọc sừng khóc hứt hứt hứt khi dúi tay tờ giấy bạc năm đồng gấp tư cho Xuân tóc đỏ trong đám ma cụ cố Hồng chị ạ). 
Trong khi đất nước chúng ta đang đầy rẫy những điểm nóng, những vấn đề gây "bức xúc" và "nhức nhối", thì chị và cộng sự vẫn anh dũng make up, ăn vận thời trang, sang hẳn Syria làm ký sự chiến tranh. Đó há chẳng phải là một chiến tích lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu trong giới truyền thông cuốc tế sao (mặc dù em cũng nói thật, vừa xem phim của chị, em vừa cười như đang thưởng thức phim hài Sạc lô).
Thôi thì phim về chiến tranh nếu không "khốc liệt" lắm, không phản ánh được bản chất cuộc chiến lắm, thì khán giả nên chuyển hướng sang coi nó là phim hài, hoặc kiểu "du lịch qua màn ảnh nhỏ" cũng được chị nhờ. Tiền làm phim nhà trồng được, lo gì! Miễn sao hình tượng chị phải luôn long lanh và lấp lánh trong lòng công chúng, mọi việc nhỏ nhặt ta bỏ quá vì nghiệp lớn, phải hông chị?
Em đi cắm cơm đây, đứa nào còn lèm bèm chị chửi chết mẹ đi. Như cái lần chị chửi trực tiếp trên sóng Đài TH quốc gia: "Cái bọn điên này!"
Chị nhá!
(Bê về nhưng tự cho thêm 2 cái ẻng để minh họa, pà kon ngắm đặng cười cho đã!!!) 

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

BBC CŨNG CHỈ ĐÃI BÔI VỚI NHÀ ZÂN CHỦ


Gió Lành
Bữa hôm Obama tới Việt Nam, Mai Khôi có tham gia cuộc gặp với ổng và BBC đưa tin. Rồi Mai Khôi nhận được thật nhiều gạch đá từ các nhà zân chủ, chắc vì không giữ lời với họ. Việc này khiến cô Mai Khôi điên, thiệt hại chắc nhiều, cả tinh thần và vật chất á. Cho nên cô nhảy đồng lên, đòi BBC phải xin lỗi, phải đính chính rằng là cô có đấu tranh đấu chấp cho người này người khác vì tự do dân chủ abc…
Mãi, sau 2 tháng rát cổ, hôm 19/7 vừa rồi, Mai Khôi được BBC đăng bài viết "Giátrị của cuộc gặp Tổng thống Obama". Đại ý trong đó Mai Khôi cho biết, BBC mới gửi thư xin lỗi Mai Khôi về đăng bài trích lời của bà Hồng Oanh rằng Mai Khôi chỉ đề cập tới quyền tự do biểu diễn, không đề cập đến vấn đề nhân quyền, thừa nhận phóng viên BBC vi phạm nguyên tắc làm báo, thiếu kiểm chứng nguồn tin trước khi đăng bài.
Kiểu là BBC nhận lỗi "gián tiếp" với Mai Khôi rằng là có sai sót, do lỗi tác nghiệp kiếm chứng của phóng viên. Tóm lại là đãi bôi thế để không phải xin lỗi trực tiếp. Mà có thể BBC cũng không đánh giá hay coi Mai Khôi là loại gì (chắc loại ngoải đầu đi ra ngoài cũng đéo ai ưa thật! Nước mình, dân mình không yêu quí thì cũng éo đứa nào ưa thật í chứ!) nên là chọn cách xử lý như thế. Vả lại, được tí thế là Mai Khôi đã sướng run người, thỏa mãn lắm, cũng có thể cô này cho rằng, 5 xu còn hơn éo có xu nào chăng?
Há há, cũng hay, để cho các nhà zân chủ mở con mắt ra. Tưởng báu lắm đấy, nhể?
Đây này, kiểu xin lỗi lí nhí đây này:

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

NO-U LẠI ĐÁNH TRỐNG HÔ HÀO XUÔNG


 Sau quãng thời gian dài khá dài im hơi lặng tiếng trong việc đứng ra tổ chức kêu gọi biểu tình, thì ngày 13/7/2016, nhân sự kiện Tòa án Trọng tài quốc tế đưa ra phán quyết về vụ kiện của Philipin với Trung Quốc liên quan đến tranh chấp chủ quyền biển Đông (ngày 12/7/2016), nhóm No-U đã đăng “Thông báo biểu tình về việc ủng hộ phán quyết Tòa án quốc tế bác bỏ yêu sách về đường lưỡi bò của Trung Quốc trên Biển Đông và phản đối nhà nước bá quyền Trung Cộng” vào 8h30 17/7/2016 tại khu vực tượng đài Lý Thái Tổ.
Nhóm No-U thực chất là nhóm được hình thành từ phong trào biểu tình chống Trung Quốc từ cuối năm 2011, là nhóm tập hợp những thành phần chống đối mượn danh những “người yêu nước” để kêu gọi tập trung đông người biểu tình gây rối, âm mưu tập dượt cho việc thực hiện những “cách mạng màu” đã từng diễn ra ở một số nước trên thế giới. Khi mới thành lập thì nhóm có khoảng 60 thành viên, tuy nhiên với bản chất đều là những tên “lưu manh giả danh tri thức”, tham gia đấu tranh dân chủ nhưng thực chất chỉ là hội ăn để ăn chơi đàn đúm, trai gái bừa bãi dẫn đến cắn xé chia rẽ lẫn nhau… nên số lượng thành viên cũng nhanh chóng giảm sút. Đến nay thành số lượng cũng chỉ trên dưới 20 người, mà “cầm đầu” có thể kể đến những cái tên như Nguyễn Lân Thắng; Lã Việt Dũng; Nguyễn Chí Tuyến; Vũ Quốc Ngữ; Nguyễn Thế Trung, Hoàng Tiến Cường; Nguyễn Lê Hoàng…
Quay lại với “Thông báo biểu tình ngày 17/7/2016” của nhóm No-U. Ngay sau khi ra lời kêu gọi, Thông báo trên nhanh chóng được các zận chủ chia sẻ, truyền thông rộng rãi và cũng được “hưởng ứng trên mạng” từ những anh hùng bàn phím khá rầm rộ. Tuy nhiên, trên thực tế lại hoàn toàn trái ngược với những gì diễn ra trước đó. Sáng ngày 17/7/2016 hưởng ứng lời kêu gọi trên, cũng chỉ có vài zận chủ lạc lõng tham gia như vợ chồng Nguyễn Thúy Hạnh – Huỳnh Ngọc Chênh; Trương Văn Dũng; Hoàng Thị Hà hay như tên culi Trương Dũng… Đáng chú ý, mặc dù là nhóm “chủ trì” trong việc tổ chức, kêu gọi biểu tình nhưng No-U trên thực tế lại không có một bóng dáng No-U nào xuất hiện. Những nhân vật “đình đám” như Lã Dũng, Lân Thắng, Lê Dũng, Chí Tuyến, Lê Hoàng… cũng chỉ sắm vai làm anh hùng bàn phím, trốn quanh đâu đó để hô hào, chụp ảnh, hay viết bài chém gió… mặc cho những người hưởng ứng tham gia theo lời kêu gọi của mình bị chính quyền xử lý.
Với cung cách hô hào xuông như vậy có lẽ những zận chủ cũng phát ớn với mấy tay No-U này, và nếu có tiếp tục “kêu gọi biểu tình” thì chắc cũng chẳng có mống nào thèm tham gia nữa.

NÓNG QUÁ! PHÓNG VIÊN BỊ ĐÁNH KHI ĐANG TÌM HIỂU KHU VỰC XẢ THẢI TỪ FORMOSA Ở PHÚ THỌ!


Gió lành

Dư luận vẫn còn đang nóng về những tin tức liên quan chuyện xả thải từ Formosa thì lại sôi sùng sục lên vì thông tin có nhóm phóng viên bị đánh khi đang tìm hiểu vụ việc, làm rõ quy trình vận chuyển, xử lý hơn 145 tấn chất thải của Formosa Hà Tĩnh tại xã Trạm Thản, huyện Phù Ninh (tỉnh Phú Thọ).
Theo PV Khánh Hoà của Báo Lao Động - là một trong 3 phóng viên đang tác nghiệp tại hiện trường, thì khi nhóm PV này đang tìm hiểu thực tế từ phản ánh của người dân về ảnh hưởng của nhà máy xử lý rác thải Phú Hà - đơn vị đã nhận xử lý 142 tấn rác thải của nhà máy Formosa, thì bị một nhóm 5 người tự xưng là bảo vệ của nhà máy quây đánh.
Nhóm 5 người này lúc thì xưng là bảo vệ nhà máy, lúc lại nói là “người dân”. Ban đầu họ quát tháo, đòi bắt giữ nhóm phóng viên buộc các phóng viên vào nhà máy. Khi nhóm phóng viên đề nghị quay lại xe lấy giấy tờ để vào nhà máy làm việc thì nhóm bảo vệ ngăn cản không cho phóng viên đi rồi giằng co.

Nhóm bảo vệ xuất hiện lớn tiếng chửi bới phóng viên
Sau một hồi chửi mắng, nhóm người này lao tới tát quay phim của Đài Truyền hình VTC 14, đánh biên tập viên Đài này, giật điện thoại, chân máy quay và đánh phóng viên Báo Lao Động.
Sau 15 phút giằng co, nhóm phóng viên mới chạy được tới xe ôtô và chạy về UBND xã Trạm Thản, huyện Phù Ninh. Nhóm bảo vệ chạy đuổi theo và nhóm phóng viên cố thủ trong xe tại trụ sở UBND xã đồng thời báo các cho cơ quan chức năng.
Ơ cái cmcn chứ, môi trường chung nếu bị ô nhiễm thì chúng nó thoát hay sao mà bảo vệ cho bọn xả thải bửn?
Phóng viên đúng là nghề nguy hiểm quá ta! Có thể bị oánh bất cứ lúc nào sao? Để có thông tin sốt dẻo, để đưa ra ánh sáng những vụ việc bị giấu kín, phóng viên phải lăn lộn, có khi rơi cả máu… Nguy hiểm quá ta!
Từ Luật Báo chí năm 1989, đến Luật báo chí sửa đổi bổ sung năm 1999 đều đã quy định bảo vệ nhà báo. Luật Báo chí sửa đổi năm 1999 quy định: “Không ai được đe doạ, uy hiếp tính mạng, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của nhà báo hoặc phá huỷ, thu giữ phương tiện, tài liệu, cản trở nhà báo trong hoạt động nghề nghiệp đúng pháp luật” (Điều 15, Luật Báo chí 1999).
Lên tiếng bảo vệ phóng viên tác nghiệp đúng pháp luật đê pà con ơi!

MINH TRIẾT DU CÔN


Nhân nhắc đến ông Nguyễn Khắc Mai chép lại bài của Đông La, đăng từ năm 2015, liên quan ông này để các bác có thêm thông tin. Không ngờ, từ năm ngoái ông Khắc Mai đã bị chê dở! Chán như con gián vậy!
Đông La
Tôi không biết Nguyễn Khắc Mai là ai, chỉ loáng thoáng thấy cái tên này gắn với cái trung tâm “minh triết” gì đó. Tôi vốn dị ứng với những từ ngữ quá kêu, bởi nếu VN ta có những nhà minh triết, những “người hiền”, những bậc cao minh thì chúng ta đâu còn là một nước kém phát triển. Đến cụ Cao Xuân Huy, thầy của các GS ngành KHXH đầu tiên, từng được Nguyễn Huệ Chi ca ngợi là “người hiền”; Lê Đạt, nhà thơ lừng danh, cũng được Nguyên Ngọc ca ngợi là “người hiền”; nhưng tôi đọc còn thấy họ viết sai tùm lum thì Nguyễn Khắc Mai, so với hai tên tuổi kia thì đúng là “vô danh”, liệu có thể là một nhà minh triết được chăng? Nên tôi không tìm hiểu bởi nếu đã đọc Nguyễn Khắc Mai viết là chắc chắn “có chuyện”. Thôi cứ để cho những người thích làm dáng tri thức, khoe chữ, họ huyên thuyên cũng chả chết ai.
Nhưng thời gian qua tôi có viết hai bài về chuyến đi lịch sử của TBT Nguyễn Phú Trọng thăm Mỹ theo lời mời của Chính phủ Mỹ. Khi viết thì phải tìm hiểu những bài liên quan nên thấy “chình ình” cái bài “Lại có điều hầu chuyện với anh Trọng” của tác giả NGUYỄN KHẮC MAI, xưng là Nhà nghiên cứu Minh triết Việt, đang lan trên các trang có khuynh hướng chống phá nhà nước VN. Tìm hiểu chút nữa thì thấy Nguyễn Khắc Mai không chỉ có một bài đó mà còn có nhiều bài về minh triết khác nữa, không chỉ bàn về minh triết mà còn dùng minh triết bàn về chính trị. Bàn về chính trị đã khó, về minh triết chính trị nữa lại càng khó hơn, điều này đã khiến tôi tò mò tìm hiểu. Nhưng kết quả khiến tôi “ngã bổ chửng” bởi thấy minh triết của Nguyễn Khắc Mai là thứ minh triết du côn!
Vậy Nguyễn Khắc Mai là ai? Và minh triết là gì?
Lại Google thôi, thấy Nguyễn Khắc Mai là đương kim Giám đốc Trung tâm Minh Triết Việt Nam, một trung tâm ra đời năm 2008, thuộc Liên hiệp các hội KHKT, y như cái Quỹ văn hóa Phan Châu Trinh mà Nguyên Ngọc làm Chủ tịch HĐKH vậy, nhưng không biết có tréo ngoe là một quỹ trực thuộc TW nhưng lại được thành lập theo quyết định của UBND TP Hà Nội hay không? Còn hai chữ minh triết tưởng dễ hiểu nhưng không ngờ giới “tinh hoa” nước mình cũng lại hiểu lung tung đến vậy.
Theo một bài của TRẦN NGHĨA, PGS, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Hán Nôm:
 - “Minh triết là biết sống khôn ngoan và hẳn hoi” (Hoàng Ngọc Hiến).
- “Minh triết là một trạng thái hợp lý của đời sống, diễn tả theo một cách khác thì nó nằm ở giữa chân lý và phi lý” (Trần Sáng).
-Minh triết là tính chất của tinh thần, tâm hồn và trí tuệ của dân tộc được trầm tích (Hà Văn Thùy).
Theo tôi các định nghĩa trên đều có vẻ đúng mà không đúng. Cũng như có nhiều người có vẻ tài mà không tài. Còn khái niệm minh triết thực ra là chỉ cấp độ cao nhất của nhận thức, của hiểu biết của chính con người. Theo nghĩa chung nhất của từ thì chữ “minh” ở đây là sáng suốt, chữ “triết” là hiểu biết, vậy “minh triết” là hiểu biết một cách sáng suốt. “Sáng suốt” ở đây có nghĩa cao hơn, toàn diện hơn cả tính “đúng đắn”, nghĩa là sự hiểu biết phải toàn diện, thấu suốt và tương hợp; nói theo ngôn ngữ triết học là hiểu một cách biện chứng. Vì vậy minh triết không phải là thái độ “biết sống” của Hoàng Ngọc Hiến, không phải là “trạng thái của đời sống”  theo Trần Sáng; còn với Hà Văn Thùy, minh triết đúng là “tính chất của tinh thần, tâm hồn và trí tuệ của dân tộc được trầm tích”, nhưng “tinh thần, tâm hồn và trí tuệ của dân tộc” còn “trầm tích” nhiều cái khác nữa.
Còn theo Nguyễn Khắc Mai, nhân vật của bài viết này: “Minh triết chính là năng lực để sống”. Năng lực để sống là trí tuệ, tay nghề, là cần cù chịu khó, là có chí để vượt khó, để thích nghi hoàn cảnh chứ “năng lực” không phải là minh triết. Một người hiểu biết mà lười, mà không có chí thì cũng đói ăn thôi! Chỗ khác ông Nguyễn Khắc Mai cho minh triết là "vượt lên bản thân để mà hướng đến cái tốt đẹp". Câu này có thể là một lời khuyên có tính minh triết chứ không phải là minh triết.
Như vậy, Nguyễn Khắc Mai, một người chưa hiểu chính xác chữ minh triết, lại làm giám đốc một trung tâm minh triết, rồi bàn về minh triết e rằng sẽ có nhiều huyên thuyên!
***
Quả đúng vậy. Trên BBC, 9 tháng 2 2015,  Nguyễn Khắc Mai đã trả lời phỏng vấn BBC về vấn đề tối quan trọng “Đảng nên chọn Tổng bí thư kế tiếp thế nào?” Có vài độc giả từng góp ý với tôi không nên bàn về những ý kiến về các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Tôi bảo thời đại internet, thông tin lan truyền trên trời, các ông không che chắn được đâu, nhất là những trang như BBC. Tốt nhất là phải biết chúng có tồn tại, phải đối diện và tranh biện, phản bác. Biết có những dư luận xấu mà làm ngơ chẳng khác gì người ta bị trọng bệnh mà làm ngơ vậy, mà làm ngơ thì bệnh đâu có khỏi! Bài trả lời BBC của Nguyễn Khắc Mai nói trên chính là như vậy. Ông ta nói:
“"Đấy là cái hy vọng của chúng tôi và chúng tôi cũng đang mong muốn là xu hướng ấy nó sẽ xảy ra là làm sao chọn được một Tổng Bí thư mà có thể nói là không lú lẫn như anh Trọng (Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng) hiện nay”.
Tôi thật ngạc nhiên một ông già U90, từng là Vụ trưởng Vụ Nghiên Cứu, Ban Dân vận Trung ương, một ban của Đảng, lại nói về TBT Đảng của mình một cách “du côn” như vậy. Giờ còn làm giám đốc một trung tâm minh triết nữa, thì theo tôi, minh triết của Nguyễn Khắc Mai là một thứ “minh triết du côn”!
***
Với bọn vô văn hóa, chống đối, quấy rối thì không chỉ TBT, các vị lãnh đạo, mà cả các bậc thánh nhân, các lãnh tụ cũng đều bị chúng bêu xấu diễu cợt. Tôi cũng bị bọn “sâu bọ rắn rết” chửi bậy rất nhiều, lúc đầu cũng cay lắm, nhưng nghĩ đời tất phải có kẻ xấu người tốt, nếu mình tự tin là tốt thì bọn chửi mình tất phải xấu. Còn muốn bọn xấu cũng khen mình thì buộc phải làm điều xấu thôi. Cuối cùng tôi không chấp, coi những lời chửi bậy chỉ như “muỗi đốt inox”! Nhưng chuyện ông Nguyễn Khắc Mai nói về ông Nguyễn Phú Trọng không phải là chuyện cá nhân mà là chuyện chính trị, mà với chuyện chính trị thì cái gì cũng “không chấp” đất nước sẽ loạn!
Còn ông Nguyễn Phú Trọng, với tôi, cảm giác chung nhất về ông thấy giống một ông giáo hiền lành, nên tôi đã ngạc nhiên khi biết, theo Tướng Nguyễn Thanh Tuấn, có chuyện đối đáp giữa ông Nguyễn Phú Trọng với Hồ Cẩm Đào tuyệt hay. Khi ông Đào nói "Đường chữ U là sự nghiệp của Quốc dân đảng để lại, nếu xóa bỏ thì nhân dân TQ sẽ không chấp nhận sự lãnh đạo của ĐCSTQ". TBT Nguyễn Phú Trọng nói: "Các đồng chí nói vậy là chưa đúng, Quốc dân đảng để lại 11 khúc trong đường chữ U, thì các đồng chí đã xóa đi 2 khúc. Mặt khác, Quốc dân đảng để lại Đài Loan, nhưng các đồng chí đã không chấp nhận và muốn xóa bỏ sự độc lập của Đài Loan, nhưng nhân dân vẫn ủng hộ, như vậy, không phải vì lý do này mà nhân dân không ủng hộ ĐCSTQ". Khi ông Đào đề nghị VN ngưng hoạt động khảo sát tiềm năng kinh tế trên Biển Đông thì TBT Nguyễn Phú Trọng nói thẳng: “Chúng tôi hoạt động trong phạm vi 200 hải lý, thuộc vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của VN, phù hợp với Công ước quốc tế về Luật biển của LHQ năm 1982 có chữ ký của các nước liên quan đến Biển Đông, trong đó có chữ ký của các đồng chí. Quan điểm của VN là như thế đấy! Nếu TQ có quan điểm không đồng ý, thì đem ra Tòa án Công lý Quốc tế phân xử, rồi Tòa án quốc tế phán quyết thế nào thì chúng tôi sẽ chấp nhận như thế đấy".
Còn chuyện đối đáp với Mỹ, chắc nhiều người cũng có cái cảm giác không hay như tôi khi thấy một vị thủ tướng của nước mình lúng túng trước ông TT Mỹ, khi trò truyện thân tình với nhau cũng phải dùng “phao”. Mỹ nó giầu mạnh thế “khớp” cũng phải thôi. Vì thế tôi đã tò mò canh tivi xem ông Nguyễn Phú Trọng sẽ đối đáp với ông Obama như thế nào? Giờ thời sự là giờ ăn tối của nhà tôi nên bà xã tôi cũng coi. Đàn bà vốn ít quan tâm chuyện chính trị nhưng vì thấy ông Nguyễn Phú Trọng “hay quá” nên vợ tôi đã phải buột miệng khen. Còn tôi thì bị bất ngờ, vị TBT của ta không chỉ bình tĩnh tự tin, làm tròn sứ mệnh, mà ở con người ông còn toát ra một phong thái có một tầm văn hóa. Tôi đã viết bài CHUYẾN THĂM MỸ CỦA TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG THẬT THÚ VỊ! là vì thế.
Còn Nguyễn Khắc Mai trình độ ra sao mà dám chê một vị TBT như ông NPT? Cần phải biết không phải cứ mạnh miệng chê bôi cán bộ cao cấp thì trí tuệ mình cao cấp, phủ nhận những con người vĩ đại mình sẽ vĩ đại, mà thực chất chỉ là những thằng hoang tưởng mà thôi! Cái cần của sự phản bác là chứng cớ, lý lẽ, có lý người ta mới tin.
Tìm hiểu tí trên mạng thì biết Nguyễn Khắc Mai này “Tốt nghiệp khoa Văn – Sử, Đại học Sư phạm Hà Nội”. Không phải với tất cả nhưng tôi thường rất “hãi” trí óc của mấy “bố văn sử” vì nhận thức của họ thường là cảm tính, ai có cái tôi to tướng nữa thì thường là nói bừa! Nguyễn Khắc Mai là một người như vậy.
Một người có bút danh mạng là Hoa đất trên danoanlentieng viết về vụ ông Nguyễn Khắc Mai bênh vực cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên:
“… cách tiếp cận thông tin của GIÁO SƯ còn mang tính một chiều, nên đã cổ súy cho những hành vi vi phạm pháp luật, đang được các phần tử xấu tung hô như những anh hùng… Trong bản nhận tội viết tại cơ quan an ninh điều tra, Nguyễn Phương Uyên đã thừa nhận: “Bản thân tôi nhận thấy việc làm của mình đã vi phạm pháp luật nhà nước Việt Nam, chống lại Ðảng cộng sản và Nhà nước CHXHCN Việt Nam, giúp cho tổ chức phản động chống Ðảng, Nhà nước... Những việc làm này nhằm để được cung cấp máy laptop, điện thoại và hỗ trợ tiền...” … Trong thư ngỏ, Giáo sư trích dẫn: “Tôi vừa được tin sinh viên Nguyễn Phương Uyên đã bị đuổi học, lý do đích thực là vì Uyên đã công khai lên án hành động làm hại đến chủ quyền và đời sống của ngư dân Việt Nam ta của phía Trung Quốc”. Vậy là đã có câu trả lời cho cho những bức xúc của Giáo Sư rồi”.
Trên trang http://cunom.blogspot.com/ co bài nguyễn-khắc-mai-bịa-đặt-về-chủ-nghĩa cộng sản:
“Lần đầu tiên tôi được biết đến ông Nguyễn Khắc Mai là qua một bài viết có tên là "Minh Triết Các Mác hay những nghịch lý cộng sản". Than ôi, đó là một bài viết đầy những dối trá, bịa đặt và xuyên tạc tư tưởng của Marx”; “Khái niệm minh triết của ông Nguyễn Khắc Mai là một thứ chủ nghĩa duy linh đội lốt khoa học, thế nên nó được học bằng thần hứng (trực cảm, tâm linh). Nói nôm na là người ta có thể sẽ gọi hồn ông Marx lên để học tư tưởng Marx cho nhanh”; “ông Nguyễn Khắc Mai bịa đặt hoàn toàn về từ "Kommunismus" [một từ tiếng Đức], nếu tra từ đó bằng tiếng Đức, tiếng Anh, tiếng Pháp hay bất cứ thứ tiếng nào, với bất cứ từ điển nào thì kết quả đều là khái niệm về "chủ nghĩa cộng sản", nhấn mạnh đến yếu tố kinh tế. Khái niệm "chủ nghĩa cộng đồng" mà ông Nguyễn Khắc Mai cho là đúng thì trong tiếng Đức người ta dùng một từ khác để diễn đạt, đó là từ "Kommunalismus". Các ngôn ngữ khác cũng có từ tương tự, "chủ nghĩa cộng đồng" là một khái niệm đề cập đến văn hóa và chủng tộc. Chả biết minh triết rồi sẽ đi đến đâu, nhưng "ngu" triết thì đã rất rõ ràng”.
Lữ Phương trên vietstudies có bài MinhTrietTheNaySao? Khi thấy Nguyễn Khắc Mai viết: “Cái gọi là giá trị minh triết đầu tiên của C. Mác là sự thừa nhận không có chủ nghĩa cộng sản. Hai ông nhiều lần khẳng định điều này (xem Ăng ghen trả lời phỏng vấn của K. Heinzen, cũng như bài tựa tác phẩm Cuộc đấu tranh giai cấp ở Pháp)”, đã: “nhận ra những sai lầm không thể nào tưởng tượng nổi của một nhân vật “hiện là giám đốc Trung tâm nghiên cứu Văn hoá Minh Triết”. Bởi theo Lữ Phương: “điều ông Mai gọi là “Ăng ghen trả lời phỏng vấn của K. Heinzen” thực sự là những lời luận chiến phê phán những nhận xét sai lầm của K. Heinzen về chủ nghĩa cộng sản của Marx: “Heinzen hình dung … Chủ nghĩa cộng sản không phải là một học thuyết mà là một phong trào đem vào thực hiện không phải từ những nguyên lý mà từ các sự kiện”; mà theo Ăng ghen: “Trong chừng mực là một lý thuyết, chủ nghĩa cộng sản là biểu hiện lý luận vị trí của giai cấp vô sản trong cuộc đấu tranh giữa tư bản và vô sản, là sự tổng kết những điều kiện cho sự giải phóng giai cấp vô sản”. Lữ Phương kết luận: “Tôi hết sức ngạc nhiên về thái độ quá dễ dãi (hoàn toàn thiếu thận trọng) trong cách đọc văn bản của ông Nguyễn Khắc Mai cũng như cách ông viện ra khái niệm gọi là “giá trị minh triết” để giải thích xuyên tạc tư tưởng của Marx”.
Còn trong bài mới nhất mà tôi chú ý “Lại có điều hầu chuyện với anh Trọng”, (tôi đọc trên http://vietstudies.info/kinhte/NKhacMai_LaiHauChuyenVoiTrong.htm), đang lan truyền trên mạng, NGUYỄN KHẮC MAI viết:
“Nhiều lần, tôi đã thưa với các vị lãnh đạo rằng chớ nhục nhã đi xin xỏ các nước tiên tiến giàu có: “xin công nhận cho chúng tôi quy chế kinh tế thị trường”, mà hãy quay về xin với nhân dân “hãy làm kinh tế thị trường cho đúng nghĩa, thực chất, văn minh và lành mạnh”. “Các nước tiến bộ, giàu mạnh, họ không xin xỏ như vậy… Khi đất nước của họ có nền kinh tế thị trường đúng nghĩa rồi thì không cần xin xỏ ai nữa. Cố nhiên, họ không cần cho mọc cáí đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” làm gì”.
Viết vậy thực chất Nguyễn Khắc Mai chưa hiểu về các vấn đề kinh tế. Trong Thương Mại Quốc tế người ta cần xem xét tính chất thị trường của một nền kinh tế vì liên quan đến chuyện bán phá giá và trợ cấp, ảnh hưởng đến sự cạnh tranh của hàng hóa. Vì VN ta có ưu thế về nhân công rẻ và khí hậu, môi trường thuận lợi cho sản xuất nông sản, nên khi giao thương người ta vẫn cố cho nền kinh tế của ta còn có yếu tố phi thị trường để áp chế các điều khoản, giảm sức cạnh tranh hàng của ta. Cũng như những cái cớ về “nhân quyền”, “dân chủ” người ta muốn ta bị lệ thuộc hơn nên thường đưa ra, ta vẫn luôn đề nghị đối thoại, cởi mở, sòng phẳng cũng y như ta “xin xỏ” thế giới công nhận nền kinh tế thị trường của ta vậy. Còn cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” thì nếu Nguyễn Khắc Mai có đọc Ấn phẩm của Chương trình Thông tin Quốc tế, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tháng 2/2001 định nghĩa về nền Kinh tế Mỹ thì sẽ thấy nền Kinh tế Hỗn hợp của Mỹ có nhiều nét tương đồng với nền kinh tế có cái đuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” của ta!
Nguyễn Khắc Mai rất sai khi viết: “Riêng cái yếu tố, tôi cho là cơ bản, quan trọng nhất của kinh tế thị trường là quyền sở hữu, thì chúng ta đang rất lạc hậu, lúng túng” vì cái chính của kinh tế thị trường là tuân theo quy luật cung-cầu chứ không phải là chuyện sở hữu. Còn ông đòi sở hữu tư nhân mọi chuyện thì tôi cũng đã viết: “Nếu việc sở hữu tư nhân đất đai được hiến định thì người có tiền hoàn toàn có thể chiếm giữ được những vị trí chiến lược, những nơi hiểm yếu. Mà lực lượng chống phá đất nước nếu cần thì sẽ không thiếu tiền”; “Tương tự, dân ta cũng phải đổ bao mồ hôi và máu để giành lại tài nguyên, khoáng sản. Vì vậy như đất đai, tài nguyên và khoáng sản cũng phải thuộc sở hữu toàn dân, tức thuộc kinh tế nhà nước. Bên cạnh đó, những lĩnh vực, ngành nghề trọng yếu, xương sống của nền kinh tế cũng phải thuộc kinh tế nhà nước. Chỉ như vậy đất nước mới có sức mạnh và giữ được sự ổn định”. Còn riêng ý này của tôi phản biện nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển về việc xác định tính chủ đạo của nền kinh tế: “Nếu cho lĩnh vực nào làm nhiều tiền hơn là chủ đạo thì chỉ là tư duy của cái dạ dầy thôi. Còn với tư duy của đầu óc thì thấy ăn uống để sống quả quan trọng, nhưng khi đất nước mất ổn định thì người ta không thể ngồi yên mà ăn được đâu!” cũng có thể là một ý minh triết!
Nguyễn Khắc Mai “tâm sự” với TBT NPT: “Anh từ Mỹ về, hãy đem những “thực tế văn minh tiến bộ của một Dân tộc hiện đại” làm bài học cho Việt Nam. Hãy từ bỏ cách nghĩ thực chất là của Liên Xô và Trung Cộng, chúng mớm cho ta kèm theo với vũ khí và lương thực, rằng Mỹ là đế quốc sài lang, là kẻ thù nguy hiểm nhất”. Một người học Văn- sử mà viết vậy đúng là mù lịch sử. Chỉ những thằng ngu mới phải cần người khác chỉ cho biết những người xâm lược mình là ai. Nước ta nhược tiểu, hai bàn tay trắng, vậy muốn giành được độc lập buộc phải đi nhờ vả. Nhưng thực tế trong hai cuộc kháng chiến ta hoàn toàn không phải là con rối cho các nước lớn giật dây, mà  nếu hiểu lịch sử thì phải biết, chúng ta đã không chỉ một lần vượt qua sự sắp xếp của các nước lớn, để thực hiện được mục tiêu tối thượng là giành lại nền độc lập, thống nhất đất nước của mình.
***
Quay lại bàn thêm chút về minh triết. Hoàng Ngọc Hiến, một học giả được nhiều người cho là thông thái nên cũng hay bàn về minh triết. Nhưng với tôi thì thấy ông có không ít những điều nhận thức còn chưa minh triết. Hồi ông còn sống, tôi đã viết một bài phản biện bài của ông bàn về chuyện Lão Tử và Lê Quý Đôn có quan niệm khác nhau về hai khái niệm vô và hữu của tư tưởng cổ phương Đông. Hoàng Ngọc Hiến cho hai quan điểm đều tuyệt vời cả, còn tôi thì cho ý HNH vậy là phi lý, bởi hai ý ngược nhau thì một cái phải đúng, một cái phải sai! Trong bài LUẬN BÀN VỀ NHỮNG VẤN ĐỀ MINH TRIẾT (Góp phần định nghĩa minh triết) Hoàng Ngọc Hiến đã viết khá kỳ công nhưng tôi thấy có nhiều ý cũng lại không được minh triết. Ông lấy hai ví dụ về minh triết:
-Tôi có đọc một công trình lý luận tác giả viết những trang rất hay về vấn đề tư hữu. Nhưng vấn đề chỉ sáng bừng lên khi tôi đọc dến câu của Balzac được tác giả trích dẫn: “Người mà không có gì là kẻ không ra gì”. Câu của Balzac là minh triết. Mác đã viết những trang cứ liệu uyên bác, lập luận đanh thép để đi đến một kết luận quyết liệt: bãi bỏ tư hữu. Giá như Mác có thêm được minh triết của Balzac chắc chắn ông suy nghĩ khác và học thuyết của ông không phải là chủ nghĩa Mác như chúng ta biết.
-Hôm vừa rồi, đến thăm chùa Quang Ân (Hà Đông cũ) tôi thấy môt bức trướng ghi lai 14 lời khuyên của Phật, do Thượng tọa Kim Cương Từ sưu tầm. Câu đầu tiên: “Kẻ thù lớn nhất đời người là chính mình”…
Trước hết, Hoàng Ngọc Hiến hiểu Mác như trên là không minh triết, bởi Mác không “bãi bỏ tư hữu” theo cách hiểu thô thiển như vậy. Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản viết: “Đặc trưng của chủ nghĩa cộng sản không phải là xóa bỏ chế độ sở hữu nói chung, mà là xóa bỏ chế độ sở hữu tư sản… là biều hiện cuối cùng và hoàn bị nhất của phương thức sản xuất và chiếm hữu dựa trên cơ sở …  những người này bóc lột những người kia”. Đến tận hôm nay, vẫn còn những cuộc biểu tình chống lại “chế độ sở hữu tư sản ấy” như phong trào biểu tình “Chiếm Phố Wall” từng nổ ra ngay trong lòng nước Mỹ, của những người “đại diện cho 99%” dân lao động chống lại 1% giới tư bản tài chính và các chính trị gia, chống lại cái cơ chế xã hội “của 1%, do 1% và vì 1%” của Mỹ và thế giới tư bản nói chung.
Còn hai thí dụ trên thực chất là ngược nhau, Hoàng Ngọc Hiến cho cả hai là minh triết cũng lại không minh triết. Câu trên ca ngợi sự sở hữu, tức cái “của tôi”; còn lời khuyên của Phật: “Kẻ thù lớn nhất đời người là chính mình” nếu ai hiểu đạo Phật thì phải biết “chính mình” là cái tôi. Theo Đạo Phật cái tôi là giả tạm, ba món tham, sân, si là những “độc dược”, tạo nghiệp nặng, lại là những món nó “khoái khẩu”, mà tham liên quan đến chuyện “sở hữu”. Nói hai câu ngược nhau là vì thế.
Nói chung Minh triết là những nhận thức sáng suốt, thông thái. Phương Đông cổ thường chú ý quan hệ giữa người với người nên thường có những ý sâu sắc, sáng suốt trong việc đối nhân xử thế, cái đó đều có tính minh triết. Nói Phương đông nghiêng về minh triết là thế, nhưng không thể nói phương Đông cổ hoàn toàn không có nền triết học được. Triết học là một sự đẩy lên cao hơn, coi nhận thức là một khoa học, phương Tây đã nghiêng về điều đó. Phương Tây không chỉ tìm ra quy luật nhận thức của con người mà còn nghiên cứu mối liên hệ giữa tâm và vật, giữa con người với thiên nhiên. Vì thề phương tây có cả một lịch sử triết học với những chủ nghĩa, trường phái khác nhau.
***
Tóm lại, cái nền để một người có nhận thức minh triết chính là tri thức sâu rộng, sự từng trải. Chỉ có vậy anh mới hiểu đúng, từ hiểu đúng anh mới biết hành động sáng suốt và phù hợp. Đó chính là minh triết. Hiểu đúng còn chưa xong thì lấy đâu ra minh triết? Với một đất nước cũng vậy, chỉ có những lãnh đạo tài đức, với một xã hội có trình độ cao ở mọi mặt, sẽ có một đường lối minh triết và các biện pháp minh triết biến đường lối thành hiện thực.
Tiếc là nước ta còn chưa được như vậy nên mới có “lỗi hệ thống”. Nhưng chẩn bệnh đúng cho hiện trạng xã hội hôm nay và đưa ra được toa thuốc phù hợp cũng rất cần những tư duy minh triết.
21-7-2015
ĐÔNG LA