Thứ Sáu, 28 tháng 10, 2016

Nguyễn Gia Kiểng đánh đu với cặp đôi lưu manh mạt hạng Bùi Thanh Hiếu, Trịnh Xuân Thanh


Loa Phường
 
Trịnh Xuân Thanh 
Dư luận đang bàn tán về bức ảnh Bùi Thanh Hiếu đăng trên blog của y là Trịnh Xuân Thanh đang đọc cuốn sách “Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai- Dự án chính trị Dân chủ đa nguyên” của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên do Nguyễn Gia Kiểng cầm đầu. Cây bút Kha Tú Mỡ đã có bài bình luận “Ông Nguyễn Gia Kiểng có mối quan hệ gì với bọn lưu manh Người Buôn Gió và Trịnh Xuân Thanh?” tiết lộ “trong cuộc họp nhóm Phân Bộ Đức của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên cũng có mặt Bùi Thanh Hiếu tham dự và Tập hợp rất tự hào vì có sự hiện diện của Bùi Thanh Hiếu cũng như sự công khai mối quan hệ này”, đồng nghĩa rằng, Bùi Thanh Hiếu đang đánh đu với tổ chức Tập hợp dân chủ đa nguyên của ông Kiểng, một tổ chức lâu nay tự cho rằng “là tổ chức có thực lực, có “Dự án chính trị” riêng, thành viên trong nước hoạt động khôn khéo nên không bị bắt như các tổ chức khác, Tập hợp hơn hẳn cái đầu so với các tổ chức khác như Phục Hưng Việt Nam, Đảng Vì Dân, Việt Tân, Liên minh dân chủ Việt, Viễn Tượng Việt Nam, Đảng Dân chủ Việt Nam, Đảng nhân dân hành động, Việt Nam quốc dân Đảng, Đại Việt Quốc dân Đảng, Chính phủ lâm thời Việt Nam Tự do, Đảng xây dựng Việt Nam... ông Nguyễn Gia Kiểng từng cho rằng những tổ chức trên chỉ là “đám xôi thịt” lợi dụng kiều bào để kiếm ăn và nhất là Việt Tân muốn nổi tiếng và có nhiều tiền thì tìm cách cho người hoạt động khủng bố trong nước nhằm gây tiếng vang, ép kiều bào đóng góp, buôn bán, cho thuê đất kiểu “xã hội đen” và đem người quốc nội ra làm vật tế thần cho Việt Tân nổi tiếng"
 
Bùi Thanh Hiếu 
Phạm Gia Kiểng
 Tuy nhiên quan điểm của cây bút Kha Tú Mỡ đánh giá về “ý đồ” này khiến nhiều người đồng tình: “Tuy nhiên, nhìn lại thì thấy “Tập hợp Dân chủ Đa nguyên” của Nguyễn Gia Kiểng đã dựa hơi kẻ tham nhũng Trịnh Xuân Thanh đứng trong bộ máy chính quyền Việt Nam để tồn tại. Tập Hợp “biết” chọn người để bắt tay hợp tác, đó là chọn kẻ nghiện ma túy, trôm cướp, lưu manh Bùi Thanh Hiếu để quảng cáo Tập hợp. Ông Nguyễn Gia Kiểng luôn quảng cáo Tập hợp của ông có cơ sở quốc nội vững chắc để tiến hành “Hòa giải, Hòa hợp dân tộc” với chính quyền Việt Nam là đây, là cơ sở Gạo cội là kẻ tham nhũng Trịnh Xuân Thanh.
Tục ngữ có câu “Ngưu tầm Ngưu, Mã Tầm Mã”, “Nồi nào úp Vung đó”, “Lưu manh thường giả danh Trí thức”.... Nguyễn Gia Kiểng và số đối tượng tham gia “Tập hợp Dân chủ Đa nguyên” thường khoác vỏ bề ngoài có vẻ trí thức, trong sạch, đạo mạo nhưng không ngờ bên trong lại bắt tay với bọn lưu manh để nổi tiếng, được nuôi dưỡng bằng tiền mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu của nhân dân Việt Nam mà Trịnh Xuân Thanh đã tham ô, tham nhũng. Vậy đó, thành viên Tập hợp là thế, cơ sở quốc nội của Tập hợp là những tấm gương sang như Trinh Xuân Thanh. Xin hỏi, từ nay, còn ai tin vào sự “Khai sáng” của Nguyễn Gia Kiểng và Tập hợp dân chủ Đa nguyên lừa đảo nói trên.
Nguyễn Gia Kiểng trả lời vụ việc này thế nào, có gì để biện minh không???. Nếu khó quá thì giải tán Tập hợp đi hoặc đổi “Tập hợp Dân chủ Đa nguyên” thành “Tập hợp dân chửi và Nguyền rủa” và Nguyễn Gia Kiểng đổi thành Nguyễn Gia Kểng. Những gì ông và Tập hợp của ông từng phát biểu tự hào về những "trong sạch" của ông và Tập hợp còn nữa không?. Ông Kiểng trả lời thế nào, khi ông có những nhận xét, phát biểu, đánh giá xem thường của ông về những đảng phái, tổ chức chính trị ở hải ngoại đối đầu với đảng Công sản Việt Nam”…
Đúng như Kha Tú Mỡ nhận xét, Nguyễn Gia Kiểng từng thâu nạp được nhiều “đệ tử” trong nước là “người có học”, “có danh vị xã hội” như Tiến sỹ địa vật lý Nguyễn Thanh Giang, Vi Đức Hồi, nhà giáo Nguyễn Thượng Long, luật sư quá có Trần Lâm, cựu nhà báo Phạm Thị Đoan Trang và Trịnh Hữu Long…nên ông Nguyễn Gia Kiểng cũng như đồng đảng thường có bài viết, nhận định xem thường các tổ chức cờ vàng khác như Việt Tân, Đảng Nhân dân hành động,…Cuốn sách “Tổ quốc ăn năn” từng là “giáo trình” lôi kéo , phát triển lực lượng trong nước của tổ chức này. Tuy nhiên, sự việc lần này đã bóc trần bản chất lưu manh và mạt hạng của Nguyễn Gia Kiểng và Tập hợp dân chủ đa nguyên, khiến chính đồng đảng chống cộng của ông ta viết những bài như “dư luận viên” đăng trên chính những trang “chống cộng” khét tiếng phản đòn và hạ cấp ông vì những ân oán, thủ đoạn triệt phá nhau do chính ông Kiểng và Thông luận (trang truyền thông của Tập hợp dân chủ đa nguyên) đã làm trước đây.

Sau vụ này, dư luận trong nước thêm rõ về “quy luật”, phàm những kẻ bất chính, vô đạo đều mang bản chất lưu manh, thảo khấu cả, chẳng qua ai có cách thể hiện tinh vi, xảo quyệt hơn mà thôi. Hóa ra, Nguyễn Gia Kiểng chẳng khác Hoàng Cơ Định hay Lý Thái Hùng tí tẹo nào.

33 nhận xét:

  1. Nói thế chưa chuẩn vì cái ông Kiểng này đâu có phải là sang hơn lũ kia mấy đâu nhỉ?

    Trả lờiXóa
  2. Xét cho cùng thì không khác nhau là mấy nhưng chí ít ra xuất thân của Phạm Gia Kiểng cũng không như Hiếu và Thanh. Hiếu thì không phải nói nhưng Thanh thế nào? Tự nhiên quên bố nó mất.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hình như Trịnh Xuân Thanh được nuôi ăn học đàng hoàng, xem lại xem. Nhà Gió Lành sửa tít mới đúng đó.

      Xóa
  3. Cái này người ta vấn gọi là ngưu tầm ngưu mã tầm mã. Dịch ra ngôn ngữ dâm chủ thì là hư tầm hư, dốt tầm dốt...

    Trả lờiXóa
  4. Hội này không chơi với nhau thì chơi với ai được? Người tử tế người ta tránh xa ra chứ, ai dây với hủi? Đúng không?

    Trả lờiXóa
  5. Cả 3 đều đen ngòm như rãnh cống, bày đặt chê làm gì không biết nữa? Cái nhà Gió Lành chép bài này từ đâu mà khùng thế?

    Trả lờiXóa
  6. Chơi với nhau cũng chỉ a dua a tòng làm những chuyện không ra gì, lấy cớ dân chủ để gây rối chứ làm đếch gì, toàn ăn hại cả!

    Trả lờiXóa
  7. Đốn mạt lại gặp mạt đốn nhỉ!
    Mấy cha này không ai là kẻ có thể thấy sáng giá.

    Trả lờiXóa
  8. Chơi với nhau chứ ai người ta chơi?
    Nhưng mà Gia Kiểng già phải đánh bạn với lũ trẻ con thì ngượng không hay trơ ra?

    Trả lờiXóa
  9. Những nhân vật làm cho xã hội chậm phát triển là đây., và đối với những nhân vật như thế này cần có những hình thức xử phạt một cách nghiêm khắc để làm gương cho những kẻ phá hoại khác

    Trả lờiXóa
  10. Tụi Tuyên giáo Cộng sản VN đúng mất dạy. Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Bùi Thanh Sơn là thằng nào, là cái đinh rỉ gì mà đòi "tiếp kiến" Giáo hoàng? Qua nước người ta mà đòi "tiếp kiến" người ta, xin "yết kiến" Giáo hoàng bỏ mẹ. Đọc vô là thấy ngay cái ngu dốt, lưu manh, xấc xược của bọn Cộng sản. Ai đời thứ trưởng ngoại giao, phận làm vai dưới mà đòi "tiếp kiến" Giáo hoàng là nguyên thủ quốc gia. Trò này cũng không có gì mới với bọn Tuyên giáo Trung ương, từ cái thời bọn Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng qua Vatican xin gặp Giáo hoàng bọn nó đã chỉ đạo báo chí VN viết ngược lại là lãnh đạo Việt Nam qua Vatican "tiếp kiến" Giáo hoàng. Bà mẹ, Vatican là đất nước của bọn Cộng sản tụi bây à? Đức Giáo Hoàng mới đang gọi là tiếp kiến tụi bây đó Cộng sản ạ! Nói vậy là mới bình cách dùng từ, chưa động đến cái nội dung trơ trẽn của bài báo này. Bài này các báo được chỉ đạo lấy tin từ Thông Tấn Xã Việt Nam đăng lại chứ không tự viết. Từ "tiếp kiến" được áp dụng một cách có hệ thống từ trước tới giờ mỗi lần tụi Cộng sản xin gặp Giáo hoàng. Tào lao thiệt, nóng cả máu!!! ������

    (Peter Nguyen Minh Trung)

    Trả lờiXóa
  11. Linh mục Antôn Đặng Hữu Nam - Quản xứ của Giáo xứ Phú Yên (Quỳnh Lưu, Nghệ An), người dẫn đầu 600 giáo dân đi nộp đơn kiện Formosa tại Tòa án ND Kỳ Anh, vừa có văn bản phúc đáp công văn số 1437/UBND-CA.

    Trước đó, ngày 21.10 Phó Chủ tịch UBND Kỳ Anh ông Phan Duy Vĩnh đã ký văn bản gửi UBND Quỳnh Lưu, Nghệ An “Về việc giải quyết các nội dung liên quan đến người dân khởi kiện tại Tòa án ND Thị xã Kỳ Anh”, trong đó thông báo đã hết hạn khiếu nại dân sự của bà con giáo dân GX Phú Yên và nêu rõ: “Kính đề nghị UBND Quỳnh Lưu thông báo cho các tổ chức, cá nhân liên quan được biết để tránh tình trạng người dân chưa nắm được chủ trương, qui định của pháp luật tập trung đông người đến nộp đơn khiếu nại tại TAND Kỳ Anh, ảnh hưởng đến tình hình an ninh trật tự, an toàn giao thông trên địa bàn”.
    - Như tui từng phân tích về tính pháp lý của vụ kiện Formosa, trong bản phúc đáp ghi ngày 25.10, Cha Nam cũng giải thích rõ: “Luật Tố tụng dân sự hiện hành, không cho phép việc khởi kiện và khiếu nại tập thể, và buộc từng nguyên đơn phải nộp đơn riêng lẻ, kể cả những vụ kiện có cùng đối tượng và sự việc như nhau. Như vậy, việc tập trung đông người là hệ quả của một qui định pháp luật bất hợp lý, chứ không phải do lỗi của người dân.”

    (Le Nguyen Huong Tra)

    Trả lờiXóa
  12. Tôi làm việc tại Lào nên mua luôn xe ô tô bên này, ở đây xe rẻ hơn ở Việt Nam 2/3 giá thành. Nếu một chiếc xe bên Mỹ là 50 nghìn đô thì về Lào sẽ là gấp 2 và về Việt Nam thì...gấp 3.

    Hôm bữa thằng bạn bảo với tôi:
    - Tao đợi đến năm 2018 lúc đó thuế giảm, hoặc đợi Việt Nam sản xuất được xe hơi như thằng Cam thì sẽ mua xe mày à, nghe bảo đến lúc ấy thì giá xe ở Việt Nam cũng ngang ở Lào hoặc rẻ hơn mà thôi.

    Tôi đùa với bạn:
    - Giờ cho mày một lượng khách hàng ổn định, buộc họ phải mua hàng của mày mà không có sự chọn lựa nào khác. Nếu được chọn việc bỏ vốn ra để làm một tiệm bánh, mày đầu tư máy móc thiết bị, sau khi trừ đi chi phí thì lời được hơn 10% với việc mày không bỏ cái gì ra cả, chỉ việc nhập bánh của cửa hàng khác về và bán ra với giá gấp 3 thì mày chọn phương án nào?

    - Tất nhiên là tao chọn phương án thứ 2 rồi, ngồi không nhập về bán ra lời gấp 3 cho sướng chứ đầu tư tiền bạc, công sức làm gì cho khổ mà lời có được hơn 10%.

    - Uh, thì chính phủ mình cũng vậy, họ ngồi không nhập về bán rồi thu thuế cho sướng chứ đầu tư sản xuất làm gì cho thêm mệt. Nếu buộc phải giảm thuế thì họ sẽ tăng các loại phí để sao cho phần lời không giảm xuống. Quyền sinh quyền sát họ nắm trong tay thì giấc mơ xe hơi giá rẻ của mày ngó bộ đến tết Công Gô cũng chưa thực hiện được chứ nói gì năm 2018.

    Đất nước mình sống nhờ thuế, phí, xuất tài nguyên thô và đi vay nợ. Giờ tài nguyên cạn kiệt, vay nợ cũng éo ai cho, chỉ còn nhờ vào thuế, phí mà mày mơ đến việc miễn giảm. Mơ gì mà khôn vãi, tỉnh lại đi cu, hehe!

    (Nhan The Hoang)

    Trả lờiXóa
  13. “Cho tao chửi mày một tiếng
    Đất của Ông Cha sao mầy cắt cho Tàu
    Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng
    Đảng của Mầy, chết mẹ… đảng tào lao.

    Chế độ mầy vài triệu tay cầm súng
    Cầm súng làm gì chẳng lẽ hiếp dân
    Tao không tin lính lại hèn đến thế
    Lại rụng rời… trước ách ngoại xâm.

    Mầy vỗ ngực. Anh hùng đầy trước ngõ
    Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin
    Mội liền răng à thì ra vậy đó
    Nó cạp mầy, mầy thin thít lặng thinh.

    Ông Cha mình bốn ngàn năm dựng nước
    Một ngàn năm đánh tan tác giặc Tàu
    Thân phận mầy cũng là Lê là Nguyễn
    Hà cớ gì… mầy hèn đến thế sao.

    Chuyện mầy làm Toàn Dân đau như thiến
    Mấy chết rồi, tao nghĩ chẳng đất chôn
    Hãy tỉnh lại ôm linh hồn sông núi
    Cứ đà nầy… chết tiệt còn sướng hơn.

    Đàn gảy tai trâu… xem chừng vô ích
    Giờ mầy nghe tao chửi còn hơn không.”

    Trạch Gầm

    Trả lờiXóa
  14. BÁO, ĐẢNG, MẮM

    Không dám (không được) viết điều cần viết, đã đành. Hàng loạt nhà báo bị tước thẻ hành nghề, rồi hàng loạt Tổng biên tập bị cách chức, bắt giam. Phận phóng viên, đến mức bị mấy thằng công an du côn đấm hộc máu mồm cũng không dám "ẳng" lên một tiếng.

    Thằng lươn lẹo sống được thì hết bám đít lãnh đạo, chồm hổm nhai cá mực Formosa biểu diễn, đến... hốc mắm Masan.

    Hết thời “đảng là đạo đức, đảng là văn minh”. Giờ còn bám đảng, nói như Ngọc Trinh “cạp đất mà ăn”. Ông Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông chẳng đã thừa nhận đó sao: “Biểu hiện rõ nhất là các bài viết liên quan chủ trương, chính sách của đảng và nhà nước, hoạt động của các đồng chí lãnh đạo đảng, nhà nước thường được đưa tin một cách hời hợt, khô khan, thiếu sinh khí, lấy số lượng thay chất lượng, mục đích như để “đúng định hướng” một cách hình thức”.

    Tác giả Phạm Trần thì cụ thể hơn: "Báo chí cũng muốn thoát đảng”.
    Thời ăn nhờ mùi váy vú Ngọc Trinh cũng qua rồi. Giờ là mùi mắm. Chưa bao giờ, cả cái làng báo này khẳm một mùi mắm khủng kinh đến vậy.

    Chưa xong. Mấy ngày nay, lại bắt đầu nghe loảng xoảng tiếng gươm đao của các nhà báo. Họ đang tự phang nhau, hắt tạt mắm vào nhau, dường như để cố chứng minh "tao lương thiện hơn mày"!
    Nghe đến mà thương!

    Ông Tuấn Bộ trưởng bảo: Đó là xu hướng "tự diễn biến", "tự chuyển hoá", là báo chí “tách rời đảng, hư vô về chính trị”.

    Anh em bề dưới thì không nín nổi, nặng lời: Báo chí đang vào cơn bĩ cực - không phải, vào thời... khốn kiếp! Tôi thì cười, nhại lời ông Tuấn: Báo chí nhạt xa mùi đảng rồi, giờ chỉ toàn mùi mắm!

    Mà chắc gì chỉ vây trong làng báo. Biết đâu, cái mùi mắm ấy đã chẳng vấy lây đến các nhà quản cai... tư tưởng?

    (Truong Duy Nhat)

    Trả lờiXóa
  15. Nợ nần be bét, ngoại giao bung bét.

    Năm 2016 đánh dấu cho sự tồi tệ của ngoại giao Việt Nam trên mọi phương diện, lớp lãnh đạo đảng mới không tạo được dấu ấn nào nổi trội trong ngoại giao khả dĩ mang lại tương lai sáng cho đất nước. Cho đến cuối tháng 10, tức chỉ còn 2 tháng nữa hết năm 2016 trong vài trò chủ tịch nước, ông Trần Đại Quang chỉ đến những quốc gia nhỏ bé quanh khu vực châu Á như Sing, Brunei, Lào và không mang lạiđiều gì đáng kể trong những chuyến đi này.

    Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến thăm và làm việc chính thức với Nga và Trung Quốc. Ông Phúc hơn ông Quang ở chỗ đi đến những cường quốc lớn có ảnh hưởng tại Việt Nam là Nga và Trung. Ở điểm này có thể ông Quang né tránh đến hai quốc gia nhạy cảm trên , hoặc có thể do Ban bí thư sắp xếp để ông Quang phải đi những nước nhỏ hơn để làm giảm hình ảnh của ông trước vòng đua chức Tổng bí thư sắp tới. Nhưng cũng có thể ở khả năng chỉ đạo kinh tế, cần ông Phúc đến các cường quốc này hơn.

    Nhưng đến chuyến đi của Đinh Thế Huynh qua Trung Quốc nghe dặn dò của Tập, sau đó mới đến Hoa Kỳ gặp gỡ loanh quanh với những quan chức Hoa Kỳ, bàn những chuyện không đi đến đâu. Điều đó cho thấy có sự ngáng đường, ngăn cản chủ tịch nước Trần Đại Quang tạo dựng hình ảnh cho mình.

    Ban bí thư, bộ chính trị dưới quyền của Trọng và Huynh đang cố tình ngăn cản Trần Đại Quang thiết lập ảnh hưởng của mình, khi phân công các chuyến đi thăm và làm việc với các nước trên thế giới. Khả năng ông Quang né tránh không đi hai cường quốc Nga, Trung điều hãn hữu, bởi ông Quang không thể có bản lĩnh khước từ những quốc gia có thể tạo dựng những ảnh hưởng có lợi cho bản thân ông. Việc ký kết hiệp định kinh tế , thương mại chỉ cần vai trò làm đại diện hình ảnh, những bàn thảo về hiệp định thương mại đã có những bộ phận đảm nhiệm. Với hình ảnh đại diện ký kết thương mại thì chủ tịch nước hay thủ tướng cũng như nhau. Nhưng người nào đi có nhiều hợp đồng thương mại, hợp đồng vay vốn người ấy có uy tín và ảnh hưởng lớn trong bộ máy chế độ cộng sản. Từ đó sẽ sản sinh ra quyền lực từ những đồng tiền vay được đó.

    Bài học xưa kia lúc thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mới nhậm chức, ông Dũng đã có chuyến đi đầu tiên đến Nhật. Ngay tức khắc sau chuyến đi đó, năm 2007 Nhật đã nâng Việt Nam lên nước hàng đầu trong 30 nước nhận viện trợ vốn vay của Nhật. Giúp cho chính phủ Nguyễn Tấn Dũng lúc đó có nguồn vốn dồi dào làm nên sức mạnh của ông Dũng, khiến ông Dũng có ảnh hưởng chính trường trong mấy năm sau đó.

    Việc sắp xếp các vị trí đi ngoại giao đến các cường quốc, nhằm hạn chế ảnh hưởng của Trần Đại Quang là chuyện đấu đá nhau tranh giành quyền lực của phe phái trong đảng. Chuyện đó đã đành.

    Tuy nhiên câu hỏi khác cần phải đặt ra rằng, những chuyến đi thăm và làm việc quốc tế kia có mang lại điều gì ích lợi cho đất nước Việt Nam không, cần phải xem xét.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nguyễn Xuân Phúc đến Nga trong lúc nước Nga đang khủng hoảng về kinh tế do đối chọi với nhiều vấn đề, bởi thế không có miếng bánh ngon nào Phúc đem về từ nước Nga, ngoài chuyện mua bán vũ khí, khái tài quân sự chỉ có lợi cho người Nga ra chỉ là những hứa hẹn chung chung của người Nga với Việt Nam.

      Chuyến đi của Phúc đến Trung Cộng khả dĩ hơn với màn chào đón hoành tráng như nguyên thủ đứng đầu Việt Nam. Sau chuyến đi của Phúc đến Trung Quốc, con số thống kê vay nợ nước ngoài được cho là thành công khi dự định của chính phủ vay 20 tỷ usd năm 2016 đã thành công khi đạt mức vay 16 tỷ usd vào cuối tháng 9.

      Trong 16 tỷ usd chính phủ Nguyễn Xuân Phúc huy động được tới tháng 9 năm 2016 này , có khoảng 8 tỷ usd từ 4 công ty chứng khoán, 15 ngân hàng, 2 đơn vị bảo hiểm trong nước trong việc bán trái phiếu chính phủ. Lãi suất của trái phiếu chính phủ lần này còn thấp hơn cả lãi suất các ngân hàng huy động tiền gửi. Có nghĩa 21 đơn vị này phải ngậm đắng , nuốt cay mua trái phiếu của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc trong tình trạng lỗ vốn ngay khi mua.

      Nực cười sau khi ép các đơn vị được chỉ định gọi tên trong nước mua trái phiếu của mình phát ra với lãi suất thấp hơn cả lãi các đơn vị này trả khi đi vay, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tự ca ngợi mình đạt được thành tích bán nhanh gọn trái phiếu với mức lãi suất có lợi cho chính phủ. Bù lại, một thông tin từ phó thủ tướng Vương Đình Huệ đưa ra sẽ giải thể một số ngân hàng yếu kém, như thế có nghĩa dòng tiền từ nhân dân buộc phải đổ về những ngân hàng còn lại, đó là những ngân hàng đã mua trái phiếu của chính phủ đợt vừa qua. Đến khi đó các ngân hàng này sẽ bàn nhau việc giảm lãi suất tiền gửi dễ dàng hơn để bù lại số tiền đã mua trái phiếu chính phủ.

      Thế nhưng 21 đơn vị ấy chỉ mua 8 tỷ usd, vậy còn 8 tỷ usd còn lại trong số 16 tỷ usd kia chính phủ huy động từ đâu ra. Trong các quan hệ quốc tế mới đây, chỉ có Pháp cho vay vài chục triệu usd, con số bằng cái móng tay của 8 tỷ usd còn lại.

      Vậy gần 8 tỷ usd còn lại, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc huy động ở đâu.?

      Già nửa số còn lại lấy từ quỹ bảo hiểm và tổng công ty đầu tư vốn nhà nước SCIC, non nửa từ ODA, một phần nhỏ từ trái phiếu quốc tế.

      Tổng số tiền Việt Nam phải trả nợ năm 2016 này là 12 tỷ usd. Số tiền 16 tỷ đã huy động trên phải cáng trả nợ 12 tỷ đó và chi trả cho chi tiêu công và các công trình ODA. Nhưng vấn đề ở chỗ tiền huy động này toàn là tiền dạng vay nóng từ ngân hàng, bảo hiểm, quỹ đầu tư trong nước. Làm thế nào để giải quyết cho những đơn vị này.?

      Với các ngân hàng đã có biện pháp tung tin giải thể một số ngân hàng khác, để dòng tiền nhân dân gửi đổ và các ngân hàng đã mua trái phiếu, một sự bù đắp. Với bảo hiểm dự kiến tăng thêm thời gian tuổi hưu để cầm cự. Với quỹ dầu tư vốn nhà nước thì tính bán cho nước ngoài lại phần vốn quỹ này đang nắm, số lượng bán còn phải cáng thêm phần non nửa ODA trong 8 tỷ kia.

      (Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

      Xóa
    2. Đến nay thì phần vốn nhà nước bán cho nước ngoài này, người mua khả dĩ nhất không ai khác là Trung Cộng. Chuyến thăm Trung Quốc của Nguyễn Xuân Phúc dã nhận được lời đảm bảo của Trung Cộng sẽ giúp Việt Nam mua lại những phần vốn đó. Đổi lại Việt Nam cam kết gắn chặt với Trung Cộng bằng cách duy trì chế độ XHCN và nhân nhượng trong các cơ sở vốn của Trung Quốc tại Việt Nam, và để Trung Cộng hoành hành trên biển Đông.

      Thực tế cho thấy, sau khi các uỷ viên BCT Việt Nam như bộ trưởng quốc phòng, thủ tướng, thường trực ban bí thư đến Trung Quốc, trung ương 4 khoá 12 của ĐCSVN nhóm họp ngày sau đó trọng tâm bàn đến chuyện giữ đường lối CNXH và chống những suy nghĩ lệch lạc khỏi đường lối này. Phong trào đấu tranh của người dân đối với Formosa bị đảng trấn áp bằng đủ mọi cách. Và ngoài biển Đông người Trung Cộng đã công khai đưa chiến đấu cơ ra các quần đảo ở Hoàng Sa thiết lập vùng giám sát bay.

      Nhìn tổng thể các quan hệ ngoại giao gần đây của Việt Nam, chế độ Việt Nam chỉ thành công khi được Trung Cộng bảo đảm cầm cố những tài sản quốc gia mà Việt Nam đem cầm. Đổi lại là những thiết chế áp đặt khắt khe về độc lập ngoại giao, chính trị, chủ quyền ngày một lớn hơn.

      Lúc đất nước kiệt quệ và túng quẫn như bây giờ, đối sách ngoại giao để gỡ gạc tình thế ấy, chỉ tìm đến Trung Cộng. Việc thất bại là điều đương nhiên, nhưng thất bại ấy là của dân tộc và đất nước Việt Nam. Còn về mặt chế độ cộng sản Việt Nam lại là một thành công khi có chỗ dựa về kinh tế, quân sự, chính trị để tồn tại thêm thời gian nữa.

      Trong lúc cùng quẫn ấy, đi đến một cường quốc kinh tế như Hoa Kỳ là một thường trực ban bí thư của Đảng thì có nghĩa gì cơ chứ. Người Mỹ họ có thể ký kết được gì với một cán bộ đảng cộng sản khi danh chính ngôn thuận ông ta không có chức vụ gì trong bộ máy nhà nước, chính phủ. Nhất là trong lúc nước Mỹ đang vào thềm bầu cử tổng thống. Có chăng chỉ là trò đánh lừa nhân dân rằng Cộng sản Việt Nam chú trọng quan hệ đa phương, che đậy việc đang gắn bó tồi tệ với Trung Cộng mà thôi.


      Thanh Hiếu Bùi
      (Người Buôn Gió)

      Xóa
  16. BÀI VIẾT MỚI CỦA NHẠC SỸ TUẤN KHANH. MỘT BÀI VIẾT DÀI NHƯNG RẤT ĐÁNG ĐỌC NẾU NHƯ BẠN LÀ NGƯỜI VIỆT NAM:

    TRỞ VỀ, ĐI TỚI

    Trong một chuyến đi quốc nội, vô tình đoàn người đang xếp hàng lấy vé ra máy bay bỗng xuất hiện vài người khách Trung Quốc. Đó là những người khách hết sức ung dung. Họ ăn nói lớn tiếng, cười to và tự nhiên, không khác gì dân bản xứ. Hàng dài người Việt đang xếp hàng im lặng nhìn. Mỗi người một suy nghĩ.

    Bất chợt 2 người khách Việt nói với nhau “Không biết mình qua Trung Quốc có tự nhiên được vậy không?”. Lời tán gẫu nhỏ, nhưng lại đủ cho vài người chung quanh nghe. Đột nhiên ai nấy đều cười. Những nụ cười khôn cùng ý nghĩa. “Thì tụi nó qua đây, tự nhiên như nước nó rồi còn gì”, một người khác nói bâng quơ, nhưng như muốn tất cả những người Việt còn lại cùng nghe. Trên mỗi gương mặt Việt lại có một nụ cười. Cũng thật khó tả.

    Một người đàn ông lớn tuổi,đầu bạc trắng, cắt ngắn, đi dọc với tôi, kể rằng vừa rồi ông gặp một người khách Trung Quốc. Câu chuyện về ranh giới quốc gia, khác biệt dân tộc, chiến tranh… lại nổ ra. Người Trung Quốc rất tự tin, nói rằng từ nhỏ, ông ta đã được học về lịch sử, nói rằng Việt Nam thuộc về Trung Quốc từ ngàn năm, nhưng sau đó làm phản và tách ra. Vì vậy chuyện phải quay trở về mẫu quốc là điều tất nhiên. “Tụi tao có một tỷ người học thuộc điều đó, tụi mày chỉ có một trăm triệu, cãi không lại tụi tao đâu”, người khách Trung Quốc này cười lớn. Dù không ác ý, nhưng sự diễn đạt rất thật của ông làm tôi lẫn người đàn ông Việt tóc bạc khi kể cho nhau nghe, đều nao lòng.

    Nếu như quả có một cuộc trở về định mệnh như vậy, thật xót xa cho lịch sử hàng ngàn năm của cha ông Việt đã chống chọi, bứt xiềng gông cho con cháu hôm nay. Một cuộc trở về như vậy, có lẽ chỉ có một ít người muốn, còn tất cả còn lại đều đau đớn, căm gan. Nhưng hôm nay, dường như mọi thứ đang “đi tới” chứ không phải “trở về”.

    Cuối tháng 10, ba chiếc tàu chiến Trung Quốc ghé cảnh Cam Ranh. Chính quyền tỉnh Khánh Hòa huy động người dân và đoàn thể ra phất cờ tiếp đón binh lính Trung Quốc. Chiếc tàu dẫn đầu là Tương Đàm 531, tên gọi của chiếc chiến hạm đã tấn công Gạc Ma năm 1988, thảm sát 64 binh sĩ quân đội nhân dân Việt Nam khi không có khả năng kháng cự. Nhiều năm sau cuộc chiến Gạc Ma, chiến hạm này đã được bán cho Bangladesh, nhưng vỉ cái tên Xiangtan/Tương Đàm gợi nhớ về chiến công hiển hách năm 1988, nên khi đóng tàu mới, chiến hạm Tương Đàm lại ra đời như niềm kiêu hãnh của ngành hải quân Trung Quốc. Điều khác nhau duy nhất là chiếc Tương Đàm cũ, có số hiệu 556, còn chiếc mới có số hiệu 531.

    Khi ca sĩ Khánh Ly hát ở Sài Gòn, mọi sự ngăn cấm của các quan chức đều dựa trên ý rằng “không muốn gợi nhớ về một quá khứ không tốt”. Sau năm 1975, hơn 15.000 đầu sách của hai nền Cộng hòa miền Nam Việt Nam bị đốt, bị cấm và bị truy lùng vì cho là “gợi lại hình ảnh và văn hóa đồi trụy”. Hàng chục ngàn bài hát cùng các văn nghệ sĩ miền Nam bị cấm, cô lập như kẻ thù. Thậm chí có người đã phải vào tù vì có “tội lỗi với nhân dân”… Ấy nhưng Tương Đàm, cái tên đẫm máu người Việt ngang nhiên mang quá khứ đi vào hiện tại, từ Gạc Ma vào nơi quan yếu của Việt Nam, Cam Ranh, lại được chính quyền mở champagne chào đón.

    Chắc những người được lệnh chào đón ba chiếc tàu chiến Trung Quốc cũng không biết rằng, vào lúc này, Bắc Kinh đã hoàn thành xong vành đai chiến lược để bao vây đảo Trường Sa của Việt Nam. Phi đạn và chiến đấu cơ của Trung Quốc tạo nên một vòng hỏa tuyến đảo đá Chữ Thập, Su Bi, Châu Viên, Vành Khăn, Gaven, Tư Nghĩa, Gạc Ma. Từ đây, Trung Quốc có khả năng uy hiếp trực tiếp Sài Gòn, Cam Ranh và Trường Sa. Tờ Focus Taiwan đưa tin này, mới đây, vào ngày 18/10/2016.

    Người Trung Quốc chắc không còn nói chuyện Việt Nam trở về, mà hình như họ chọn cách đi tới, vì mọi thứ đều đã thuận lợi. Hôm nay thì chính quyền tỉnh Quảng Ninh đã chính thức có chính sách mỗi ngày cho 100 xe Trung Quốc lái thẳng vào Việt Nam. Một sự ưu ái khá lạ lùng và sẽ sớm là chuyện của các cửa khẩu ở những vùng khác noi theo, mà chắc con số 100 xe mỗi ngày sẽ dần chỉ là thông báo ước lệ.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không lâu nữa, năm 2018, bởi những ràng buộc bởi Hiệp định Thương mại hàng hóa ASEAN – Trung Quốc (ACFTA), một loại thỏa ước thương mại mà Bắc Kinh lập ra để đối đầu với TPP của Mỹ, từ Trung Quốc, các loại động vật sống dùng để nhân giống; nhiều loại thịt, nhiều loại thuỷ hải sản đông lạnh và hoa quả sẽ được miễn thuế 0% khi vào Việt Nam. Thật đúng lúc, giữa lúc bốn tỉnh miền Trung chịu nạn biển nhiễm độc, lũ lụt tàn phá hoa màu, nhà cửa, giới chăn nuôi khánh kiệt… thì ngay lúc họ chuẩn bị hồi phục, đã bị nhấn chìm trong cơn đại hồng thủy nhập khẩu 0% từ Trung Quốc.

      Tôi có kể với bạn về chuyện người Trung Quốc học lịch sử rằng Việt Nam phải trở về mẫu quốc? Có một sự thay đổi nhỏ, có màu máu và nước mắt, là chính quyền Cộng sản Trung Quốc đang sốt ruột đi tới thật nhanh, chứ không đợi ai đó trở về. Cuộc đi tới này lộng lẫy và man rợ không kém gì các đạo quân của Thành Cát Tư Hãn tràn tới: cỏ không thể mọc, con người chỉ còn biết quỳ xuống và ngửa mặt khóc than vì sao đất nước chúng ta lại đến nông nỗi như vầy.

      Trong chuyến thăm Trung Quốc đầu tháng 9 năm nay, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã hứa là sẽ sớm quyết việc thanh toán thương mại Việt Nam – Trung Quốc bằng đồng Nhân dân tệ. Còn bà phó Thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Thị Hồng, người tháp tùng thủ tướng, thì hân hoan nói rằng chuyện này không khó, vì lâu nay các tỉnh phía Bắc đã “thử” làm như vậy rồi. Không biết Quốc hội Việt Nam có biết về việc này không? Liệu Quốc hội mới có ít hơn những kẻ ngủ gục, chơi game và xin nghỉ sớm để lên tiếng về những hiểm họa như vậy? Bất kỳ ai có một học vấn tối thiểu cấp trung học, cũng đều hiểu việc Nhân dân tệ hóa nền kinh tế Việt Nam mang đến nguy cơ lệ thuộc như thế nào. Đặc biệt, Trung Quốc đang “đi tới” rất ào ạt trong sự hân hoan của những kẻ như bà Nguyễn Thị Hồng, và trong với bối cảnh vô cùng thuận lợi khi hệ thống Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đồng bộ hô to chương trình chống đô-la hóa bằng quyết định 2589/QĐ-NHNN, hạ lãi suất tiền gừi bằng đô-la.

      Trung Quốc đang biến nhiều quốc gia Châu phi trở thành những chư hầu kinh tế, cũng bằng cách dùng nhân dân tệ hóa như vậy. Hiện tại Zimbabwe, Angola và Nam Phi đã trở thành những quốc gia lệ thuộc kinh tế nặng nề vào Trung Quốc khi áp dụng thanh khoản bằng đồng Nhân dân tệ. Bạn nghĩ rằng chỉ là vấn đề thương mại? Áp lực kinh tế này, cũng đã trở thành áp lực chính trị khiến Nam Phi 3 lần từ chối cấp visa cho Đức Đạt Lai Lạt Ma, chỉ vì muốn ve vuốt Bắc Kinh. Đại hội những người đoạt giải Nobel Hòa Bình tại Cape Town ở Nam Phi vào năm 2014, kể cả thị trưởng của thành phố cũng đã tuyên bố hủy hội nghị, nhằm tố cáo vì Pretoria đã cúi đầu trước Trung Quốc. Campuchia cũng vậy, trong vòng xoáy trở thành chư hầu của Bắc Kinh để chống lại Việt Nam, chính quyền này cũng đã ướm việc chính thức thanh toán bằng đồng Nhân dân tệ, khởi đầu bằng du lịch.

      Trong câu chuyện mà người đàn ông nói giọng Bắc, tóc bạc, kể với tôi về cuộc trò chuyện với người Trung Quốc. Giọng cười của ông rất sảng khoái. Một người biết ông, nói nhỏ với tôi rằng ông đã cùng gia đình tim đường định cư ở nước ngoài rồi. Có lẽ, vì vậy mà giọng cười của ông rất nhẹ nhàng, tiếng cười của một người đứng ngoài một nồi nước sôi sùng sục, hé nắp nhìn vào.

      (Xin xem tiếp phần Kết dưới)

      Xóa
    2. Nhưng tôi và hàng triệu con người khác – những người ở trong nồi – chắc không thể an nhiên được như ông. Vì bởi chúng ta là những người ở lại, là những người không có khả năng ra đi hay đã quyết chọn sống còn trên mảnh đất này. Tôi chắc rằng sẽ không có nhiều những kẻ muốn “trở về” trong chiếc nồi đóng kín nắp ấy. Nhưng chúng ta lại chứng kiến một cuộc đi tới, chà xát mọi thứ, không có sự xót thương di sản cha ông để lại. Cuộc đi tới của những chiến hạm Trung Quốc, của những đoàn xe tự do đi lại trên đất nước này, những đợt cuồng phong áp thuế 0% dẫm nát nông dân Việt Nam, và có thể có cả những đồng Nhân dân tệ mà chúng ta sẽ cầm trên tay để làm quen, không còn xa nữa.

      Tôi vừa leo ra khỏi nắp nồi ấy, bằng hy vọng và sự thật về quê hương của mình. Và tôi nhận thấy mình có một niềm tin mới, rằng sẽ không có một sự “trở về” hay “đi tới” nào cả. Dân tộc này, đất nước này không thể đi vào khốn khó, nếu người người cùng nuôi hy vọng và nhìn bằng sự thật về đất nước mình, dân tộc mình, và cùng nhau leo ra khỏi nắp nồi đóng kín đó, trước khi quá muộn.

      Nhạc sỹ Tuấn Khanh

      Xóa
  17. Theo các báo cáo của UB Kiểm tra TƯ, Thanh tra CP và kiểm toán, trong giai đoạn 2011 - 2013, với vai trò “đầu tàu” tại PVC, Trịnh Xuân Thanh đã để xảy ra thua lỗ khoản tiền hơn 3.200 tỷ đồng.

    Cụ thể trong năm 2013, PVC đã thua lỗ trên 2.228 tỉ đồng, trong đó riêng công ty mẹ lỗ 1.927 tỉ đồng. Lũy kế cuối năm 2013, công ty mẹ - PVC lỗ hơn 3.262 tỉ đồng.

    Đến thời điểm hiện nay, tổng số nợ phải trả của PVC lên tới hơn 8.992 tỉ đồng, trong đó nợ phải trả ngân hàng lên tới 1.504 tỉ đồng.

    Một kẻ như Thanh quả là xứng với Kiểng.

    Trả lờiXóa
  18. Trịnh Xuân Thanh đang là tội phạm bị truy nã, bất cứ kẻ nào có liên hệ hoặc bao che cho hắn đều sẽ bị xử lý thích đáng theo pháp luật. Mắc lỗi với bản thân đã là xấu rồi, mắc lỗi, phụ niềm tin của nhân dân lại là càng phải trừng trị.

    Trả lờiXóa
  19. Số tiền mà Trịnh Xuân Thanh đã làm thất thoát của ngân sách Nhà nước là vô cùng lớn, tuy nhiên, điều đáng nói ở đây là ông ta đã đi ngược lại với niềm tin của nhân dân, của đồng nghiệp trao cho ông ta, đến khi bị phát hiện thì chạy trốn.

    Trả lờiXóa
  20. Dư luận đang bàn tán về bức ảnh Bùi Thanh Hiếu đăng trên blog của y là Trịnh Xuân Thanh đang đọc cuốn sách “Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai- Dự án chính trị Dân chủ đa nguyên” của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên do Nguyễn Gia Kiểng cầm đầu. Có vẻ như Nguyễn Thanh Hiếu đang muốn thách thức công an Việt Nam trong việc bắt Trịnh Xuân Thanh.

    Trả lờiXóa
  21. Nguyễn Gia Kiểng từng thâu nạp được nhiều “đệ tử” trong nước là “người có học”, “có danh vị xã hội” như Tiến sỹ địa vật lý Nguyễn Thanh Giang, Vi Đức Hồi, nhà giáo Nguyễn Thượng Long, luật sư quá có Trần Lâm, cựu nhà báo Phạm Thị Đoan Trang và Trịnh Hữu Long… Và chúng ta đều đã biết, những kẻ đó ít nhiều đều đã có những hoạt động phạm pháp, chống phá đất nước.

    Trả lờiXóa
  22. Tục ngữ có câu “Ngưu tầm Ngưu, Mã Tầm Mã”, “Nồi nào úp Vung đó”, “Lưu manh thường giả danh Trí thức”.... Nguyễn Gia Kiểng và số đối tượng tham gia “Tập hợp Dân chủ Đa nguyên” thường khoác vỏ bề ngoài có vẻ trí thức, trong sạch, đạo mạo nhưng bên trong là một bộ mặt của những kẻ bán nước, hại dân.

    Trả lờiXóa
  23. Rất có thể nếu định cư cả đời bên một quốc gia không ký kết dẫn độ phạm nhân với Việt Nam thì Trịnh Xuân Thanh sẽ không bị bất cứ một hình phạt nào cho tội danh của ông ta cả. Và khi đó, ông ta sẽ là con mồi ngon cho đám phản động ngoài nước lợi dụng vào các hoạt động chống phá.

    Trả lờiXóa
  24. Trịnh Xuân Thanh đã lợi dụng chức vụ để trục lợi tiền thuế của dân, phụ sự tin tưởng mà nhân dân đã dành cho ông ta. Ông ta đáng phải chịu sự trừng phạt thích đáng. Mong rằng cơ quan công an sẽ sớm bắt hắn về quy án.

    Trả lờiXóa
  25. Nguyễn Gia Kiểng và Tập hợp dân chủ đa nguyên, khiến chính đồng đảng chống cộng của ông ta có lẽ sẽ còn vui mừng hơn mỗi khi có một cán bộ cấp cao của ta bị phát hiện tham nhũng, như Trịnh Xuân Thanh chẳng hạn.

    Trả lờiXóa
  26. Ông Thanh cần phải liệt vào danh sách giặc nội phản chứ không phải chỉ là tội phạm bình thường, tham nhũng, lãng phí giờ còn theo chân những kẻ phản động để phản bội đất nước

    Trả lờiXóa
  27. Nguyễn Gia Kiểng từng cho rằng những tổ chức trên chỉ là “đám xôi thịt” lợi dụng kiều bào để kiếm ăn và nhất là Việt Tân muốn nổi tiếng và có nhiều tiền thì tìm cách cho người hoạt động khủng bố trong nước nhằm gây tiếng vang, ép kiều bào đóng góp

    Trả lờiXóa