Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

ZÂN CHỦ NGUYỄN ANH TUẤN ĐÃ BỊ NHÂN DÂN VẠCH MẶT


Bạn Đường
Nguyễn Anh Tuấn, sinh năm 1983 tại Hòa Bình, hiện ở tại  33 ngõ 61 đường Lạc Trung, phường Vĩnh Tuy, Hai Bà Trưng, Hà Nội là admin của một nhóm thành lập trên facebook mang tên Vì Một Hà Nội xanh. Đây là nhóm chuyên kích động các kích động biểu tình tuần hành gây mất ANTT quanh khu vực Hồ Hoàn Kiếm năm 2015, 2016. Đi theo Nguyễn Anh Tuấn còn 1 loạt tên tuổi hót hòn họt trong làng rận chủ như Nguyễn Đình Hà, Phạm Đoan Trang, Nguyễn Mạnh Cường, Nguyễn Thành Nhân, Cao Vĩnh Thịnh, Đặng Vũ Lượng... Tất nhiên với uy tín và trình độ có hạn, cộng thêm cách làm việc manh mún, bạ đâu làm đấy, không có kế hoạch và chiến lược gì nên phong trào biểu tình của các anh chị rận chủ sớm chết yểu. Nguyễn Anh Tuấn quay trở lại cái máng lợn của mình với kiểu giật tít, câu view từ các status a dua a tòng từ những đàn anh đàn chị làng rận chủ như Nguyễn Hồ Nhật Thành; Hoàng Dũng; Lân Thắng.  
Mọi người sống quanh khu vực nhà Nguyễn Anh Tuấn thì hiểu hết bản chất của một kẻ “miệng nam mô, bụng một bồ dao găm” của Tuấn. Nếu Tuấn chả động đến ai, chả động đến niềm tin, tình cảm, lương tri, trách nhiệm của mọi người thì thôi, họ cũng coi như Tuấn là cục “shit” bên đường, tránh đi cho đỡ thối. Nhưng một khi Nguyễn Anh Tuấn dám động đến niềm tin, tình yêu vào Tổ quốc linh thiêng thì một Nguyễn Anh Tuấn chứ mười Nguyễn Anh Tuấn cũng chả là cái đinh rỉ gì trong mắt các cụ, các ông, các bà.
 Nguyễn Anh Tuấn có tuổi trẻ, nhưng tuổi trẻ không thể đem so được với chính nghĩa và lương tri. Ba cái trò rẻ tiền vu vạ trên facebook của Nguyễn Anh Tuấn chỉ mang tính chất minh họa cho sự hèn nhát và né tránh của Tuấn, bởi sự phản ứng của các bà, các mẹ trước việc Nguyễn Anh Tuấn dám treo dải băng đen vào lá Quốc kỳ hòng “kiếm tiền” từ bọn hải ngoại điên cuồng chống cộng là công khai, giữa thanh thiên bạch nhật, không cần giấu diếm. Lá Quốc kỳ không phải của riêng Tuấn hay bất kỳ ai, đó là biểu tượng của đất nước và con người Việt Nam, Tuấn không “tuổi gì” mà được làm bậy, làm bạ. Nếu hôm đó Nguyễn Anh Tuấn ở nhà dám chắc Tuấn sẽ bị mấy cái tát vào mặt như kiểu bố mẹ, ông bà dạy dỗ đứa con, đứa cháu mất dạy vậy.
Nguyễn Anh Tuấn có lớn mà không có khôn, có học mà cư xử như kẻ vô học. Thật đáng đời! 

22 nhận xét:

  1. Càng ngày càng nhiều anh chị zân chủ bị người dân vạch mặt, chứng tỏ hết vở để diễn rồi. Chắc tan tành đến nơi rồi hể?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không ra gì thì bị vạch mặt là đương nhiên, lạ gì.
      Đến như các zân chủ mốc xù còn như vậy zân chủ non ăn nhằm chi?

      Xóa
    2. Dzạch mặt com mẹ gì, cứ người ta nói thật hoặc lên tiếng đảng làm sai thì cứ như đĩa phải vôi

      Xóa
  2. Mấy cái chuyện zân chủ rận chủ lăng nhăng suốt, người ta nghe rác tai thành ra người ta bật lại. trước người ta kệ không nói chứ nhiều người biết tỏng mánh dzân chủ.

    Trả lờiXóa
  3. Mịa, trẻ mà đi làm ba cái chuyện lợi dụng dân chủ để gây rối an ninh trật tự thì cho vào đếm lịch để có thời gian suy ngẫm nhận thức đúng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cứ như ku này thì dễ lắm, làm thêm vào ba vụ nhấn sâu là dính.

      Xóa
    2. éo mẹ chúng mầy chỉ cậy vào cái ak của đảng rồi liếm dái thằng trọng nú, đất nước chẳng còn gì ngoài cái làm tay sai cho khựa mà cứ tru mõm sủa rồi cắn bậy những người yêu nước

      Xóa
  4. Thấy lần trước kích động biểu tình vụ cây xanh chưa bị sao nên lần này chắc Tuấn tham gia thêm nữa, hăng máu. Đúng là nhận thức hạn chế, tầm này chắc mông muội rồi.

    Trả lờiXóa
  5. Định hùa theo lời kêu gọi để quốc tang của mấy hội zân chủ? Thế tức là tham gia sâu, có vẻ khó mà giáo dục đây. Chắc bà con lối xóm sống gần hiểu hết nên phản ứng lại.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hàng xóm biết chứ, người ta ở ngay bên có gì biết ngay, từ cách ăn ở cư xử với vợ con cách sinh hoạt...

      Xóa
  6. Thì chính vì biết hết hiểu hết người ta thấy xúc phạm chuyện tâm linh người ta mới phản ứng, kể cũng tiêu cực nhưng mà là chứng tỏ họ không chấp nhận cách hành xử của Tuấn.

    Trả lờiXóa
  7. Tuấn không ra gì nên đáng đời!

    Trả lờiXóa
  8. BẠO LỰC KHÔNG LÀM TA KHUẤT PHỤC

    "Anh ơi, công an đứng ngoài đập cửa đòi kiểm tra"- Đây là lời nhắn của bạn trẻ đang tham gia chương trình đào tạo nhà hoạt động xã hội trẻ do tôi quản lý. Ngay lập tức, tôi chạy đến gần khu vực các bạn ở để theo dõi tình hình, vừa ngồi trong quán cà phê được 15 phút thì bất ngờ tôi bị một nhóm hơn 10 người tấn công từ phía sau, tay tôi bị bẻ ngược ra sau cùng lúc với những đòn đánh đá liên hồi vào đầu, ngực và lưng. Một kẻ cao lớn rút súng ra chỉa vào màng tang bên phải đầu tôi, xoáy sâu khẩu súng trên tay và nói: "Mày mà chống cự là tao bắn mày, ĐM mày dám đào tạo hả!". Tiếp đó anh ta đập đầu tôi vào mặt bàn và lôi ra, lấy một cái áo khoát trùm kín mặt tôi lại và đưa lên xe chở đi. Đó là vào lúc 15h30 ngày 26/12/2016.

    Họ đưa tôi đến một đồn công an phường, vì bị trùm kín mặt nên tôi không biết là phường nào. Sau khi họ thả ra vào nửa đêm cùng ngày thì tôi mới biết đó là công an phường Tân Mỹ, quận 7.

    Nhân viên an ninh tên Bình, người luôn theo dõi tôi từ năm 2011, kể từ những cuộc biểu tình chống sự bành trướng Trung Quốc mà tôi tham gia, cũng là thời điểm khiến tôi thay đổi nhận thức của tôi về tình hình đất nước. Bình nhận bàn giao tôi từ tay nhóm đã bắt cóc tôi về đây và đưa tôi lên lầu 2 cùng với hai thanh niên trong dáng vẻ côn đồ, lăm le cây gậy làm bằng nhựa dẻo, loại hung khí đánh người gây nội thương mà không để lại nhiều vết tích bên ngoài. Tôi đoán chắc đây cũng một trong nhóm hơn 10 người đánh hội đồng tôi lúc nãy.

    Bình ra vẻ quan tâm hỏi han về sức khỏe, gia đình tôi. Theo phép lịch sự tôi cũng trả lời, khi tôi im lặng trước những câu hỏi lãng xẹt thì tên côn đồ cầm cây nhựa dẻo đưa lên tỏ vẻ hăm họa sẽ đánh nếu tôi không nói. Máu nóng trong người tôi trỗi dậy, tôi nhìn thẳng vào mặt tên côn đồ đang hăm dọa và nhấn mạnh giọng nói theo ngôn ngữ của họ: "Tao thích thì tao nói, còn đéo thích thì tao sẽ im lặng, mày ngon thì đánh tao đi, loại tụi mày chỉ được cái ăn hôi đánh hội đồng. Nếu bản lĩnh thì mày với tao đánh tay đôi!". Sau đó, hai tên côn đồ bị đuổi ra ngoài, hai an ninh khác vào phòng tỏ vẻ xoa dịu. Vậy là dùng tính cương trong những tình huống này là hợp lý, từ đây tôi giành lại thế chủ động trong hoàn cảnh này, ít nhất là làm chủ cái miệng của mình.

    Một nhân viên an ninh khác vào phòng, người này xưng tên là Đại, có thể thuộc Bộ công an vì theo Bình nói thì vụ đào tạo này của tôi Bộ trực tiếp chỉ đạo. Ngay từ đầu Đại đã phủ đầu bằng cách chụp mũ bằng giọng điệu rằng tôi nhận tiền từ các "thế lực thù địch nước ngoài" nhằm âm mưu xây dựng lực lượng để lật đổ chế độ. Đại nói liên hồi tầm 20 phút trong khi tôi vẫn giữ quyền im lặng. Sau cùng Đại nài nỉ tôi nói về quan điểm của mình sau những gì Đại trình bày về nhận định đối với tôi của Bộ công an qua lời diễn giải của Đại. Lúc này, tôi mới bắt đầu nghĩ đến việc nói.

    Tôi mở đầu bằng việc hỏi Đại có gia đình chưa?

    Có rồi - Đại trả lời.

    Vậy anh có con chưa? - Tôi hỏi tiếp

    Có một đứa - Đại trả lời

    Tôi cũng có một đứa con giống anh, và tôi không muốn tương lai của con tôi phải sống trong tình trạng xã hội như tôi đang sống. Tôi muốn tương lai của con tôi phải sống trong một môi trường bình đẳng và tự do, nơi mà mọi người đều có cơ hội tiếp cận giáo dục và công việc bằng nhau mà không phải bị phân biệt bởi sự giàu nghèo, bởi quan hệ, bởi lý lịch gia đình. Tôi nghĩ anh cũng muốn như vậy mà phải không? Đại hơi lựng khựng một lúc và không trả lời.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đất nước này phải thay đổi tốt hơn, đó là điều chắc chắn. Anh muốn sự thay đổi đó sẽ diễn ra trong hòa bình hay bạo động và hỗn loạn? Tôi không chờ anh trả lời và tiếp tục nói, hơn ai hết tôi thực sự muốn sự thay đổi của đất nước mình diễn ra trong hòa bình, không ai muốn đi chống phá đất nước của tổ tiên, của nơi mình sinh ra như các anh thường quy chụp. Và đó là những lý do chính khiến tôi muốn hoạt động, tôi muốn góp chút sức mình vào sự thay đổi xã hội thông qua việc chia sẻ kinh nghiệm và kiến thức mà tôi đã trải qua với những người quan tâm và muốn hành động. Đây là việc đào tạo những kiến thức nền tảng về lịch sử, hiến pháp, pháp luật và dân quyền chứ đâu phải huấn luyện bắn súng hay ôm bom đâu mà mấy anh phải lo? Với lại, hạng tép riu thân thế không có như tôi thì làm gì ảo tưởng đến mức có thể lật đổ được một chế độ với lực lượng hùng hậu công an và quân đội với vũ khí bạo động trong tay? Các anh ảo tưởng về tôi quá rồi!

      Đại nói rằng đó không phải là bản chất vấn đề. Bản chất vấn đề là tôi đã làm sai luật. Tôi nhấn mạnh rằng tôi không hề sai luật, đó là quyền tự do hội họp và học tập được quy định trong phần Dân quyền được ghi trong hiến pháp. Lỗi là do quốc hội của các anh đã không luật hóa và thi hành. Nếu anh nói tôi sai thì tôi sai ở đâu, luật nào? Việc tôi âm thầm hoạt động đào tạo chẳng qua là vì sợ các anh phá hoại thôi. Như tôi đã từng thực hiện chương trình Khơi Nguồn Tri Thức vào đầu năm 2012 bị các anh phá không thương tiếc.

      Thấy không còn gì để nói với tôi nên Đại nói ngang rằng mày không muốn sống đất nước này thì mày đi đi chứ đừng làm tay sai bán nước, chống phá đất nước. Tôi nhìn thẳng mặt Đại và nói: Tại sao tôi phải đi? Đây là nhà tôi, là đất nước tôi, và tôi sẽ sống chết ở đây, tôi phải được tự do trên đất nước của mình!

      Không khí trở nên căng thẳng thì tôi chốt lại một câu cuối rằng đó là tất cả những quan điểm của tôi để các anh hiểu rõ, còn từ giờ phút này trở đi tôi sẽ im lặng, nếu các anh muốn bắt giam, cầm tù thì cứ việc lập hồ sơ rồi tự làm án.

      Tôi bắt đầu ngồi thiền và thinh lặng.

      Đến 11h30 tối thì Bình yêu cầu tôi đứng dậy đi, tôi tưởng sẽ đưa về Bộ nhưng không phải, họ để tôi về nhà. Trước khi về thì một an ninh cầm điện thoại quay phim và hỏi tôi tự về được không. Tôi trả lời được nhưng trong lòng gợi lên một điều gì hơi bất an, vì tôi biết họ sẽ không đơn giản thả ra như vậy.

      (Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

      Xóa
    2. Tôi đứng đón taxi hơn 30 phút, đúng 12h lên xe, định lấy điện thoại liên lạc báo cho bạn bè biết để an tâm mới phát hiện là điện thoại không mở nguồn được. Sáng hôm sau đi sửa thì mới biết là điện thoại tôi bị ngâm nước rất lâu đến nổi pin nở phình ra. Có lẽ họ thù vặt vì không xâm nhập được điện thoại tôi nên phá hoại cho bỏ tức.

      Ngồi trên taxi tôi vẫn cảm nhận được điều xấu gì đó đang đến. Xe đi đến đoạn đường Nguyễn Văn Linh, khu vực Phú Mỹ Hưng thì có một thanh niên đi xe máy Air Black lên đánh võng trước đầu xe buộc xe phải chạy chậm lại. Đến đoạn đèn đỏ thì một nhóm gần 20 người đi trên 10 xe máy áp sát vào taxi, 5 xe máy dàn hàng ngang để chặn người đi đường từ xa, 5 xe còn lại đến gần xe taxi đập cửa yêu cầu taxi mở cửa và lao vào tấn công tôi. Họ lôi tôi ra khỏi xe và đánh đập hội đồng. Lúc này tôi chỉ kịp ôm đầu và mặt để bảo vệ phần chính và đành chịu những đòn hiểm của họ vào phần ngực và lưng. Họ đánh tôi trong khoảng 10 phút đến khi tôi nằm giữa đường mới bỏ đi. Tôi ngồi dậy nhìn trong đoàn người đi qua thì thấy hai công an sắc phục và dân phòng lướt ngang như không có chuyện gì. Tôi đã rướm nước mắt, không phải vì đau, mà vì đây là thực trạng cai trị bằng bạo lực của chế độ này mà cả ngày hôm nay tôi đã trực tiếp trải nghiệm.

      Ngay lúc này, tôi biết tôi sẽ còn phải nổ lực nhiều hơn để tương lai không còn những tình trạng tương tự với những người quan tâm đến tình hình đất nước và mong muốn hoạt động để thay đổi xã hội như tôi.

      Tôi đã định im lặng không viết về điều này vì ngại nhiều người sẽ sợ hãi như điều mà nhà cầm quyền này muốn thông qua việc khủng bố tinh thần tôi bằng bạo lực. Cũng như trường hợp đã im lặng khi nhóm chúng tôi bị nhóm côn đồ có bảo kê của công an tấn công, đánh đập ở ga Nha Trang khi đi thăm gia đình nhà hoạt động Mẹ Nấm với cảnh báo "đừng đến Nha Trang". Nhưng tôi nghĩ, tôi cần phải viết, phải nói về tình trạng dùng bạo lực để trấn áp nhằm tiêu diệt những hy vọng tích cực nhất nhằm vào những người muốn hoạt động cho một xã hội tự do hơn. Đây là thực trạng chúng ta cần nhìn rõ, chấp nhận trả giá để phá lằn ranh do nhà cầm quyền này tạo ra nhằm nô lệ hóa con người. Và bạo lực, chắc chắn sẽ không làm chúng ta khuất phục!

      Sài Gòn ngày 28/12/2016
      Nguyễn Anh Tuấn

      Xóa
  9. Tuấn đã treo CỜ RỦ VỚI DẢI BĂNG ĐEN, như là một nghi thức trang trọng nhất, tưởng niệm 235 đồng bào, những người đã chết vì lũ lụt năm 2016 (chỉ trong 2 tháng vừa qua, có đến 111 người chết và mất tích vì lũ lụt ở miền Trung).

    Tuấn đã làm vậy, với ước mong sẽ cùng tạo ra một ảnh hưởng nào đó, tới các bên liên quan đến lũ lụt miền Trung, khiến họ phải hành động có trách nhiệm, để năm 2017, lũ lụt sẽ không lấy đi thêm hàng trăm mạng sống đồng bào nữa.

    Chiều 26/12, cùng ngày, An ninh Q. HBT, CA phường Vĩnh Tuy, tổ dân phố, và 2 bà hàng nước đã tụ tập đến hơn 20 người, đe doạ ầm ĩ, gây sức ép với vợ Tuấn, bắt phải tháo cờ xuống.

    Vì Tuấn đưa con đi học, vợ Tuấn ko tháo, nên 2 bà hàng nước, dưới sức ép của những người bảo kê cho việc bán nước trên vỉa hè, đã cắt dây thừng, cướp lá cờ nhà Tuấn đi. Họ không dám chờ đến lúc Tuấn về, có lẽ vì thấy việc mình làm không có gì để biện minh cả.

    Tuấn có camera ghi lại đủ khuôn mặt, và hành vi từng người. Tuấn chọn thương họ, mà không làm khó họ thêm, bằng việc tố cáo, kiện, đăng hình ảnh lên mạng. Bởi dù sao, họ cũng phải làm theo sức ép của những kẻ cầm quyền cao hơn, không xuất hiện.

    Tuấn chọn treo lên tấm Pano này, như là để tiếp tục việc tưởng niệm 235 đồng bào đã chết oan khuất.

    Để tiếp tục hi vọng sẽ gây ra ảnh hưởng nào đó, khả dĩ góp phần giảm thiểu đc chết chóc, do lũ lụt năm 2017 sắp tới.

    Để cho ai chưa hiểu lá cờ rủ Tuấn treo, là nghi thức mang thông điệp gì.
    Để cho họ thấy, Tuấn có thể ôn hoà, có thể nhún nhường với lòng thương, nhưng nhất định không chấp nhận sống hèn, mà để cho bọn họ mặc sức dày xéo lên thái độ sống đúng đắn của mình!
    ---
    Nếu đồng ý với Tuấn, mong cô bác, ace chia sẻ thông điệp này, để ước mong về những cơn lũ ít chết chóc sẽ có thể thành hiện thực!

    Xin chân thành cảm ơn!

    Nguyễn Anh Tuấn

    Trả lờiXóa
  10. Tất cả các thành phần chính trị quận HBT, phường Vĩnh Tuy, và tổ khu phố đang bu trước cửa nhà mình, gây sức ép đòi nhà mình "PHẢI GỠ CỜ RỦ XUỐNG".

    Họ căn cứ vào đâu nhỉ?

    ... Cập nhật 1 (19h25): Đã có thêm thành phần côn đồ, ném đá vào cửa nhà mình.
    Trong khi chỉ có vợ mình và con gái ở nhà. Mình đưa con trai đi học vẽ chưa về.
    ... Cập nhật 2 (20h15): Sau khi vợ mình thông báo, 8h mình sẽ về, đám đông có vai vế đã nép ra góc khuất, cổ vũ 2 bà bán nước trong ngõ, xông lên.

    2 bà đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị được giao:

    Cắt đứt dây thừng buộc cờ trị giá 60.000đ, lấy trộm đi cán cờ trị giá 18.000đ, lá cờ đỏ sao vàng 28.000đ, và sợi duy băng đen 6.000đ.

    Thành ra lúc mình về tới nhà, chả còn ai cả.

    Gọi điện cho cậu CSKV, người gọi giục mình về lúc 5h30, thì cậu ấy ko nghe máy. Rõ là chán!

    Cô bác, anh chị em, bảo mình phải làm sao?

    Nguyễn Anh Tuấn

    Trả lờiXóa
  11. T thực hiện nghi thức Quốc tang 3 ngày, cho 235 đồng bào, tử nạn vì Lũ Lụt 2016.
    Làm điều này để tưởng niệm họ.
    Làm điều này để cái chết của họ không vô nghĩa
    Làm điều này để những ai có trách nhiệm, phải làm hết chức trách. Để 2017, không còn người chết vì lũ lụt miền Trung.
    --------------
    Đây là lần đầu tiên, T treo cờ đỏ sao vàng. T treo nó với dải băng đen. Vì đây là việc cần thiết phải làm.

    Nguyễn Anh Tuấn

    Trả lờiXóa
  12. TUYỆT VỌNG VÀ HY VỌNG!

    (Bài viết của năm - tg: chị Hân Phan, giám đốc Rainbow Media)
    2016 ngoại trừ là một năm đáng nhớ với cá nhân tôi, nó còn là một năm mà VN xảy ra quá nhiều biến động. Những biến động đủ để lột trần hết bản chất của xã hội đương thời. Là kết quả của một chuỗi dài những lựa chọn mà nhà cầm quyền đã chọn trong suốt nhiều năm cầm quyền. Để đến hôm nay, đất nước ta “chưa bao giờ được rực rỡ đến như thế này”!

    Bài viết đầu tiên mà tôi viết về vấn đề chính trị - xã hội là bài “Bốn di chứng của cái nghèo”, đăng trên Thanh Niên năm 2006. Lúc đó, tôi cũng đánh giá được, sự phát triển mạnh mẽ của kinh tế VN là điều chúng ta phải thừa nhận. Lúc đó, bức tranh kinh tế VN tươi sáng, năng động hơn bây giờ rất nhiều! GDP tăng trưởng như vũ bão! Nhưng, những “di chứng”, về “dân tộc tính”, về văn hóa, giáo dục, trật tự xã hội, vẫn không thể chữa lành, và đang ngày một nặng nề hơn. Cho đến năm 2016 này, khi có thời gian để nhìn lại 10 năm qua, tôi không khỏi cảm thấy tuyệt vọng.

    Sự tuyệt vọng đầu tiên, tôi dành cho nhà cầm quyền. Những lựa chọn của họ trong những thời khắc sinh tử, cho thấy, lựa chọn đầu tiên của họ vẫn là quyền lực và đảng phái. Nhân dân và lợi ích lâu dài của dân tộc chưa bao giờ là số 1. Đến lúc này, rõ ràng họ đã chọn thép chứ không chọn cá trong thảm họa Formosa. Họ đã quyết cùng Formosa lừa dối nhân dân đến cùng! Để che lấp đi cái sai trong bộ máy của họ. Trong quá trình bầu ra tứ trụ mới, tôi đã hy vọng có một sự thay đổi triệt để, khi mà trước kỳ ĐH đảng, mọi thứ cứ sôi sục. Nhưng rồi, những nhà lãnh đạo mới đã thể hiện sự kém cỏi ngay từ khi mới nhậm chức. Kém cỏi từ trong những việc rất nhỏ thì việc lớn họ có thể giỏi hay không? Những đổ vỡ nội bộ gần đây như Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng,... mang dáng dấp một cuộc thanh trừng chứ không phải một cuộc cải cách. Những người Cộng sản mãi mãi không thoát khỏi được chiếc áo nhỏ nhen, tầm thường, thất học để bước lên một tầm cao mới văn minh, tiến bộ. Dù họ đã tiến đến thế hệ thứ 3, một thế hệ trưởng thành bên ngoài những khu rừng, những căn hầm. Nhưng họ vẫn thế, với sự tinh ranh, quỷ quyệt chứ không hề sáng tạo, thông minh với tư cách của những nhà lãnh đạo minh triết.

    Từ sự tinh ranh, quỷ quyệt, họ đã lựa chọn và xây dựng nên một hệ thống giáo dục đáng kinh tởm. Và một chính sách văn hóa thật dễ sợ! Nền giáo dục rập khuôn phẳng lì với những kiến thức sáo mòn lạc hậu đã hình thành nên những thế hệ con người như thế này đây! Những học sinh đi thi quốc tế luôn giật giải cao nhưng 100 năm nữa chưa chắc VN có phát minh gì để đóng góp được cho nhân loại. Một chính sách văn hóa tuyên truyền kiểu Cộng sản rất hình thức, quê mùa, kệch cỡm khiến cho nghệ thuật VN hầu như là vùng trắng trên thế giới. Còn trong nước? Thực sự đã lâu tôi không thể đọc sách, đọc báo... Khi ở đó đầy rẫy rác rưởi! Tôi không quan tâm ai hiếp ai, ai giết ai, ai lấy ai vì tiền hay vì tình... thì tôi đọc báo để làm gì? Trong khi tất cả những bài chính luận có vẻ nghiêm túc thì luôn khả nghi! Bởi nó không được đăng tải để mở mang, khai sáng. Khi mà tuyên giáo TW luôn ngồi soi từng chữ, nó luôn phải mang một mục đích chính trị nào đó mà ngay tức thì, có khi chúng ta chưa hiểu được. Nên chúng luôn khả nghi!

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
  13. Ngu để trị rõ ràng là một chính sách rất thích hợp của nhà cầm quyền, nhưng hậu quả của nó đối với dân tộc thì thật thảm khốc! Nền văn hóa giáo dục đó đã không thể sản sinh ra một tầng lớp tinh hoa mới, trí thức mới. Kể từ thời của Hồ Chí Minh và các đồng chí ở ngoài Bắc; ông Diệm, ông Nhu và những người trí thức tập hợp quanh họ ở trong Nam, đến nay, VN vẫn chịu một lỗ hổng to lớn ở tầng lớp tinh hoa. Nhất là vào thời điểm này, từ 1986 đến nay, chúng ta hoàn toàn không có một trí thức lớn nào xuất hiện đủ tầm để gây ảnh hưởng rộng lớn đến xã hội, về bất cứ lĩnh vực nào. Tôi chỉ nói 1, chưa nói đến một nhóm, một tầng lớp. Đủ để tạo ra những cơn sóng lan tỏa thay đổi xã hội. Không đáng tuyệt vọng thì còn là gì nữa? Bởi vì, các bạn đừng bao giờ tin rằng cách mạng sẽ thành công chỉ với giai cấp công – nông. Ngày xưa đã dối trá thì bây giờ điều đó càng hoang đường! Công nông rầm rộ đến đâu cũng cần phải có tinh hoa trí thức dẫn đường. Xã hội tự nhiên nó là như vậy.

    Cho nên, tôi vẫn trông đợi vào những người trí thức. Và trong bối cảnh độc tài toàn trị này, họ và chúng ta chỉ có mỗi một kênh để cất lên tiếng nói (may mà chúng ta còn có kênh này), đó là mạng xã hội. Internet và blog, facebook,... đã thay đổi hoàn toàn phương thức tiếp cận thông tin của VN 10 năm trở lại đây. Nó làm cho chúng ta có cơ hội phát ngôn hơn bao giờ hết! Việc đấu tranh cho bất công, tiến bộ xã hội cũng có cơ may hơn. Khi mà giờ đây, bạn có thể nặc danh post bất cứ thứ gì lên mạng mà không ai tìm ra tung tích.

    Nhưng, tôi cảm giác quá trình tranh đấu trên mạng xã hội trong suốt 10 năm qua giữa nhà cầm quyền và các nhà ủnghộdân chủ là một cuộc chiến rất hài hước! Trông như những mụ đàn bà lắm chuyện đang chửi nhau. Kể cả những tác phẩm gây chấn động kiểu như Bên Thắng Cuộc, “hot” – gây bão mạng như Đèn Cù, Đại Vệ Chí Dị,... Ngoài bộ Bên Thắng Cuộc còn có sự dụng công, tư liệu đáng đọc, các cuốn còn lại cứ nửa hư nửa thực, kể lể mắc mấu, cốt yếu là giải tỏa tâm lý hiếu kỳ... Cuối cùng, đọc xong, chẳng đọng lại cái gì ngoài vài ba suy diễn thâm cung bí sử chả đâu vào đâu! Chẳng phải thời đó, các bạn phát sốt, săn lùng bằng được các cuốn nói trên?

    Để rồi đọc xong, các bạn rút tỉa được gì từ đó? Đám đông hiếu kỳ đã tạo nên những cái tên đình đám, và chỉ vậy thôi. Nó làm tôi liên tưởng đến diễn từ nhận giải Nobel năm nay của Bob Dylan. Đại ý, ông ta thừa nhận rằng ý kiến của 50 người xuất sắc trong hội đồng thẩm định quan trọng hơn hẳn bình luận vớ vẩn của đám đông 5,000 người tầm thường. Bob Dylan hoàn toàn đúng. Ngay bản thân một người viết vô danh như tôi, qua mỗi bài viết, có khi chỉ cần 1 người mà tôi nể trọng gửi like, khiến tôi thích thú hơn hẳn 100 like của những người khác. Thế giới này thay đổi nhờ một số ít khác biệt chứ không phải số đông a dua.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái dân tộc này cần chờ đợi, ít ra là cỡ như Đông Kinh Nghĩa Thục của các cụ 100 năm trước thôi, cũng không thể có. Bởi vì chúng ta hiện không có một lớp trí thức đạt đến đẳng cấp như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng,... Chúng ta có vài ba nhân vật, nổi lên chút, rồi tắt ngóm. Thậm chí, có vài người còn bị vạch trần là những kẻ lừa đảo, ăn chặn, dốt nát, bệnh hoạn,... Họ không đủ tâm sức, tài năng, uy tín, để đi đến cùng.

      Họ cũng bị rơi vào vòng xoáy đả kích bên lề mà không tập hợp được một chương trình hành động nghiêm túc. Do không đủ trí huệ, họ bị lôi vào những trò thông tin giả trá, những sự chia rẽ cá nhân, những tranh cãi vớ vẩn.... Chính nhà cầm quyền lại là bậc thầy trong cuộc chiến kiểu này. Mọi người nghĩ những thông tin hấp dẫn mà những tác giả như Người Buôn Gió có, họ lấy từ đâu? Vụ Trịnh Xuân Thanh chính là câu trả lời. Những kẻ nào đã tung cho anh này một ít, anh kia một ít, bôi người này, trét người kia...

      Xong khoanh tay ngồi xem các anh chửi bới chém giết nhau và cười? Cái trang Chân Dung Quyền Lực gây bão một thời chính là đòn “mượn gió bẻ măng” thần thánh của nhà cầm quyền. Tận dụng sở thích đàn bà lắm chuyện chửi nhau sẽ có rất nhiều kẻ hiếu kỳ bu quanh bàn tán của trí thức và dân ngu VN, nhà cầm quyền đã dựng lên được đầy đủ chính diện phản diện, âm mưu và quyền lực,... trong một vở tuồng rẻ tiền đến mức mạt hạng! Thế mà tung ra vẫn sốt, vẫn cháy vé!

      VN thiếu một tầng lớp tinh hoa thật sự. Những người có tư tưởng khai sáng, có hành động quang minh chính đại, sẵn sàng liên minh vì những điều cao cả hơn kiếm tiền và trấn áp kẻ yếu. Chỉ những người có nhân cách lớn thì mới có niềm tin to lớn đủ để tin chính mình và tin người khác. Đủ để hình thành nên một nhóm người dẫn dắt xã hội. Khiến cho xã hội không còn ngập ngụa trong cướp, giết, hiếp. Khiến cho tuổi trẻ có lý tưởng, tuổi già có lòng sẻ chia. Cho mọi người thấy rõ một con đường hướng về phía trước.

      Ghét cộng sản thì ta phải có một tầng lớp tốt hơn hẳn cộng sản. Chứ bây giờ trí thức cứ mãi tự vùi mình vào đống phân thì dân chúng còn trông đợi gì? Trí thức không bày tỏ ra được những gì khác hấp dẫn thì dân chúng sẽ tiếp tục tiếp nhận một cách tự nhiên những gì cộng sản truyền cho. Dân ta cứ thích những thứ rẻ tiền thì cộng sản sẽ còn thống trị chúng ta lâu lắm!

      Vì bần cố nông thì thích văn hóa rẻ tiền. Mà cộng sản thì chuyên dẫn dắt bần cố nông và làm ra những thứ rẻ tiền thôi. Hai bên hợp nhau vậy thì không sống với nhau còn sống với ai?

      Đó là nỗi tuyệt vọng thứ 2, sự tuyệt vọng vì không nhìn thấy ở trí thức, tinh hoa một con đường khả dĩ. Sau nỗi tuyệt vọng đầu tiên là “cộng sản thế hệ mới” có thể có “minh quân”. Tóm lại, 2 nhóm đối tượng có nhiều khả năng thay đổi xã hội nhất, thì xem như xong rồi!

      Nếu hỏi tôi, vậy thì tôi hy vọng vào điều gì? Tôi thực sự không biết, mình nên hy vọng vào ai, vào cái gì nữa...

      Nếu hỏi tôi, cho tôi được chọn làm gì cho đất nước này, tôi ước gì mình có thể đập tan cái hệ thống giáo dục của đất nước này đi, làm lại hoàn toàn. Vì có giáo dục thì mới có con người. Mới có tinh hoa trí thức, mới có tư tưởng hiện đại. Khi có nền móng tư tưởng, văn hóa, chúng ta rất dễ thiết lập lại kỷ cương, trật tự. Bần cố nông, đàn bà lắm chuyện không thích xếp hàng, nhưng người có văn hóa, có giáo dục sẽ sẵn sàng xếp hàng. Bần cố nông, đàn bà lắm chuyện luôn thu vén cho mình, nhưng người có văn hóa, có giáo dục sẽ biết nghĩ cho người khác, cho cộng đồng, cho nhân loại. Và những người có văn hóa, có giáo dục, có kỷ cương trật tự, biết nghĩ cho những điều lớn lao mới có thể cùng ngồi lại với nhau mà không tụ tập bù khú nói xấu, nói nhảm. Có thể vạch ra được những con đường tươi sáng, cho dân tộc này. Và quan trọng hơn hết, ngoài nói, họ còn phải biết cách hành động.

      (Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

      Xóa
    2. Chắc chắn sẽ có rất nhiều người cười vào quan điểm của tôi. Họ cho rằng, VN ngày nay đã tốt lắm rồi, kinh tế phát triển vậy còn muốn gì nữa? Xin lỗi, nếu không còn muốn gì nữa thì chính là tụt hậu đấy! Và có thể, xã hội này đang quá tốt đối với những người được ‘”ân sủng”, “được vô guồng”,... nhưng còn những người khác? Dĩ nhiên, ở đâu cũng sẽ có bất công, giai cấp, chia rẽ. Nhưng trách nhiệm của chúng ta là làm giảm bớt những thứ đó, để dân ta số đông còn được sống ra con người. Chứ bây giờ, nhìn ở đâu cũng thấy ngợm, chán quá!

      Và rõ ràng, cơ hội để tôi thay đổi toàn bộ nền giáo dục này là điều không tưởng!

      Nhưng, chính các bạn, các bạn có thể làm điều đó. Mọi người có nhớ một năm, người ta từng trao giải nhân vật của năm là “You”, chính bạn? Hoặc tôi đã từng kể câu chuyện về ông bạn người Hàn Quốc của tôi. Khi tôi nói Park Chung Hee có công kiến tạo nên Hàn Quốc phát triển như hôm nay, ông ấy cãi ngay: Ai? Park Chung Hee nào? Chính tao, gia đình tao, bạn bè tao... những người dân HQ mới tạo nên HQ ngày hôm nay chứ Park Chung Hee nào? Và ông bạn này chính là 1 trong những thành viên cốt cán của nhóm đối lập đã dẫn dắt những cuộc biểu tình vừa rồi khiến bà Park Guen Hye bị bãi nhiệm. Phải dẫn cả ý của Obama, người các bạn rất thích nhưng tôi rất ghét, đã phát biểu khi đến VN: chính người VN mới giải quyết được vấn đề của VN.

      Phải, chính chúng ta, mỗi con người, phải xử lý chuyện của mình, trong khả năng tối đa mình có, đừng trông đợi vào ai hết!

      Các bạn hãy tự thay đổi mình, dạy dỗ con cái, đừng trông đợi gì vào trường học cộng sản. Nhà nước luôn miệng nói cải cách, là diễn cả thôi! Cốt để tham nhũng, moi tiền phụ huynh và ra vẻ có trách nhiệm. Chứ dân chúng mà khôn lên thì cộng sản thống trị ai? Cho nên, trẻ con đến trường học được gì thì học, đừng ép nó. Nhưng về nhà, hãy dạy nó trở thành những con người chính trực, tự trọng, trách nhiệm, có tư duy độc lập, ham thích khám phá... Tự các bạn, hãy đào tạo con cháu mình thành những con người văn minh đúng nghĩa. Tôi ao ước điều đó, nếu có ai hỏi tôi, ước gì cho năm 2017?

      Fb: Han Phan (Phan Ngọc Diễm Hân)

      Posted by Nguyễn Anh Tuấn

      Xóa