Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

NGUYỄN QUANG A VÀ CHIẾN DỊCH VẬN ĐỘNG GIẢI THƯỞNG “HOA TUYLIP VỀ NHÂN QUYỀN”


Bạn Đường
Gần đây, trên một số lều báo của các nhà rân chủ không ngừng loan tin về việc vị tiễn xĩ Nguyễn Quang A được đề cử nhận giải thưởng “Hoa Tuylip về Nhân quyền” (Human Rights Tulip) năm 2016 của Chính phủ Hà Lan cho “tổ chức hay nhà hoạt động nhân quyền đã xúc tiến thực thi quyền con người một cách sáng tạo”. Theo như đề cử của mình, tiễn xĩ Nguyễn Quang A được đề cử với những đóng góp “đã khuyễn khích công dân thực hiện quyền của mình, quyền đã được Hiến pháp Việt Nam công nhận, ông đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người trẻ”.
Hờ hờ, nhìn lại thành tích, đóng góp vào “phong trào đấu tranh dân chủ” của vị tiễn xĩ này có vẻ như việc đề cử Nguyễn Quang A cho giải thưởng này thật trơ trẽn.
“Thành tích” đáng nói nhất của Nguyễn Quang A trong thời gian gần đây nhất có thể kể đến việc phát động “phong trào tự ứng cử” Đại biểu Quốc hội khóa 14 và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2016-2021 trong giới rận chủ. Nhưng tất cả những gì vị tiến xĩ này nhận được chỉ là sự thất bại thảm hại ê chề, kết quả của những rận chủ tham gia tự ứng cử thế nào đã rõ, đó cũng là 1 phép thử của “lòng dân” theo cách nói của rận chủ trong thời gian vừa qua.
Riêng với Nguyễn Quang A trong vụ ứng cử, để đạt được “chỉ tiêu” kêu gọi thu thập 5000 chữ ký ủng hộ vị tiến xĩ này đã phải dùng đến “mưu hèn kế bẩn” là giả mạo chữ ký của ông Vũ Văn Cần, công tác tại Trường trung học Văn hóa nghệ thuật Phú Thọ - xã Thị Vân, Việt Trì, Phú Thọ (chữ ký đứng thứ 386 trong bản danh sách chữ ký ủng hộ ông Nguyễn Quang A). Sau này khi phát hiện, ông Vũ Văn Cần rất bức xúc và đã có đơn kiến nghị gửi Hội đồng bầu cử Quốc Gia, Ủy ban bầu cử Hà Nội, Công an tỉnh Phú Thọ và Công an TP Hà Nội để khẳng định việc mình không hề quen biết chứ đừng nói đến việc ủng hộ vị tiến xĩ này tham gia tự ứng cử ĐBQH khóa 14, yêu cầu cơ quan chức năng xem xét, làm rõ sự việc trên của Nguyễn Quang A. Sự gian dối của Nguyễn Quang A đã bị phơi trần và không còn gì để chối cãi trong vụ này.
Ấy thế mà cái “phong trào tự ứng cử” mà Nguyễn Quang A phát động lại được xem như một thành tích, sáng kiến trong việc thực thi quyền con người để trở thành ứng cử viên nhận giải thưởng lần này. Nói thêm rằng, quyền tự ứng cử của công dân đã được pháp luật Việt Nam quy định rõ tại Luật Bầu cử Quốc Hội, và quyền tự ứng cử của công dân đã được thực hiện từ trước đó rồi nên không thể coi đây là sáng kiến của vị tiến xĩ này được.
Và cũng giống như việc phát động phong trào tự ứng cử bằng việc kêu gọi 5000 chữ ký, để tranh đấu cho giải thưởng lần này Nguyễn Quang A lại tiếp tục phát động “phong trào bình chọn Nguyễn Quang A được nhận giải thưởng về nhân quyền”. Không biết lần này Nguyễn Quang A sẽ lại tiếp tục dùng mưu hèn kế bẩn nào để nhận giải đây, chúng ta hãy cùng chờ xem.


Xung quang chiến dịch phát động phong trào “tự ứng cử”  Đại biểu Quốc Hội khóa XIV dự kiến diễn ra từ ngày 22/5/2016, mà khởi nguồn từ “Tiến sĩ” Nguyễn Quang A – một “nhà khoa học” nhưng lại được biết đến nhiều hơn về cái mác “zận chủ già” từ khi tham gia phong trào “đấu tranh dân chủ”.
Ngày 05/02/2016, Nguyễn Quang A bắt đầu phát động phong trào tự ứng cử Đại biểu Quốc Hội của mình bằng “tâm thư” khá dài, khá tâm huyết: “HÃY ỨNG CỬ ĐỂ BIẾN QUYỀN HÃO DẦN DẦN THÀNH QUYỀN THỰC VÀ GIÚP ÔNG TRỌNG CHỨNG MINH “DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG”. Đọc bức tâm thư của một người được gọi là “nhà khoa học”, có số có má về mặt trí thức trong giới đấu tranh dân chủ mà chỉ muốn phì cười. Khoan bàn về các tiêu chí để tham gia tự ứng cử Đại biểu Quốc Hội cái này thì chắc cmm chắn là bác TS Quang A bị loại “từ vòng gửi xe rồi”. Ngoài việc kêu gọi thu thập 5000 chữ ký cho đến ngày 12/3/2016 để TS Quang A “tự ứng cử” thì vị tiến sĩ này còn đề cử những người khác để cùng tham gia ứng cử ĐBQH, mà theo bác đó là những người hội tụ đủ những tiêu chí để tham gia ứng cử:
Tất cả những người đủ 5 tiêu chuẩn ứng cử vào Quốc hội nên ứng cử, trước hết là những người trẻ, các luật sư, các nhà hoạt động, các trí thức (chỉ nêu vài gợi ý về những người nên ứng cử mà tôi biết: ở Hà Nội: Gs. Vs. Hoàng Xuân Phú, Gs. Nguyễn Đông Yên, Gs. Nguyễn Huệ Chi, Gs. Phạm Duy Hiển, Ts. Lê Đăng Doanh, nhà văn Phạm Toàn, nhà văn Vũ Ngọc Tiến, nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, nhà văn Nguyễn Nguyên Bình, Ts. Phạm Gia Minh, Ls. Trần Vũ Hải, Ls. Hà Huy Sơn, Ls. Lê Quốc Quân và các luật sư khác, Ts. Nguyễn Xuân Diện, ông Nguyễn Tiến Dân, chị Đặng Bích Phượng, anh Nguyễn Chí Tuyến, anh Lã Việt Dũng, chị Phạm Đoan Trang, anh Nguyễn Anh Tuấn, anh Trịnh Anh Tuấn, nghệ sĩ Kim Chi, anh J.B Nguyễn Hãu Vinh, anh Nguyễn Tường Thụy,…; ở Đà Nẵng Gs. Chu Hảo, Gs. Nguyễn Thế Hùng, anh Nguyễn Anh Tuấn; ở Nha trang nhà báo Võ Văn Tạo, chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh,…; ở Phú Yên Ls. Võ An Đôn; ở thành phố HCM Gs. Nguyễn Đăng Hưng, Ts. PGs. Hoàng Dũng, Ts. Phạm Chí Dũng, nhà văn Phạm Đình Trọng, anh Phạm Lê Vương Các, Ts. Nguyễn Tuấn Huy, nhà báo Huy Đức, nhà thơ Bùi Quang Viễn, nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, nhà hoạt động Hoàng Dũng …; ở Đà Lạt Ts, Nguyễn Văn Tụ (Hà Sĩ Phu), nhà nghiên cứu Mai Thái Lĩnh, nhà thơ Bùi Minh Quốc, nhà văn Tiêu Dao Bảo Cự,…: ở Đak Lak chị Huỳnh Thục Vy,…; ở Vũng Tàu dịch giả Phạm Nguyên Trường, nhà thơ Hoàng Hưng…; vân vân; các bạn nên vận động những người khác nữa mà tôi chưa biết ra ứng cử”.
Nhìn danh sách “ứng cử viên” do bác TS Quang A đề cử không ai khác chính là những zận chủ trong giới. Đặc trưng của những “ứng cử viên” này thì đều là những thành phần từng nhiều lần tham gia các hoạt động tập trung đông người, biểu tình, gây rối TTCC, chống đối chính quyền, có số thì đã bị xử lý như Lê Quốc Quân, Trần Vũ Hải... Kẻ thì gắn mác “phản động” như Phạm Đoan Trang, Nguyễn Tường Thụy, Hoàng Dũng, Huỳnh Thục Vi…khi câu kết, nhận tiền tài trợ của những cá nhân, tổ chức phản động như “Việt Tân” để tham gia các hoạt động chống đối. Kẻ thì mượn việc tham gia “đấu tranh dân chủ” để quan hệ trai gái như dâm chủ Lã Việt Dũng, Mai Xuân Dũng… Kẻ thì thành lập các hội, nhóm trái phép để nhận tiền tài trợ hòng trục lợi bị phanh phui dẫn đến đấu đá lẫn nhau khiến phong trào đấu tranh dân chủ nhiều phen bẽ mặt…. Đó là còn chưa nói đến tiêu chuẩn đầu tiên để có thể trở thành ĐBQH là Trung thành với Tổ quốc, Nhân dân và Hiến pháp…”, điểm mặt những “ứng cử viên” trên không ít người đã từng tham gia ký, gửi những Thư ngỏ, Tuyên bố với mục đích thay đổi Hiến pháp, pháp luật của Nhà nước như: đòi xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng tại Điều 4 Hiến Pháp; “Tuyên bố 258” để xóa bỏ Điều 258 – BLHS… Với những “ứng cử viên” này có lẽ pháp luật cần phải trừng trị thích đáng mới đúng chứ đừng nghĩ tới việc ứng cử để trở thành ĐBQH.
Không biết là do trình độ nhận thức của TS Quang A này ở mức hạn chế hay do não trạng có vấn đề khi tự mình ứng cử và đề cử những “ứng cử viên” với phẩm chất đạo đức, năng lực như vậy. Thiết nghĩ TS Quang A cần nên đi chữa bệnh tâm thần trước đã trước khi nghĩ muốn làm điều gì đó kẻo lại bị thiên hạ ném đá thì ê mặt lắm.

31 nhận xét:

  1. Việc Nguyễn Quang A được đề cử nhận giải thưởng “Hoa Tuylip về Nhân quyền” (Human Rights Tulip) năm 2016 của Chính phủ Hà Lan cho “tổ chức hay nhà hoạt động nhân quyền đã xúc tiến thực thi quyền con người một cách sáng tạo” là một trò mèo hèn hạ của Y.Không biết là do trình độ nhận thức của TS Quang A này ở mức hạn chế hay do não trạng có vấn đề khi tự mình ứng cử và đề cử những “ứng cử viên” với phẩm chất đạo đức, năng lực như vậy.

    Trả lờiXóa
  2. Giải thưởng nhân quyền. Đúng là tự mang nhau ra mà tung hô. Xin hỏi quốc tế có bao nhiêu người công nhận cái giải thưởng này, có người nào có uy tín đứng ra bình chọn không hay là chỉ có tự bọn chúng tung hô nhau, vừa đánh trống vừa thổi kèn. những gì mà chúng ta nhìn thấy ở đây đơn giản chỉ là một trò tự phong mà thôi

    Trả lờiXóa
  3. Nay Nguyễn Quang A ngậm ngùi làm diễn viên hề chính trong một vở kịch dơ dáy. Toàn thể dân tộc Việt Nam mạnh mẽ lên án bất kỳ cá nhân, tổ chức quốc tế nào cổ súy, hỗ trợ cho các phần tử chống phá hòa bình, ổn định của đất nước Việt Nam dưới bất kỳ hình thức nào.

    Trả lờiXóa
  4. Nguyễn Quang A đã kêu gọi bầy đàn của mình tập trung vote số lượng lớn, lập nhiều tài khoản mail ảo nhằm làm tăng số lượng vote của mình. Trong hầu hết các trang mạng mà Nguyễn Quang A đứng đằng sau đều đăng tải bài viết kêu gọi bình chọn cho đối tượng này. Vì vậy, nhờ có lượng vote bẩn mà Nguyễn Quang A đã leo ên thứ hạng rất cao.

    Trả lờiXóa
  5. “Giải Nhân quyền Hoa Tuylip” của Bộ Ngoại giao Hà Lan được giới thiệu là nhằm khuyến khích nhà bảo vệ nhân quyền đã có đóng góp trong thúc đẩy và ủng hộ nhân quyền bằng phát kiến sáng tạo. Vậy ông Nguyễn Quang A đã có “sáng tạo” gì? Hay sáng tạo của ông là tìm ra cách để lật đổ chính quyền nhà nước ở Việt Nam?

    Trả lờiXóa
  6. Ông Quang A là ai, chắc không cần phải nói nhiều, cộng đồng mạng và người Việt Nam đã hiểu quá rõ. Là một nhân vật cộm cán của “phong trào dân chủ” Việt, ông Quang A thường xuyên thể hiện vai trò của một vị “thủ lĩnh” trong các hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam, lật đổ chế độ hiện tại.

    Trả lờiXóa
  7. TS NGUYỄN QUANG A ĐƯỢC ĐỀ CỬ GIẢI THƯỞNG

    Tiến sĩ Nguyễn Quang A được chọn vào 10 ứng cử viên cho giải thưởng nhân quyền hàng năm của chính phủ Hà Lan.

    Giải Nhân quyền Hoa Tulip cho phép công chúng bỏ phiếu qua mạng humanrightstulip.nl.

    Từ ba người cao phiếu nhất, bộ trưởng ngoại giao Hà Lan sẽ chọn ra người được giải.

    Việc bỏ phiếu qua mạng kéo dài đến ngày 7/9.

    Giải nhân quyền này thành lập năm 2008, do Bộ Ngoại giao Hà Lan tổ chức.
    Người được giải sẽ nhận được hỗ trợ đào tạo trị giá 25.000 euro.

    Ngoài ra, một phần thưởng 75.000 euro được trao thêm cho người thắng giải để hỗ trợ công việc nhân quyền của họ.

    Khi thông báo giải thưởng, Facebook Sứ quán Hà Lan ở Việt Nam giới thiệu TS Nguyễn Quang A, sống ở Hà Nội, là "đã khuyến khích công dân thực hiện quyền của mình, quyền đã được Hiến pháp Việt Nam công nhận; ông đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người trẻ".

    Trả lờiXóa
  8. VIỆC ĐỀ CỬ GIẢI NHÂN QUYỀN CHO TIẾN SĨ NGUYỄN QUANG A LÀ CHÍNH XÁC

    09/03/2016

    Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một người hoạt động dân chủ, nhân quyền nổi tiếng ở Việt Nam vừa được đề cử giải thưởng nhân quyền hoa Tulip của chính phủ Hà Lan, cùng với 3 tổ chức, và 6 cá nhân của các nước khác. Các trang blog thân chính phủ cũng được dịp chỉ trích, gọi TS Nguyễn Quang A là kẻ chống đối chính quyền, và giải thưởng của Hà Lan là một hình thức tạo dựng lực lượng chống đối để tiến hành cách mạng màu.

    Saigon Broadcasting Television Network

    Trả lờiXóa
  9. ÔNG NGUYỄN QUANG A ĐƯỢC ĐỀ CỬ GIẢI NHÂN QUYỀN HÒA LAN

    Tiến Sĩ Nguyễn Quang A là một trong 10 cá nhân và tổ chức hoạt động nhân quyền trên thế giới sẽ được Bộ Ngoại Giao chọn để trao giải thưởng nhân quyền nếu được đám đông bầu chọn.

    Mới đây, Bộ Ngoại Giao Hòa Lan cho hay họ đã chọn lọc ra 6 tổ chức và 4 cá nhân hoạt động nhân quyền trên thế giới trong số 91 tổ chức và cá nhân được đề cử Giải Nhân Quyền hàng năm do chính phủ nước này thành lập. Mục đích của giải thưởng là yểm trợ các cá nhân và tổ chức can đảm đầu tranh bảo vệ nhân quyền cho dù bị nhà cầm quyền khủng bố, sách nhiễu.

    Mười cá nhân và tổ chức được đưa vào chung kết để Bộ Ngoại Giao Hòa Lan quyết định lựa chọn là: Tổ Chức Bảo Vệ Nhân Quyền Mwatana (Yemen), ông Pierre Claver Mbonimpa (Burundi), bà Nighat Dad (Pakistan), Trung Tâm El Nadim (Egypt), Trung Tâm Centro de Derechos Humanos de las Mujeres (Mexico), Tổ Chức Cộng Đồng Người Bản Xứ Santa Clara de Uchunya (Peru), Trung Tâm Prodh (Mexico), ông Nguyễn Quang A (Vietnam), bà Nahid Gabralla (Sudan) và Hội Người Lebanon cho Bầu Cử Dân Chủ (LADE) (Lebanon).

    Bộ Ngoại Giao Hòa Lan sẽ chọn một ứng viên trong số 3 ứng viên có số phiếu cao nhất từ 10 cá nhân và tổ chức vừa kể trên để trao giải thưởng nhân quyền năm nay. Giải thưởng là một bức tượng bằng đồng hình hoa tulip, biểu tượng của nước Hòa Lan, và 100,000 euros hiện kim.

    Để ông Nguyễn Quang A được vào danh sách 3 người được chốt lại cuối cùng, mời các độc giả bầu cho ông Nguyễn Quang A bằng cách bấm vào Bầu Chọn Nguyễn Quang A theo đường link:
    https://vote.humanrightstulip.nl/nguyen-quang-a

    Ông Nguyễn Quang A, 70 tuổi, tiến sĩ khoa học, từng là một trong những người kiên trì vận động dân chủ hóa đất nước và nhân quyền tại Việt Nam suốt nhiều năm qua.

    Ông là cựu chủ tịch Hiệp Hội Doanh Nghiệp Việt Nam – Hungary, nguyên chủ tịch Hội Tin Học Việt Nam, nguyên tổng giám đốc công ty 3C, nguyên viện trưởng Viện Nghiên Cứu Phát Triển IDS, đồng sáng lập ngân hàng VP Bank.

    Ông là thành viên của diễn đàn xã hội dân sự, một tổ chức trong phong trào quần chúng “trao đổi và tập hợp các ý kiến nhằm góp phần chuyển đổi thể chế chính trị” của Việt Nam “từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa.”

    Ông là một trong số hơn chục người thuộc các tổ chức xã hội dân sự tại Việt Nam được mời tham dự cuộc tiếp xúc với Tổng Thống Mỹ Barack Obama ngày 24 tháng 5, 2016 nhưng khi vừa ra khỏi nhà đã bị công an bắt cóc. Họ tống ông kên xe chở đi lòng vòng, ngoạn cảnh bất đắc dĩ ở một khu vực ngoại thành Hà Nội chờ cuộc tiếp xúc của Tổng Thống Obama qua đi rồi ông mới được cho về nhà.

    Ông cũng đã bị công an bắt cóc ngày 2 tháng 6, 2016 khi đến điểm hẹn theo lời mời của đại sứ Liên Hiệp Châu Âu tại Việt Nam. Trước khi bị chặn không cho gặp tổng thống Mỹ, ông Nguyễn Quang A có cuộc gặp với ông Tom Malinowski, phụ tá ngoại trưởng Mỹ đặc trách dân chủ, nhân quyền và lao động, cũng đã bị chặn.

    Ông Nguyễn Quang A từng ra ứng cử đại biểu quốc hội đơn vị Hà Nội hồi tháng 4 vừa qua. Cũng như mấy chục ứng cử viên độc lập khác và không phải là đảng viên cao cấp được chế độ cài cắm vào làm đại biểu, ông bị ủy ban bầu cử gạt ra ngoài. (TN)

    Báo Người Việt

    Trả lờiXóa
  10. TS NGUYỄN QUANG A ĐƯỢC ĐỀ CỬ GIẢI THƯỞNG NHÂN QUYỀN HOA TULIP

    Vượt qua 81 ứng cử viên là các cá nhân/tổ chức bảo vệ nhân quyền nổi bật trên khắp thế giới, ông Nguyễn Quang A vinh dự lọt vào top 10 ứng viên của giải thưởng Hoa Tulip về Nhân quyền (Human rights Tulip) năm 2016 và trở thành người Việt Nam đầu tiên được đề cử giải thưởng danh giá này.

    Theo thông tin từ fanpage chính thức của ĐSQ Hà Lan tại Việt Nam (https://www.facebook.com/HollandinVietnam/), giải thưởng “Human Rights Tulip” là giải thưởng hàng năm của Hà Lan giành cho tổ chức hay nhà hoạt động nhân quyền đã thực thi quyền con người một cách sáng tạo. Trong 91 ứng cử viên có 10 người được tổ chức Công lý & Hòa bình đề cử.

    Năm nay, TS. Nguyễn Quang A cùng với sáu tổ chức, ba cá nhân bảo vệ nhân quyền lần lượt đến từ Mexico, Pakistan, Yemen, Peru và một vài nước khác đã được đề cử vào vòng bình chọn công khai. Theo danh sách này, TS. còn có thể coi là đại diện duy nhất của khu vực Đông Á và Đông Nam Á - nơi còn có nhiều hạn chế về Nhân Quyền - để trở thành một đề cử viên của giải thưởng nói trên.

    “Ông Quang A được đề cử vì đã khuyến khích công dân thực hiện quyền của mình, quyền đã được Hiến pháp Việt Nam công nhận; ông đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người trẻ.” - ĐSQ Hà Lan cho biết.

    Điều này hoàn toàn trùng khớp với thông điệp mà ông đã từng nêu trong suốt chiến dịch vận động ứng cử của ông (chiến dịch nổi bật nhất trong khoảng bốn tháng đầu năm do chính ông phát động): “Quyền ta, ta cứ làm.”

    Nguyễn Anh Tuấn (Đà Nẵng) - một nhà hoạt động nhân quyền trẻ nổi bật tại Việt Nam, thừa nhận rằng mình được truyền cảm hứng từ những việc làm cũa TS. Nguyễn Quang A. Đồng thời kêu gọi mọi người bầu chọn cho ông.

    Thông tin trên nhanh chóng lan tỏa và được cộng đồng mạng hưởng ứng nhiệt tình. Chỉ sau sáu giờ đồng hồ từ thời điểm bắt đầu, số lượt bình chọn cho ông Quang đã đứng đầu danh sách.

    Nếu đoạt giải thưởng, ông sẽ lãnh giải ngay tại The Hague, nơi mà phán quyết về tranh chấp chủ quyền trên biển Đông giữa Trung Quốc và Philippines được đưa ra hơn một tháng trước. Sự ngẫu nhiên này dường như cũng rất “khéo” khi mà TS. Nguyễn Quang A còn được biết đến với vai trò một người ủng hộ chủ quyền theo công lý quốc tế một cách mạnh mẽ.

    Và chắc chắn, việc này cũng sẽ giúp thu hút sự chú ý của những người quan tâm nhân quyền chú ý nhiều hơn đến tình hình dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam.

    Nếu các bạn muốn ủng hộ TS. Nguyễn Quang A thì xin làm theo các bước sau:

    B1. Vào link: www.humanrightstulip.nl
    B2. Chọn: Candidates and voting
    B3: Chọn: Nguyễn Quang A
    B4: Vote và nhập địa chỉ email
    B5: Vào email để xác nhận thông tin.

    Một số thông tin thêm:

    - Là sáng lập viên, Chủ tịch Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS) - có thể được coi như một "think tank", viện tư tưởng đầu tiên độc lập với Nhà nước, phản biện chính sách mạnh mẽ và quyết liệt ở Việt Nam.

    - Là dịch giả, người mở ra Tủ sách SOS2 (đọc là: SOS bình phương) chuyên giới thiệu đến độc giả Việt Nam những tác phẩm chọn lọc, kinh điển, "có thể được coi như phần linh hồn quan trọng nhất để vận hành xã hội", về luật pháp, chính trị, xã hội, kinh tế... Một số cuốn sách nổi tiếng của SOS2 mà các bạn có thể tìm đọc: "Con đường dẫn tới nền kinh tế thị trường", "Hệ thống xã hội chủ nghĩa" (tác giả János Kornai, Nguyễn Quang A dịch từ tiếng Hungary), "Xã hội mở và kẻ thù của nó" (Karl Popper, dịch từ tiếng Anh), "Xã hội tri thức, quản lý kinh doanh, xã hội, nhà nước" (tác giả là ông trùm quản trị học Peter Drucker), v.v...

    - Là sáng lập viên của Diễn đàn Xã hội Dân sự (năm 2013), một phong trào tập hợp và trao đổi "các ý kiến nhằm góp phần chuyển đổi thể chế chính trị của nước ta từ toàn trị sang dân chủ một cách ôn hòa".

    - Là người đầu tiên trong các nhà hoạt động dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam công khai tuyên bố ứng cử ĐBQH với tư cách độc lập, và còn hơn thế, là ứng cử viên ĐBQH đầu tiên sử dụng mạng xã hội Facebook để truyền tải các thông điệp của mình (năm 2016).

    Thảo Nguyên

    Trả lờiXóa
  11. Việc người đàn ông ở Huế nhảy cầu tự tử, bỏ lại vợ và các con do quá túng quẫn, nó khiến chúng ta thực sự đau lòng.

    Ngoài sự đồng cảm của số đông thì một số người cho rằng, người chồng, người cha ấy đã quá dại dột hay thậm chí là vô trách nhiệm khi hành động như vậy. Người chết rồi là xong, nhưng người ở lại phải sống sao khi nỗi đau chất chồng nỗi đau và sự nghèo khó cứ đeo bám họ dai dẳng từ năm này qua tháng nọ đây?

    Tôi đặt mình vào vị trí của người chồng, người cha ấy, và tôi thực sự đồng cảm với cách làm của anh. Cái cách mà anh hy sinh mạng sống để đánh đổi lòng thương cảm của mọi người nhằm giúp vợ con và, cái chết này theo tôi, nó như một cái tát đánh thẳng vào mặt sự thối nát của bộ máy chính quyền này. Một chính quyền nhận tiền thuế từ dân, tiêu xài nó phung phí vào những dự án bỏ hoang, những tượng đài nghìn tỷ, rồi bỏ mặc dân phải tự tự vì quá nghèo khó, phải chọn cái chết khi không có được chiếc áo mới để đến trường.

    Chúng ta đang mụ mị, đang được ru ngủ bằng những cụm từ hoa mỹ rằng, đất nước mình giàu đẹp, văn minh; đang hằng ngày được ăn món bánh vẽ thần thánh rằng, chúng ta sẽ xây dựng một xã hội mà ở đó không có người nghèo kẻ giàu, tất cả đều được sống sung sướng. Kết quả là gì? Chẳng có gì ngoài sự giả dối mà chúng ta đang được nhận ở đây cả.

    Anh sinh viên thất nghiệp ở nước độc tài kia đã dùng mạng sống của mình bằng cách tự thiêu để khơi lên sự bất bình ở người dân, khiến họ đồng lòng đứng dậy để lật đổ nó. Nếu anh cứ sống lay lắt qua ngày, chọn cách bán vé số, phụ hồ, hay chấp nhận nó như là số phận thì liệu nó có đánh động được tiếng nói lương tri từ người dân không?

    Cái chết của anh ấy nó mang lại hiệu quả thiết thực, còn cái chết của người chồng, người ta tội nghiệp này, rồi nó cũng sẽ giống như cái chết của hàng trăm nghìn người mắc ung thư, hay hàng chục nghìn người chết vì TNGT mỗi năm ở nước tôi. Nó sẽ đánh động hay làm thay đổi được lương tri bao nhiêu người, khiến họ phải có trách nhiệm cất tiếng nói cho chính cuộc sống của họ và đồng bào họ đây?
    Ôi, mỗi lần đưa ra câu hỏi này là mỗi lần đau, câu trả lời sẽ dành cho ai nếu tôi, bạn, hay tất cả chúng ta đều xem nó như là một định mệnh nghiệt ngã của số phận!

    Nhân Thế Hoàng

    Trả lờiXóa
  12. PHỐ

    -Sài Gòn có phố đi bộ Nguyễn Huệ quận 1 từ năm ngoái, Hà Nội cũng vừa có phố đi bộ quanh bờ hồ Gươm, quận Hoàn Kiếm. Nhìn chung thiên hạ thích thú, nhưng có "một bộ phận không nhỏ" rất khổ sở bởi điều này, đó là những người dân lâu nay sống trên phố đó.

    Vẫn biết hai bên đường phố đi bộ ở 2 nơi (SG, HN) hầu hết là công sở, nhà hàng, khách sạn... nhưng cũng có không ít nhà dân. Lâu nay cứ ra khỏi nhà là phóng xe (xe máy, ô tô) đi, hết giờ làm việc thì phóng xe tọt về tận nhà. Nay bị cấm, phải gửi ở ngoài xa, hoặc tới chỗ cấm thì xuống xe dắt bộ về nhà. Cái chân còn khỏe chả nói làm gì, chân yêu yếu mà lại dắt con xe cỡ SH thì tổn thọ là cái chắc.
    Người dân tại chỗ đã chịu thiệt thòi cho cộng đồng được có chỗ vui chơi thì thiết tưởng nhà cai trị nên có sự ưu đãi nhất định đối với họ. Tôi chưa thấy ai nhắc đến, cũng chả thấy báo chí quan tâm (chỉ giỏi sờ sịt chuyện hoa hậu, chân dài vú to mông nở).

    -Sau hơn 60 năm "giải phóng thủ đô", hơn 40 năm hết chiến tranh, vậy mà đến giờ Hà Nội vẫn còn thiết quân luật, vẫn giới nghiêm, phải nói là quá kinh. Lúc nào cũng tự hào thành phố hòa bình, thu hút du khách nhưng đêm đến vẫn giới nghiêm, vẫn "chú đi tuần đêm nay" thì cũng chả khác gì thời chiến. Phố giới nghiêm là thứ phố chết chóc, mất sinh khí, chả nên duy trì. Điều buồn cười là khi chính quyền Hà Nội nới thời gian giới nghiêm, báo chí và người dân lại rất hồ hởi, mà lẽ ra phải đòi bỏ ngay, xóa ngay triệt để. Ở xứ này, quyền con người bị siết chặt, nhả ra tí một khiến người ra chịu ơn, mừng rỡ, dân chúng hài lòng với sự bố thí ấy, đó là thủ thuật của nhà cai trị.

    -Báo chí, dư luận đang ồn ào lên tiếng về cái bãi rác Đa Phước ở Sài Gòn, nhất là hằng ngày nó cống hiến mùi thối cho xung quanh.

    Nhưng cũng chủ yếu bày tỏ thương cảm cho khu nhà giàu Phú Mỹ Hưng. Có một đối tượng được hưởng mùi thối suốt ngày là những người sống và làm việc, đi lại trên những con phố có xe rác chạy qua. Theo quy định, xe chở rác chỉ được vận chuyển và chạy vào ban đêm nhưng công ty rác bất chấp, chạy luôn ban ngày. Nước rác rỉ ra đường, mùi thối bay khắp đường, bay vào nhà lúc đang sinh hoạt, làm ăn, buôn bán. Sống ở nững con phố ấy như địa ngục. Ông bà nào xưa nay cho rằng triệu phú nhà quê không bằng ngồi lê thành phố, cho về phố xe rác ở vài ngày, tỉnh ra ngay.

    Nguyễn Thông

    Trả lờiXóa
  13. “VĂN MINH G-20” CủA TRUNG QUốC

    Trung Quốc đầu tư rất nhiều cho Hội nghị thượng đỉnh G-20 lần đầu tiên tổ chức tại nước họ. Hàng Châu như được lột xác trước thềm G-20. Khoảng 225 nhà máy bị yêu cầu đóng cửa; ½ phương tiện giao thông bị cấm sử dụng từ ngày 28-8; lực lượng an ninh dày đặc với đội ngũ nữ an ninh đẹp như minh tinh màn bạc; thành phố được trang trí lộng lẫy, nhiều ngôi nhà được “nhà nước” đến lắp bồn cầu miễn phí để cư dân không ra ngoài “đi bậy”. Đây là lần đầu tiên sau nhiều thập niên mà một số ngôi nhà Hàng Châu mới cảm nhận được “ý nghĩa thực tiễn” của bồn cầu gia đình.

    Các thành phố gần đó như Hoàng Sơn và An Khánh thuộc An Huy, Nghĩa Ô thuộc Chiết Giang và thậm chí Thượng Hải cũng bị yêu cầu đóng cửa nhà máy để môi trường trong sạch. Hàng ngàn cư dân tại các chung cư cao cấp gần trung tâm hội nghị buộc phải “đi du lịch” khỏi thành phố và căn hộ họ bị niêm phong vì sợ “khủng bố” có thể đột nhập vào để bắn tỉa từ các ô cửa. Hai tuần trước ngày khai mạc, tất cả các loại dao tại khu vực dụng cụ nhà bếp trong siêu thị Metro Trung tâm bị yêu cầu dọn sạch! 10 thợ nấu ăn người Duy Ngô Nhĩ tại một nhà hàng nổi tiếng cũng được cho nghỉ việc sớm từ tháng 6.

    Mọi khách sạn ở Hàng Châu được yêu cầu phải báo cảnh sát khi có bất kỳ người Duy Ngô Nhĩ nào đăng ký thuê phòng. Cũng từ tháng 6, cảnh sát đã yêu cầu khu Thất Bảo, cách trung tâm thành phố khoảng 30 km, phải đóng cửa tất cả cửa hàng tạp hóa, quần áo và quán ăn lề đường. Tờ The Guardian thuật thêm: tại một khu phố gần trung tâm hội nghị, một băng rôn to ghi: “Hãy đóng góp cho Hội nghị bằng cách diệt sạch “bốn thành phần” ruồi, muỗi, gián và chuột”.

    Theo thông tín viên Đông Bắc Á Yaqiu Wang thuộc CPJ (Committee to Protect Journalists), nhiều nhân vật bất đồng chính kiến tại Hàng Châu cũng như các tỉnh lân cận đã bị giam lỏng vài tháng qua. Tất cả cơ quan truyền thông đều được lệnh kiểm soát chặt chẽ thông tin và phải có biện pháp xử lý tức thì khi có bất kỳ tin xấu nào liên quan công tác tổ chức G-20 lọt lên các trang mạng xã hội. Nói như Zhu Jiejin, giáo sư trợ giảng khoa quan hệ quốc tế Đại học Phục Đán, thì: “Việc tổ chức G-20 mang lại một cơ hội quan trọng để Trung Quốc trở thành người tạo luật chơi hơn là người chấp nhận luật chơi… Nó giúp khẳng định rằng chúng ta ngang bằng với các nước đã phát triển”.

    Cách thức Bắc Kinh tổ chức G-20 đã làm lộ lên tất cả khiếm khuyết của mô hình phát triển Trung Quốc. Nó cho thấy một xã hội ô nhiễm cực kỳ nghiêm trọng, một nền chính trị chưa bao giờ mua được lòng người và một nền kinh tế chụp giật bất an. Hơn hết, nó cũng làm lộ lên mặt thật của văn hóa ngoại giao Trung Quốc. Việc không đưa xe thang đến chuyên cơ Air Force One đón Tổng thống Barack Obama, chắc chắn nhằm làm nhục tổng thống Mỹ, đã cho thế giới có thêm một bằng chứng nữa về “bản chất khó dời” của Trung Quốc: nhỏ nhen và ti tiện. Bắc Kinh luôn muốn chứng tỏ là “người lớn” nhưng họ chưa bao giờ trưởng thành. Họ thèm khát văn minh nhưng nền văn hóa cộng sản của họ chưa bao giờ chạm tay đến được mép rìa của thế giới hiện đại. Họ khao khát được công nhận như một “cường quốc” nhưng sự giới hạn văn hóa chỉ dẫn họ đến được một bên bờ của con sông văn minh mà có lẽ trong thâm tâm họ ao ước được tắm gội trong đó dù chỉ một lần.

    Mạnh Kim

    Trả lờiXóa
  14. Những Ngòi Bút Thép

    KHI NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM .... TRẦN TRUỒNG

    Tính cho đến thời điểm cách đây không quá xa, hình ảnh người phụ nữ VN vốn là một hình ảnh đẹp, thậm chí là quá đẹp đến mức trở thành một biểu tượng. Chẳng những chỉ đẹp về dung nhan, mà còn đẹp cả về đức hạnh. Chẳng những chỉ đẹp đối với con mắt người dân VN, mà còn đẹp trong con mắt của mọi dân tộc trên thế giới. Mỗi khi nhắc đến họ, người ta bắt gặp niềm tự hào, kiêu hãnh trong con mắt người dân bản xứ, và sự ngưỡng mộ, xuýt xoa từ những người dân ngoại chủng. Trong chiếc áo bà ba đơn giản, mộc mạc, hay trong chiếc áo dài truyền thống kín đáo, trang đài; người phụ nữ VN hiện ra với dáng vẻ của một thánh nữ hơn là một con người trần tục.

    Nét đẹp song toàn ấy của người phụ nữ VN có cả một quá trình lịch sử lâu dài của nó, đặc biệt là nét đẹp ở bên trong - nét đẹp của nhân cách, của tâm hồn. Khác với những gì được ghi trong lịch sử chính thống, truyền thuyết xa xưa kể rằng Hai Bà Trưng và đoàn quân nữ tướng của hai Bà đã thua trận chỉ vì bọn quân giặc Hán đã chơi trò đốn mạt khi xuất quân ra trận trong bộ dạng của Adam. Không chịu đựng được sự sỉ nhục ấy, đoàn quân của hai Bà đã tan tác và hai Bà đã nhảy xuống dòng sông Hát Giang mà tuẫn tiết để bảo toàn danh tiết. Gọi câu chuyện ấy là truyền thuyết vì người ta không chắc về tính chân thực của nó. Nhưng có một điều người ta luôn chắc chắn lắm: Đó là nhân cách và khí tiết rạng ngời của hai Bà, của người phụ nữ VN.

    Không có người phụ nữ VN hậu sinh nào lại không biết, không nhớ đến tấm gương tiết liệt ấy của hai Bà và họ đã sống, làm những hậu duệ xứng đáng, không làm vong linh của hai Bà nơi chín suối phải tủi hổ. Nói như thế không có nghĩa là qua những thăng trầm trong dòng lịch sử của dân tộc, không có những người phụ nữ lỡ lầm đánh mất chính mình trong dòng chảy của cuộc sống. Luôn có và có không ít. Nhưng đó luôn là những nỗi đau thân phận riêng lẻ của những kiếp phận má hồng truân chuyên, không may mắn trong cuộc đời. Đó chưa bao giờ là một sự lựa chọn cá nhân. Nếu cho họ một sự lựa chọn, có thể tin rằng đa phần họ sẽ chọn cái chết hơn là một cuộc sống vong thân đầy tủi nhục.

    Tất cả những điều vừa nói trên về người phụ nữ VN đã đúng và rất đúng tính cho đến thời điểm cách đây hơn một thập kỷ. Thế thì sau đó thì sao? Điều gì đã xảy ra? Có. Có điều bất thường đã xảy ra: Một đột biến. Gọi đó là một đột biến vì nó lạ quá, khác xưa quá, gây bất ngờ, choáng váng quá. Đó là: có những người phụ nữ VN quyết định... trần truồng. Không phải là một người mà là nhiều người. Nếu không cho đó là một con số lớn thì cũng không thể vô tâm gọi đó là một con số nhỏ. Không phải là trần truồng lúc một mình trong phòng vắng mà là trần truồng tự nguyện trước mặt những người đàn ông đến từ một quốc gia không xa lắm - những người đàn ông không hẳn trẻ trung, đẹp trai, cũng không hẳn giàu có, chỉ đơn thuần là có chút tiền còm giắt lưng.

    Họ lựa chọn để đứng đó trần truồng và... lạnh lẽo. Trần truồng thì đã rõ vì trên người họ chẳng còn gì để che thân. Còn lạnh lẽo vì... món hàng nào cũng luôn lạnh lẽo khi được trưng bày trên kệ qua năm tháng để người mua sờ mó, lựa chọn. Những người có quyền gọi việc đứng trần truồng như thế là một... tệ nạn. Đúng! Dù hèn cũng thể, huống hồ gì cái thể này là cái thể rất lớn. Đứng trần truồng như thế để người ta săm soi dĩ nhiên là không đúng... thể, và do đó, không đúng... pháp luật. Những người không có quyền thì gọi việc đứng trần truồng như thế là một... nỗi đau. Đúng! Đó rõ ràng là một nỗi đau thân phận - nỗi đau của một kiếp người, hơn nữa, một kiếp người phụ nữ. Nếu không đau thì sao lại phải... trần truồng?

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có những người, không rõ là có quyền hay không có quyền, gọi việc đứng trần truồng "đông vui" như vậy là... nỗi nhục quốc thể. Nghe hơi có vẻ nặng nề, nhưng cũng không thể nói là... sai. Họ dùng từ "quốc" có lẽ vì họ thấy "đông vui" quá. Chưa có một con số thống kê cụ thể là bao nhiêu nhưng có một cảnh tượng rất thực mà vô số người đã nhìn thấy là nhiều làng quê trở nên vắng ngắt, tiêu điều. Thêm một thực trạng nữa là: nhiều trai làng trở nên... ế vợ. Đã gọi là nhục thì điều nhất thiết là phải truy tìm thủ phạm để... rửa nhục. Ai là thủ phạm? (Ai là kẻ đã gây ra nỗi nhục tày đình này?) Một câu hỏi vô cùng quen thuộc trong mọi cuộc điều tra hình sự, lạ kỳ thay, lại chưa ai thấy được đặt ra trong vụ án oái ăm này, và do đó, đã chưa hề có một cuộc truy tầm.
      Họ chăng - những người phụ nữ VN đứng trần truồng? Hãy hỏi thử họ xem sao: "Em ơi, sao em... nỡ nào?" Nghe câu hỏi, người con gái ôm mặt, bật khóc nức nở. Tiếng khóc cất lên như tiếng thét, thật lớn. Nghe thật đau đớn, thật thảm sầu. Tiếng khóc cứ ngân dài mãi như thế, như không bao giờ có thể dứt được. Ngày xưa, lúc Kiều bán mình chuộc cha chắc cũng không khóc nhiều và lớn đến thế. Khóc xong, cô thì thào nói: "Lúc mà mảnh y phục cuối cùng rơi khỏi cơ thể mình, em xem như mình... đã chết. Em chết để cha em, mẹ em, em em còn có cái để mà ăn, để mà sống. Người chết rồi thì có mặc hay không mặc gì, có khác gì đâu?" Câu trả lời làm người hỏi há hốc mồm, tê liệt, không nói gì nữa. Có ai lại tiếp tục đi nói chuyện với người chết? Có ai lại kết án người chết bao giờ? Rõ ra, thủ phạm không phải là họ.
      Một cuộn phim phóng sự với tựa đề "Những người con xa xứ" được thực hiện tại Hàn Quốc bởi một đài truyền hình trong nước đã cho thấy có nhiều người con gái đã xem như mình đã chết như thế trong cuộc hành trình vong thân để tìm cho mình, hay nói đúng hơn là cho những người thân của mình, một cơ hội sống. Có một số may mắn chỉ chết một lần thôi vào cái ngày "trần truồng" ấy. Những tháng ngày còn lại không thể gọi là vinh quang, nhưng cũng không hẳn là tệ hại hơn, vì người đã chết chẳng đòi hỏi nhiều quá bao giờ. Chỉ tội cho một số không may mắn khác lại chết thêm một lần nữa. Lần chết này là lần chết thực sự và vĩnh viễn. (Lý do cho đa số trường hợp là bạo hành. Thống kê cho thấy là đàn ông Hàn Quốc bạo hành rất dã man.) Và vì đã chết hai lần nên họ - những người phụ nữ VN trần truồng ấy - chẳng bao giờ còn có thể đầu thai được nữa!

      (Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

      Xóa
    2. Câu chuyện về những người phụ nữ VN trần truồng tưởng chỉ có thế. Vì chỉ thế thôi, đau đã lắm, nhục đã đầy. Nhưng không! Đạm Tiên một lần nữa hiện hồn về báo mộng rằng trong sổ đoạn trường tên các nàng vẫn còn đó.

      Mộng đã ứng thực: Vào một ngày cách đây hơn một tháng, tại mảnh đất rất gần lắm với Tây Đô - thủ phủ của miền Tây, có hai người phụ nữ VN, một trung niên, một trẻ lại... trần truồng. Và lần này họ đã rời khỏi những căn phòng kín để bước ra ngoài một cõi đất trời mênh mông với sinh thực khí lồ lộ giữa đám đông người, giữa nắng và gió. Có lẽ trong lịch sử dân tộc VN, chưa có lúc nào như lúc này đây, hình ảnh người phụ nữ lại trở nên ê chề, xót xa đến như thế! Nắng. Nắng dường như cũng học đòi thói vô tình, nhẫn tâm của con người. Nắng như trút lửa làm nóng và rát thêm những cơ thể trần trụi, lõa lồ đang bị lôi kéo lết lê trên đất, trên đá trông hệt như những con vật trên đường đến lò sát sinh cuối đời.

      "Sao thế chị ơi? Sao chị... nỡ nào?" Người phụ nữ trung niên không trả lời, mắt ngùn ngụt niềm căm phẫn. Trong đôi mắt ấy, trong đôi mắt không còn tinh anh lắm ấy, người ta đọc thấy rất rõ một nỗi oan khiên tày đình không thể diễn tả bằng lời. Và người ta cũng đọc được trong đôi mắt ấy một điều này nữa: Chị xem như mình... đã chết. Mà đối với người đã chết, mặc hay không mặc quần áo còn có ý nghĩa gì đâu.

      "Sao thế em ơi? Sao em... nỡ nào?" Người con gái trẻ không trả lời, mắt đớn đau một niềm tin đã mất. Trong đôi mắt ấy, trong đôi mắt vẫn còn rất tinh anh ấy, người ta đọc thấy rất rõ một nỗi tuyệt vọng cùng cực không thể diễn tả bằng lời. Và người ta cũng đọc được trong đôi mắt ấy một điều này nữa: Em xem như mình... đã chết. Mà đối với người đã chết, mặc hay không mặc quần áo còn có ý nghĩa gì đâu.

      Khi người phụ nữ VN trần truồng, đau thương đã lắm, nước mắt rơi đã nhiều.

      Khi người phụ nữ VN trần truồng, nhục nhằn đã lắm, oan khiên đã cực cùng.

      Vì đâu nên nỗi?

      "Tổ Quốc ơi! Có bao giờ... như thế này chăng?"

      Jeffrey Thai

      Xóa
  15. Những Ngòi Bút Thép

    Việc xây dựng hàng loạt tượng đài nghìn tỷ là 1 TỘI ÁC KHÔNG THỂ DUNG THỨ vì nó đã trực tiếp cướp đi miếng cơm manh áo của hàng triệu trẻ em VN, làm chồng chất thêm gánh nặng nợ trên lưng hàng triệu người dân, gián tiếp đẩy hàng trăm ngàn người phải làm nô lệ xứ người, đẩy hàng trăm ngàn phụ nữ vào cảnh phải bán thân nuôi miệng. Nó cũng trực tiếp cướp đi nguồn lực để xây dựng và bảo vệ đất nước, cướp đi cơ hội học tập của hàng triệu trẻ em

    Lê Sinh Mẫn

    Trả lờiXóa
  16. Những Ngòi Bút Thép

    TRÂU ĐỰC GIỮA THÀNH VINH

    Hôm trước lang thang Toronto Canada, vừa thắc mắc sao họ khác mình thế. Tìm mỏi mắt chẳng thấy tượng đài lãnh tụ lãnh tiếc chi. Phố xá gì, toàn tượng bò với chó.
    Nay nhân việc ngang quê lãnh tụ (Nghệ An, quê ông Bác Hồ), thấy cũng thú vị phết.
    Rất ngạc nhiên. Thành Vinh hôm nay không chỉ có tượng ông Hồ, mà còn có cả tượng trâu. Một bức tượng trâu, lại là trâu đực, trông bộ dái cực khủng! Sừng sững hiên ngang, dạng chân chìa dái trên trục đường Quang Trung, ngay trước "Trung tâm điện ảnh đa chức năng".

    Trương Duy Nhất

    Trả lờiXóa
  17. Những Ngòi Bút Thép

    Người ta đã mồ yên mả đẹp rồi, nhưng cái tiếng ở đời chưa hẳn mất đi. Tôi không nhắc đến vụ bí thư Yên Bái bị chết nữa, nhưng tôi còn băn khoăn về cái phòng làm việc của ông ấy.

    Cứ như báo chí và một số người có trách nhiệm từng bố cáo thì lúc ông bí thư bị hung thủ bắn chết, mà những 4 phát đạn K59, không ai biết vụ việc bởi nó xảy ra trong phòng kín, mà là phòng cách âm. Tôi chưa biết tiếng nổ của K59 nó to bé ra sao (nhưng chắc không phải là pháo tép), chẳng biết đó có phải là phòng cách âm không, cơ quan điều tra nên làm rõ và công bố điều này, chứ không thể nhất thời nói lấy được để tạm yên dư luận.

    Đặt trường hợp đây là phòng kín cách âm, nẩy sinh ra vấn đề: Một ông quan đầu tỉnh chui vào phòng cách âm, kín mít thì còn làm được cái trò gì cho dân, đó là chưa kể đến những trò mờ ám. Đừng lấy lý do an ninh ra mà hoạnh nhau, kín như thế chỉ để dấm dúi bàn chuyện không tử tế chứ không phải chuyện đại sự quốc gia, chuyện dân chuyện nước. Kín thế thì sao mà gần gũi cấp dưới, gần gũi dân. Đây là tình trạng quan cách phổ biến ở nền cai trị xứ này.

    Nếu đúng có tình trạng phòng cách âm của các quan đầu tỉnh như vậy, thủ tướng nên có cuộc kiểm tra ngay, bắt phá ngay. Cùng chung hầm chung nhà với dân còn chưa ăn ai, huống hồ cố thủ trong phòng lạnh kín cách âm. Và gặt ngay hậu quả nhãn tiền như vụ Yên Bái, chả khác gì Thương Ưởng thời Chiến quốc, chết bởi chính thứ do mình đặt ra.

    Nguyễn Thông

    Trả lờiXóa
  18. Những Ngòi Bút Thép

    Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được từ hộp thư những tin nhắn chụp màn hình người ta nói những điều không tốt về tôi. Rồi cũng thỉnh thoảng khi gặp những rắc rối, tôi lại nhận được những câu hỏi thắc mắc đại loại như: Sao mày lại im lặng? Sao không giải thích cho mọi người hiểu? Hay, tao thấy mày sống đâu tệ như cái cách mà người ta bêu rếu mày với mọi người đâu... Rất, rất nhiều những câu hỏi như vậy vẫn nằm trong hộp thư của tôi và nó vẫn đang nằm ở chế độ chưa đọc tin, tôi không trả lời những thắc mắc đó của bất cứ ai cả. Tôi chọn im lặng!

    Tôi chỉ mất hai năm để học nói, nhưng để học cách im lặng, nhất là im lặng trong lúc tức giận thì đến giờ tôi mới thành công. Cha mẹ tôi sinh tôi ra để tôi sống cuộc đời của tôi và tôi không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả, tôi chỉ cần sống sao để lương tâm không thấy cắn rứt và có một giấc ngủ ngon mỗi khi đêm về là tốt rồi.

    Cái khổ nhất của đời người là cố biến mình thành hoàn hảo trong mắt người khác. Tôi khẳng định ngay và luôn, bạn không thể làm được điều đó, nhất là với cái xã hội mà ai cũng có thể nhân danh đạo đức để phán xét người khác như cái xã hội ta đang sống này.

    Nếu ai thương tôi, tôi trân trọng và tôi sẽ ở luôn ở trong tim họ, ngược lại ai ghét tôi, tôi vẫn mỉm cười vì hình ảnh tôi sẽ ám ảnh tâm trí họ, và tôi nghĩ họ cũng chẳng thoái mái gì với điều này nếu không muốn nói là họ sẽ mãi luôn ở phía sau tôi, hehe.

    Đời mà, khi bạn hơn ai đó tý xíu, họ sẽ ganh tỵ, nhưng nếu bạn vượt họ một khoảng cách quá xa, thì sự ganh tỵ đó sẽ được thay thế bằng hai từ ngưỡng mộ.

    Thành công là khi bạn miễn nhiễm với tất cả những thị phi, lúc đó, bạn sẽ thấy lòng mình thật nhẹ.

    Nhân Thế Hoàng

    Trả lờiXóa
  19. Những Ngòi Bút Thép

    THỨ CẦN THAY ĐỔI
    Để thay đổi được một nền chính trị hoặc thể chế của một đất nước, chúng ta buộc lòng phải thay đổi trước hết và tiên quyết ở tư tưởng. Tư tưởng được tạo nên bởi ý thức hệ, và từ đó, những kẻ có quyền đã xây dựng nên pháp luật theo ý chí của mình và cũng bởi ý thức hệ của người dân như đã là một sự đồng thuận (tương đồng) với điều đó, nên quyền lực chính trị cứ vậy mà thi hành để cai trị xã hội.

    Xã hội thay đổi không phải bởi pháp luật, bởi hệ tư tưởng sẽ quyết định loại thể chế tồn tại của một nền chính trị, mà chính trị lại là thứ quyết định đến sự tồn tại (lập pháp) hoặc thực thi (hành pháp và tư pháp) của luật pháp - lập ra thế nào và thực thi ra sao, tất cả phụ thuộc vào chính trị, cái nôi sản sinh ra nó.

    Nên pháp luật không phải là công cụ để thay đổi và đem lại sự văn minh của một quốc gia, trước khi có luật pháp, chúng ta phải thay đổi tư tưởng của người dân, và ngay cả những kẻ cai trị nắm trong tay quyền lực mà đang thực thi luật pháp một cách tuỳ tiện và bất chấp, mà đặc biệt chỉ dành cho dân chúng nhưng loại trừ chúng. Luật pháp không phải công cụ để thay đổi mà chỉ là lý do để khiến cho sự thay đổi sẽ xảy ra, và điều đó chỉ có thể xảy ra khi và chỉ khi bất công xã hội đã bị thực thi một cách triệt để nhân danh luật pháp mà đẩy dân chúng đến đường cùng không còn lựa chọn nào khác.

    Để thay đổi xã hội, ta phải thay đổi tư tưởng, muốn thay đổi tư tưởng, ta phải thay đổi nền giáo dục quốc gia. Và điều đó là một công cuộc khó khăn và lâu dài, bởi thứ khó thay đổi nhất đó chính là tư tưởng của con người, mà đây là ý thức hệ của cả một xã hội được bảo vệ liên tục, miệt mài và mạnh mẽ qua hàng thập kỷ. Vì đấu tranh để thay đổi tư tưởng và nhận thức, từ cả hai phía, phía người dân và phía nhà cầm quyền, nên không thể khác, người đấu tranh cần có tri thức sâu, rộng và có nhân tâm thực sự dành cho xã hội, con người, chứ không phải vì bất kỳ mục đích nào khác cho bản thân hoặc bị thúc đẩy bởi một lợi ích vật chất nào khác. Và phải luôn chọn đứng về phía bị đối xử bất công, nếu không bạn, hoặc là một kẻ cơ hội, hoặc là đã chọn đứng về phe áp bức (Desmond Tutu).

    Điều đó chỉ làm cho xã hội thêm rối ren và tồi tệ hơn.

    Vì công cuộc đấu tranh dai dẳng và khó khăn ấy, mà ông Nelson Mandela phải ngồi tù 26 năm để đem lại công bằng cho Nam Phi - ông cũng đã hoàn thành khoá học luật và làm luật sư trong chính giai đoạn bị giam cầm này; ông Mahatma Gandhi phải kiên trì cả đời để đòi độc lập cho dân tộc Ấn Độ từ và khỏi đế quốc Anh; bà Aung San Suu Kyi phải ngồi tù hơn 20 năm để thay đổi nền chính trị độc tài của Myanmar; mục sư Martin Luther King cũng phải ra vào chốn lao tù hết lần này qua lần khác và thậm chí bị ám sát năm 1968 khi đã đem lại các Đạo luật về Dân quyền và Luật về bầu cử cho người da đen trước đó vài năm - ông đã hy sinh khi đã hoàn thành "giấc mơ" cao cả của mình cho chính những bất công trong lòng xã hội hiện đại Mỹ; ông Fukuzawa Yukichi phải miệt mài viết sách và truyền bá những tư tưởng tiến bộ về dân quyền, giáo dục và khoa học của Tây phương vào lòng xã hội Nhật thời kỳ Minh Trị và là một nguyên do mang tính cốt lỗi đưa nước Nhật trở thành cường quốc như ngày nay.

    Vì, trong tâm khảm họ đã luôn có một tư tưởng để sống:

    Ký dĩ vi nhân, kỷ dũ hữu
    Ký dĩ dữ nhân, kỷ dũ đa
    - Lão Tử.

    (Càng vì người, mình càng có thêm
    Càng cho người, mình càng nhiều thêm).

    Để thay đổi tư tưởng, hãy đọc sách và khuyến khích mọi người đọc sách, vì tôi chưa biết tác hại của việc này như thế nào, nhưng tôi tin một cách chắc chắn rằng, bạn sẽ biết nhiều hơn, hiểu nhiều hơn và có nhiều sự chọn lựa hơn người khác.

    Và bởi vậy, xã hội ắt hẳn không phải thay đổi vì một vài người, nhưng hoàn toàn có thể vì một vài người mà thay đổi.

    LS Luân Lê

    Trả lờiXóa
  20. Những Ngòi Bút Thép

    NHẬN DIỆN NHỮNG KẺ THÙ ÁC VỚI NGƯỜI DÂN ...

    Trong các cuộc đàn áp người biểu tình, dân oan hay cưỡng chế đất đai thì dần dần ta thấy xuất hiện càng lúc càng rõ nét hơn kẻ trực tiếp ra tay thủ ác với người dân. Đó là các đoàn thể tổ chức dân quân, thanh niên xung phong, cờ đỏ... Đây là lực lượng bán quân sự địa phương, có tổ chức nhưng không ở trong biên chế nhà nước như các lực lượng CA, AN...

    Tùy theo địa phương và tùy theo hoàn cảnh từng vụ việc mà chính quyền cắt cử những thành phần này tham gia việc trấn áp người dân. Đa phần trong các lực lượng này là thanh niên thất nghiệp, học sinh bỏ học kể cả lưu manh, tù hình sự đã mãn án. Nên dễ hiểu là các thành phần này hung hăng và mẫn cán như thế nào khi được kêu đi trong các vụ đàn áp người dân. Quả là không thể có cơ hội nào tốt hơn để cho những thành phần văn hóa thấp này được dịp thỏa mãn thú tính được đánh đập hành hạ người dân.

    Nhưng tại sao chính quyền Việt Nam lại phải chơi chiêu hạ sách, dùng những thành phần gần như mạt hạng đó để đối phó với người dân. Có nhiều lý do.

    Thứ nhất khi quyết định đàn áp người biểu tình thì chính quyền đưa ngay các lực lượng này vào vai trò xung kích, trực tiếp ra tay đánh đập và đàn áp người dân. Có các thành phần CA, AN, QĐ... không mặc sắc phục trộn lẫn vào thành phần này để chỉ huy kiêm đàn áp.

    Các lực lượng CA mặc sắc phục đứng ở vòng ngoài quan sát và chỉ tham gia khi có đột biến. Việc này sẽ khiến cho chính quyền đỡ dơ mặt hơn khi những hình ảnh đàn áp người dân ra đến với thế giới bên ngoài. Nhất là khi có nổ ra những việc lớn như đàn áp quá đà hay có người chết chẳng hạn. Chính quyền chỉ việc chối phắt.

    Thứ hai là để những thành phần ba vạ như thế trực tiếp nhúng tay vào tội ác thì lực lượng chính qui mặc sắc phục như CA sẽ đỡ việc tai tiếng. Hơn nữa sử dụng đám chốt thí này thì rẻ, chỉ trả tiền từng vụ việc và chúng rất hung hăng trong công việc để lập công. Chỉ cần hứa hẹn tào lao sẽ cho chúng vào ngành này nghề nọ những thành phần hăng hái nhất. Chúng sẽ như những con chó trung thành nhất, và chúng đã chứng tỏ là những con chó trung thành rồi...

    Nhưng dù gì thì lực lượng CA và chính quyền cũng phải chịu trách nhiệm và là kẻ phải trả giá cho tất cả tội ác với người dân..

    MTA

    Trả lờiXóa
  21. ĐỌC ĐÈN CÙ, THẤY QUYỀN CON NGƯỜI LÀ QUÍ GIÁ

    Được một người bạn tặng cho cuốn Đèn Cù, tôi đã ngấu nghiến nó trong 3 ngày dù cuốn sách đến 599 trang. Trước đó, tôi đã đọc nhiều cuốn hồi ký thuộc giai đoạn này như: Đêm giữa ban ngày, Một cơn gió bụi, Trong gọng kềm lịch sử, Từ thực dân đến phong kiến,… phần nào hiểu về sự thật của một giai đoạn lịch sử nhưng tôi thật sự cuốn hút khi bắt đầu với Đèn Cù. Đèn Cù cuốn hút không chỉ lối trình bày của một cây bút lão luyện mà còn cuốn hút vì nhiều thông tin mới mẻ.

    Khác với các tác giả khác, ông Trần Đĩnh có vị trí đặc biệt để cung cấp cho những người hậu sinh như tôi có góc nhìn toàn cảnh, chân thực hơn giai đoạn lịch sử 1946-1975; giai đoạn lịch sử được phủ lớp sơn bóng bẩy có chủ ý của nhà cầm quyền.

    Đèn Cù cho ta thấy: như hình ảnh voi giấy, ngựa giấy chạy vòng quanh tít mù trong đèn cù (đèn kéo quân), Đảng cộng sản VN cũng chạy quanh thế nào dưới sức ép của hai nước lớn trong phe XHCN-Liên Xô và Trung Quốc. Thú vị hơn nữa, ta thấy các giáo chủ của một chủ nghĩa thần bí-hứa hẹn đưa con người đến thiên đường trên mặt đất-chủ nghĩa Mac-Lenin đã độc quyền trong việc giải thích chủ nghĩa này như thế nào là trong sáng: để bảo vệ sự trong sáng của chủ nghĩa Mác Lenin thì phải không sợ Mỹ, phải đánh Mỹ.

    Qua Đèn cù, ta thấy câu nói của tổng bí thư Lê Duẩn “ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc” rõ nghĩa hơn, sinh động hơn. Cuộc chiến mà mà sách giáo khoa hay nói là chiến tranh thần thánh chống Mỹ cứu nước chẳng qua là một cuộc chiến được thúc đẩy bỡi Mao Trạch Đông để phục vụ ý đồ của ông ta “Thiên hạ đại loạn, Trung Quốc được nhờ”. Ông ta muốn đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng. Tôi thật sự giật mình khi biết rằng Mao đã xui VN đánh Mỹ để giải phóng miền Nam mà Trung Quốc thì không đánh nhau để giải phóng Đài Loan hay họ kiên nhẫn để thống nhất Hồng Kông, Macao trong hòa bình. Ít nhất điều này đã thể hiện tâm và tầm lãnh đạo.

    Thật là đau xót khi đọc câu nhận định của tác giả (Trần Đĩnh) “Máu Việt Nam mới có sức dịch chuyển địa chính trị mạnh mẽ và quý giá làm sao”. Mao muốn biến Việt Nam thành bãi chọi trâu để phục vụ mưu đồ tranh quyền đoạt bá với Liên Xô cũng như mưu đồ kéo Trung Quốc đến gần Mỹ hơn.

    Đọc Đèn Cù tôi thấy phần nào ấm lòng vì số người biết xót xa cho phận người dân khốn khổ, hẩm hiu như tác giả còn rất nhiều. Chỉ có điều, những người tốt thường không quyết liệt, mạnh mẽ như những người hiếu chiến. Có lẽ do đặc tính này mà loài người còn nhiều đau khổ chăng?

    Với lượng thông tin phong phú chứa đựng trong 599 trang sách hẳn sẽ thỏa mãn nhiều mối quan tâm khác nhau của độc giả. Là một người tham gia tranh đấu cho quyền con người, đọc Đèn Cù tôi thấy quyền tự do ngôn luận quí đến dường nào. Nếu ngày đó có tự do ngôn luận, hay có internet chắc chắn người dân miền Bắc sẽ không yêu nước đến cuồng nhiệt: lớp sống đói khổ, lớp chịu bom đạn, lớp đưa hàng triệu con em mình vào Nam chịu cảnh bi thảm: sinh Bắc tử Nam.

    Tôi cũng thật bất ngờ khi biết rằng ở miền Bắc cũng có phe phản chiến như ở Mỹ, chỉ có điều họ bị bịt miệng quá nhanh chứ không được tự do nói như bên Mỹ.

    Qua đây chúng ta cũng sẽ học được bài học vô cùng quí giá là: muốn có một xã hội tốt đẹp thì trước tiên là kiên quyết tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận. Tuyệt đối, không cho nhà cầm quyền lũng đoạn tất cả các kênh thông tin. Vì như cha lập quốc nước Mỹ George Washington đã nói “một khi bị cướp đi quyền tự do ngôn luận, chúng ta trở nên câm lặng và ngu xuẩn, như những con cừu bị dẫn đến lò sát sinh”. Nhắc lại điều này, tôi nghĩ không mới nhưng thấy buồn là hiện còn nhiều người Việt Nam chưa ý thức được vấn đề này để góp một tay tranh đấu cho quyền thiêng liêng –

    (Xin đọc tiếp phần Kết dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. TỰ DO NGÔN LUẬN.

      Suy rộng ra, một xã hội mà quyền con người được bảo đảm là một xã hội tránh được nhiều nguy cơ, trong đó có nguy cơ chiến tranh, đổ máu. Một giá trị rất đáng để tranh đấu.

      Đèn Cù là một cuốn sách tuyệt vời, chỉ có điều vì là một cuốn sách có bản quyền nên sẽ ít người được đọc nó. Hy vọng rằng có ai làm mạnh thường quân, mua tác quyền để có thể phổ biến rộng rãi hơn. Tôi nghĩ mạnh thường quân cho việc này là một người yêu nước vì cuốn sách giúp công chúng hiểu biết chân thực hơn một giai đoạn lịch sử. Như ai đó đã nói “Đèn Cù đã giải thiêng cho cuộc cách mạng Việt Nam”, sự giải thiêng này sẽ giảm đi tính thần thánh, đỉnh cao trí tuệ nhân loại mà ĐCS VN thường tự nhận về mình và nó góp phần thúc đẩy nền dân chủ cho Việt Nam.

      Thế hệ trẻ như chúng tôi cần nhiều Đèn Cù hơn nữa để có hành trang chân thực góp sức mở ra một trang sử mới cho dân tộc.
      Một lần nữa, xin cảm ơn tác giả Đèn Cù.

      Xin cầu chúc tác giả nhiều sức khỏe để thấy một Việt Nam tươi đẹp như lý tưởng mà tác giả hy sinh cuộc đời mình để theo đuổi, bảo vệ.

      Để rõ hơn tác phẩm, xin giới thiệu một bài review trên báo RFA: Trần Đĩnh và tác phẩm Đèn Cù.

      Nguyễn Văn Thạnh
      06-09-2014

      Xóa
  22. Tôi thấy cái giải thưởng nầy cứ vớ vẩn, theo phong trào kiểu đéo gì ấy. Bởi vì nhân dân Việt Nam chẳng hề biết ông Nguyễn Quang A có công cán gì trong việc kêu gọi cho cái gọi là "nhân quyền" ở Việt Nam. Dân chúng chỉ thấy ông ta hay xuất hiện trong những cuộc tuần hành với những thành phần ô hợp, thực hiện những hành vi nhố nhăng, phản cảm và Chí Phèo.

    Trả lờiXóa
  23. họ đang cố gắng nhận được giải để từ đó làm bàn đạp và chỗ dựa tinh thần cho những phần tử thiếu thiện chí với Nhà nước Việt Nam quậy phá. Bầu cho ông này khác gì phá hoại đất nước. nhưng có thể nói rằng những con người như Nguyễn Quang A chẳng có thực hiện được cái chiêu trò nào hay ho cả đâu, cố thực hiện thêm làm cái gì chứ

    Trả lờiXóa
  24. Giải thưởng hoa tuylip là sự hậu thuẫn và cổ súy xấu việc ông Nguyễn Quang A hay thường có những hoạt động bôi nhọ xuyên tạc Nhà nước và chính quyền nhân dân, ông ta lợi dụng quyền dân chủ để che mắt mọi người. bản chất của hành động này là chống đối là phá hoại

    Trả lờiXóa
  25. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  26. công nhận danh hão thật... hôm nay vừa thử dòm qua danh sách và số vote, ôi trời ạ, gần hết ngày vote rồi mà tổng 10 người mới có hơn 25k lượt vote một tý xíu??? đội ngũ dân chủ hùng hậu đi đâu hết rồi mà để mấy ông bà dân chủ nhân quyền này tự thẩm với nhau vậy? cả thế giới có hơn 9 tỷ ng và chỉ có hơn 25k người chịu vote???? thế mới thấy cái độ nhảm nhí của trò này

    Trả lờiXóa
  27. Đối với cộng đồng mạng Việt Nam và thậm chí có lẽ cả những con rận chủ a dua trên mạng xã hội, blogspot thì giải thưởng Hoa Tulyp này giống như từ trên trời rơi xuống vậy. Không rõ sự danh giá của giải thưởng này có đủ cứu vớt tên tuổi của con rận Quang A hay không

    Trả lờiXóa
  28. Nhìn vào con số bình chọn cho Nguyễn Quang A làm người ta thấy lạ kì về cái giải thưởng Humanrights Tulip này. Tại sao một người đến sự tin tưởng của láng giềng dành cho ông ta cũng không có lại được nhiều phiếu bình chọn cho giải nhân quyền như vậy. Suy xét lại thì hình thức bầu chọn của giải thưởng này không công bằng vì một người có thể bình chọn rất nhiều lần, vì vậy không thể phản ảnh chính xác sự bình chọn của mọi người dành cho các ứng cử viên.

    Trả lờiXóa