Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

HIỆN TƯỢNG THÁI BÁ TÂN


Gió Lành

Ôi dồi, dạo này cứ thấy mấy anh chụy zân chủ chửi ông Thái Bá Tân ghê quá! Tưởng như nào, bấm chuột phát, hiểu ngay câu chuyện.
Nhà thơ nhà văn Thái Bá Tân lâu nay vẫn được các rận nhảy nhót, vỗ tay tán thưởng vì ông sản xuất những bài thơ 5 chữ phê phán thói này thói nọ, đặc biệt là có ý nghiêng vẹo về cánh zân chủ. Mà ông Tân sản xuất rất nhiều bài như thế, nói chứ, phải mắn hơn là gà đẻ trứng í, vì gà cũng chỉ đẻ có ngày 1 quả, đàng đây ngày có khi ông Tân cho ra đến mấy bài thơ 5 chữ. 
Con cá lá rau cho đến bàn chuyện nhớn đều sòn sòn cho ra thơ loại này, từ ngữ đơn giản, đại để thế. À, những bài thơ sòn sòn này toàn đăng trên mạng phây búc, trên tường nhà ông Tân, thì là vì nó cũng như cái trò chơi đùa vậy, mà nó cũng không thể đăng ở đâu khác ngoài thế giới ảo đó.
Bên nhà zân chủ quen mui kiếm được đề tài từ thơ ông Tân, thấy có lợi, bèn tự động cho ông này vào hàng ngũ rận.
Đến hôm 28/8 đẹp giời, ông Thái Bá Tân đăng trên tường thông điệp rằng, ông chẳng vì cái gì khác là phản biện mong Đảng, Nhà nước đổi mới hơn nữa; rằng, những gì Đảng làm được thì phải ghi nhận; rằng, ông chẳng hề bị an ninh nào gây sức ép cả…. 
Bà con đọc nguyên văn đây cho em đỡ phải viết nhiều này:
CẢI CHÍNH
Tự nhiên thành “Hiện tượng Thái Bá Tân” mới lạ.
Chính thức và nghiêm túc nhé: Tôi không hề bị an ninh hay ai đó gây áp lực cả. Nói thế là oan cho người ta. Xưa nay tôi vẫn thế, cái gì chưa được thì nói, một cách đàng hoàng và xây dựng. Cái gì hay thì khen, nhỏ cũng khen, thậm chí còn cố tìm cái tốt để khen.
Tôi thực sự vui mừng vì đất nước đã đổi mới, đời sống người dân khá hơn xưa, có thể nói đổi đời. Trong chừng mực nào đó người dân đã có tự do và dân chủ. Cả nhân quyền. Đảng lãnh đạo đất nước thì có vai trò lớn trong việc này và phải ghi nhận. Còn tham nhũng, tiêu cực này nọ là chuyện khác, chuyện nghiêm trọng, và tôi sẽ tiếp tục phản biện về chuyện này.
Vì biết không còn cách nào khác, tôi chỉ mong đảng đổi mới hơn nữa. Tôi lên tiếng với hy vọng đảng và nhà nước nhận thấy vấn đề và có chính sách thích hợp.
Tôi viết thơ con nít và thơ Phật để giúp người trẻ là chính. Lề trái chỉ khi bức xúc lắm mới viết.
Nhân tiện: Tôi biết nhiều lắm đấy, có khi còn hơn nhiều bác, mà biết từ lâu nhưng xưa không được nói. Bây giờ cho nói thì cảm ơn chứ sao. Nhiều bác lề trái cực đoan và một chiều quá. Còn chửi lung tung. Quyền các bác, nhưng tôi thấy điều ấy chẳng hay chút nào. Đóng gop cho sự nghiệp tiến bộ quan trọng là việc làm chứ không phải lời nói thóa mạ.
Thế là rõ nhé. Tôi là thế, sẽ luôn như thế. Ai thích thì đọc, không thì thôi và đừng nặng lời. Tính tôi không thích người ta nói đến. Thề luôn. Không thích cả khen thưởng, giải này giải nọ. Tôi chỉ muốn lặng lẽ làm việc không ngừng nghỉ với cường độ cao như bốn, năm chục năm nay, cố làm được cái gì tốt cho đời thì làm.
Thế nhé. Chấm hết nhé. Chào!


Ôi dồi, cái thông điệp này làm cho cả nhà rận ngã bổ, thế là ào ào xông lên mạng chửi, diếc móc ông Tân… Lật mặt nhanh chưa, đúng là rận nhé!
Chuyện chỉ có vậy thôi nhưng cũng để cho cả làng thấy cái mặt tởm của đám rận.
Tởm kinh!

25 nhận xét:

  1. Giấc mơ bất tử của Hồ là cơn ác mộng bất tận của bao thế hệ người Việt

    Richard M. Nixon * Trần Quốc Việt dịch - Hội nghị Geneva năm 1954 giải quyết tạm thời vấn đề ai sẽ là người thay thế người Pháp. Hội nghị tuyên bố chia Việt Nam thành hai nước, Bắc Việt cộng sản và Nam Việt độc lập. Nhưng số phận lâu dài của Việt Nam và của Mỹ tại Việt Nam đan quyện vào số phận của hai nhà lãnh đạo: Hồ Chí Minh và Ngô Đình Diệm.

    Nếu hình ảnh nổi tiếng của Hồ Chí Minh là một chỉ dấu thì ông ắt hẳn có tổ chức tuyên truyền tốt nhất thế giới phục vụ ông. Đường lối điển hình của Hồ thường là như thế này: tuy là cộng sản nhưng quan trọng nhất Hồ vẫn là người quốc gia.

    Thật ra, Hồ Chí Minh là kẻ lừa gạt rất khéo mà suốt đời giả vờ là con người hoàn toàn ngược lại với con người thật của mình. Ông chỉ là người quốc gia theo nghĩa ông không thể thiết lập nhà nước cộng sản ở Việt Nam nếu Việt Nam là một phần của đế quốc Pháp. Ông chỉ trung thành với việc đoạt được quyền lực cho bản thân và ý thức hệ của ông.

    Các lực lượng chiếm đóng hậu chiến Anh, Hoa Kỳ, và Trung Hoa sắp rời Việt Nam, còn Pháp quay trở lại. Mặc dù các tổ chức quốc gia từ chối hợp tác với người Pháp, nhưng Việt Minh cộng sản lại quyết định cộng tác. Hồ ký cái gọi là hiệp định ngày 6 tháng Ba đã đưa quân đội Pháp trở lại miền Bắc Việt Nam.

    Hồ và người Pháp cùng nhau sát hại hàng trăm nhà lãnh đạo và hàng ngàn thành viên thường của các tổ chức quốc gia. Người Pháp cấp cho Việt Minh các thiết bị quân sự, binh lính, và yểm trợ cả pháo để thực hiện điều này. Vào tháng Bảy 1946, những lực lượng của Hồ bất ngờ tấn công vào các trụ sở của tất cả các tổ chức quốc gia còn sót lại trong khi các thiết vận xa Pháp cô lập các khu vực chung quanh. Hầu hết vài nhà lãnh đạo đối lập còn sót lại đã bị bắt và sau đấy bị giết. Khi người Pháp bất ngờ tấn công Việt Minh vào tháng Mười Một 1946, chẳng phải ngẫu nhiên Hồ trở thành nhà lãnh đạo kháng chiến quan trọng duy nhất. Ông đã giết hầu hết tất cả những người khác.

    Ý tưởng cho rằng Hồ chí Minh chủ yếu là người Việt quốc gia thực ra không có cơ sở. Thay vì hợp tác với những người quốc gia để giành độc lập, ông dành cả đời người tiêu diệt tất cả những người quốc gia độc lập, cho dù điều này có nghĩa là công khai cộng tác với thực dân Pháp. Mặc dù ông nói hay về chủ nghĩa dân tộc, nhưng quan trọng nhất Hồ vẫn là người cộng sản toàn trị. Ông dùng chủ nghĩa dân tộc để phục vụ chủ nghĩa cộng sản thay vì ngược lại.

    Sự chọn lựa duy nhất khác với Hồ và cộng sản là ở Miền Nam Việt Nam. Ngô Đình Diệm đã xây dựng nên nhà nước căn bản là tự do nhưng, theo tiêu chuẩn Mỹ, không hoàn toàn tự do. Giống như hầu hết các nhà lãnh đạo hậu thuộc địa, ông cầm quyền theo cách thức mà nhận được sự khích lệ một phần từ các mô hình nghị viện Châu Âu, một phần từ các mô hình Châu Á truyền thống, và một phần do hoàn cảnh bắt buộc

    Khác với Hồ, Diệm là người quốc gia chân chính. Ông xuất thân từ một gia đình quyền thế ở kinh đô Huế và nổi tiếng là người chống chủ nghĩa thực dân Pháp mãnh liệt.

    Diệm được lòng dân phần lớn nhờ những chương trình xã hội và cải cách rộng lớn mà ông đã lập ra với sự giúp đỡ về tài chánh và kỹ thuật của Mỹ. Trường học mọc lên khắp nơi ở miền quê. Ruộng đất được chia cho tá điền. Phun thuốc trừ sâu để diệt sốt rét. Sản xuất gạo tăng vọt. Xây dựng nhiều cầu đường. Đầu tư ngoại quốc gia tăng. Công nghiệp nhẹ bất ngờ xuất hiện quanh Sài Gòn. Mặc dù các chương trình của ông thường tạo ra gánh nặng lên khả năng hành chánh còn thiếu thốn của chính quyền nhưng kết quả của chúng mang lại lợi ích rất lớn.

    Khi hai nhà lãnh đạo này được so sánh bên cạnh nhau, ý kiến gợi ý rằng Hồ sẽ thắng phiếu Diệm trong cuộc tranh cử trực tiếp dường như thật nực cười. Tuy nhiên trong chiến tranh nhiều người chỉ trích nỗ lực cứu Miền Nam Việt Nam của Mỹ lại bàn đến chính điểm này. Họ nói Tuyên bố Geneva năm 1954 về mặt pháp lý buộc chính quyền của Diệm và Hoa Kỳ phải thống nhất hai miền Việt Nam thông qua bầu cử và tất yếu cuối cùng Hồ sẽ thắng cử. Họ sai cả hai.

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cho dù họ nói bất kỳ điều gì chăng nữa về bầu cử, hành động của họ vẫn phơi bày ý định của họ: họ đã thiết lập hai chính quyền, cho phép hai lực lượng quân đội riêng, và tổ chức cho người tỵ nạn đi lại giữa hai miền. Thật là ngu dại khi đã trải qua tất cả bao khó nhọc này vào 1954 rồi chỉ để đảo ngược lại và xóa bỏ nó sau bầu cử vào 1956.

      Dù thế nào đi nữa toàn bộ ý tưởng ấy cực kỳ không thực tế. Thống nhất được cho là được quyết định qua cuộc bầu cử tự do. Vì bầu cử ở Bắc Việt sẽ không tự do. Nam Việt có thể phản đối một cách chính đáng việc tổ chức bầu cử. Bế tắc là tất yếu.

      Khi đã đến lúc thảo luận bầu cử vào 1956, Diệm từ chối tham dự, và Hoa Kỳ ủng hộ ông. Chúng ta không sợ tổ chức bầu cử ở Việt Nam, miễn là bầu cử được tổ chức theo những điều kiện tự do thật sự như Tuyên bố Geneva yêu cầu. Nhưng chúng ta biết rằng những điều kiện này sẽ chỉ tồn tại ở Nam Việt. Sau khi dành hai năm nghiền nát tất cả những tàn tích của tự do ở Bắc Việt, những nhà lãnh đạo Hà Nội sẽ không bao giờ cho phép những cuộc bầu cử tự do dưới sự giám sát quốc tế để quyết định số phận của họ. Sau những cuộc thương nghị về sau, Liên Xô đồng ý rằng không thể thực hiện được cuộc trưng cầu dân ý.

      Hồ sẽ không thể thành công trong cuộc bầu cử công bằng. Vào 1954 cứ trong 13 người Miền Bắc có một người đào thoát ra khỏi nước hơn là phải sống dưới ách cai trị của ông. Cái gọi là chương trình cải cách ruộng đất của ông làm kinh động cả nước, gây ra nạn thiếu hụt thực phẩm trầm trọng, và châm ngòi cho những cuộc nổi dậy lớn của nông dân mà bắt đầu từ tỉnh quê hương của Hồ rồi lan ra ít nhất hai tỉnh khác. Tướng Võ Nguyên Giáp, người chỉ huy lực lượng Việt Minh ở Điện Biên Phủ, về sau thừa nhận rằng để dẹp tan cuộc nổi dậy ấy chính quyền ông đã giết 50,000 người. Đến 1956, Hồ hầu như không phải là người đứng đầu danh sách ứng cử viên.

      Diệm, lúc ấy rất được lòng dân, sẽ thắng chắc chắn. Chỉ có một lý do duy nhất tại sao những nhà lãnh đạo Bắc Việt không bao giờ dám tổ chức những cuộc bầu cử tự do thật sự: Họ biết họ sẽ thua.

      Thật là phi lý về pháp lý, xuẩn ngốc về chiến lược, nực cười về đạo lý nếu Hoa Kỳ buộc Nam Việt tổ chức bầu cử mà gian lận trắng trợn để bảo đảm cộng sản chiến thắng.

      Hồ không bao giờ dao động trong quyết tâm thống nhất hoàn toàn Việt Nam dưới chế độ cộng sản. Không bao giờ có vấn đề ông sẽ cố gắng chiếm Nam Việt hay không, mà chỉ có vấn đề ông sẽ cố thực hiện điều ấy vào khi nào và bằng phương tiện gì.

      (Xin xem tiếp phần kết dưới)

      Xóa
    2. Theo những tài liệu bị tịch thu và theo những lời khai của những người cộng sản cấp cao đã đào thoát, quyết định chiếm Nam Việt của Bắc Việt có liền ngay sau Hội nghị Geneva. Hồ chờ một vài năm trước khi bắt đầu tấn công. Ông cần củng cố quyền lực ở Bắc Việt trước, và ông tiên liệu chính quyền của Diệm sẽ rơi vào tình trạng hỗn loạn ngay sau khi phân chia đất nước để rồi tự sụp đổ.

      Nhưng ông bắt đầu chuẩn bị tấn công Miền Nam trước khi chữ ký của các đại biểu của ông còn chưa ráo mực trên hiệp định ngừng bắn ở Geneva. Ông đã cam kết ngưng gia tăng quân số của quân đội ông, nhưng trong vòng bốn tháng lực lượng Bắc Việt mở rộng từ bảy sư đoàn đến hai mươi sư đoàn. Trong khi đó, Nam Việt cho giải ngũ 20.000 quân. Vào tháng Năm 1959 tại đại hội mở rộng lần thứ mười lăm, Đảng cộng sản Bắc Việt ra lệnh bắt đầu tấn công.

      Đến tháng Chín, cuộc xâm nhập trên diện rộng của các du kích cộng sản vào Nam Việt bắt đầu, tổng cộng lên đến 4.000 người chưa đến hai năm. Hầu hết những binh lính này là người Miền Nam đã tập kết ra Bắc vào 1954. Nhưng lý lịch của tác giả cuộc xâm nhập này rất rõ ràng. Như Tướng Giáp tuyên bố vào tháng Một 1960, “Miền Bắc đã trở thành hậu phương lớn cho quân đội chúng ta.” Với Miền Bắc phục vụ như là tuyến sau, thì tuyến đầu của mặt trận ở đâu khác ngoài trong Nam?

      Nếu chiến tranh thường bắt đầu trong đầu của con người thì Chiến tranh Việt Nam bắt đầu trong đầu Hồ Chí Minh. Suốt trong 30 năm, ông đã tàn bạo theo đuổi mục tiêu thống nhất Việt Nam dưới chế độ cai trị toàn trị của ông. Giấc mơ bất tử của ông là cơn ác mộng bất tận đối với hàng triệu người Việt. Ông tưởng người Pháp giao Việt Nam cho ông qua hiệp định ngày 6 tháng Ba 1946. Ông tưởng Liên Xô và Trung Cộng giao Việt Nam cho ông trên bàn hội nghị ở Geneva vào 1954. Ông tưởng Nam Việt rơi vào tay ông sau một thời gian tạm gián đoạn ngắn ngủi dưới quyền Tổng thống Diệm. Ông có lẽ còn hy vọng thắng Nam Việt qua cuộc bầu cử thống nhất mà có thể là sự gian lận rành rành.

      Vào 1959, sau khi tất cả những mơ tưởng này không thành, Hà Nội bắt đầu gây chiến tranh.

      Richard M. Nixon

      Nguồn:

      Báo The Lewiston Daily Sun số ra ngày 1 tháng Tư 1985. Tựa đề của người dịch. Tựa đề trong nguyên tác: “Ho Chi Minh’s Goal: Rule All Vietnam.”

      Xóa
  2. Thái Bá Tân cũng không tôt đẹp gì nhưng chuyện các rận chửi ông ta thấy cả hội đó không tử tế gì với nhau hết.

    Trả lờiXóa
  3. Hiện tượng Thái Bá Tân là hiện tượng chửi nhau thường xuyên và tự tạo xì căng đan của đám zận chủ nửa ngu nửa tâm thần chính trị.

    Trả lờiXóa
  4. Ông Thái Bá Tân này làm thơ kiểu sòn sòn thì có nghệ thuật gì đâu nhỉ? Cứ nghĩ gì nói nấy theo kiểu bút tre ngày xưa thôi mà.

    Trả lờiXóa
  5. Cũng là cắn nhau vì tiền phỏng các bác?

    Trả lờiXóa
  6. Hiện tượng gì đâu, tự bê đít lên đấy chứ!
    Đúng là khả năng tự huyễn hoặc cao thiệt.

    Trả lờiXóa
  7. Kha kha kha, lão Thái Bá Tân già thế mà tự bê đít nhanh ghê!

    Trả lờiXóa
  8. Lúc không theo ý là các nhà zân chủ xắn quần xắn váy lên chửi, nịch sự và ân nghĩa vãi!

    Trả lờiXóa
  9. Quay lưng chửi bới diệc móc dồi lại quay lại vỗ về như không có chuyện gì... Đấy là cách các nhà dâm chủ vẫn hành xử, không có lại mấy cả.

    Trả lờiXóa
  10. Thơ thẩn gì đâu, đúng hơn là Thái Bá Tân gieo vần 5 chữ kiểu nói dân gian thôi. Mà cah này chửi bới móc máy xã hội linh tinh chứ cũng không phải tỉnh ngộ giác ngộ gì cả!

    Trả lờiXóa
  11. Chửi nhau như hát hay suốt chứ êm ấm gì đâu, cánh nhà rận là thế.

    Trả lờiXóa
  12. Việc người đàn ông ở Huế nhảy cầu tự tử, bỏ lại vợ và các con do quá túng quẫn, nó khiến chúng ta thực sự đau lòng.

    Ngoài sự đồng cảm của số đông thì một số người cho rằng, người chồng, người cha ấy đã quá dại dột hay thậm chí là vô trách nhiệm khi hành động như vậy. Người chết rồi là xong, nhưng người ở lại phải sống sao khi nỗi đau chất chồng nỗi đau và sự nghèo khó cứ đeo bám họ dai dẳng từ năm này qua tháng nọ đây?

    Tôi đặt mình vào vị trí của người chồng, người cha ấy, và tôi thực sự đồng cảm với cách làm của anh. Cái cách mà anh hy sinh mạng sống để đánh đổi lòng thương cảm của mọi người nhằm giúp vợ con và, cái chết này theo tôi, nó như một cái tát đánh thẳng vào mặt sự thối nát của bộ máy chính quyền này. Một chính quyền nhận tiền thuế từ dân, tiêu xài nó phung phí vào những dự án bỏ hoang, những tượng đài nghìn tỷ, rồi bỏ mặc dân phải tự tự vì quá nghèo khó, phải chọn cái chết khi không có được chiếc áo mới để đến trường.

    Chúng ta đang mụ mị, đang được ru ngủ bằng những cụm từ hoa mỹ rằng, đất nước mình giàu đẹp, văn minh; đang hằng ngày được ăn món bánh vẽ thần thánh rằng, chúng ta sẽ xây dựng một xã hội mà ở đó không có người nghèo kẻ giàu, tất cả đều được sống sung sướng. Kết quả là gì? Chẳng có gì ngoài sự giả dối mà chúng ta đang được nhận ở đây cả.

    Anh sinh viên thất nghiệp ở nước độc tài kia đã dùng mạng sống của mình bằng cách tự thiêu để khơi lên sự bất bình ở người dân, khiến họ đồng lòng đứng dậy để lật đổ nó. Nếu anh cứ sống lay lắt qua ngày, chọn cách bán vé số, phụ hồ, hay chấp nhận nó như là số phận thì liệu nó có đánh động được tiếng nói lương tri từ người dân không?

    Cái chết của anh ấy nó mang lại hiệu quả thiết thực, còn cái chết của người chồng, người ta tội nghiệp này, rồi nó cũng sẽ giống như cái chết của hàng trăm nghìn người mắc ung thư, hay hàng chục nghìn người chết vì TNGT mỗi năm ở nước tôi. Nó sẽ đánh động hay làm thay đổi được lương tri bao nhiêu người, khiến họ phải có trách nhiệm cất tiếng nói cho chính cuộc sống của họ và đồng bào họ đây?
    Ôi, mỗi lần đưa ra câu hỏi này là mỗi lần đau, câu trả lời sẽ dành cho ai nếu tôi, bạn, hay tất cả chúng ta đều xem nó như là một định mệnh nghiệt ngã của số phận!

    Nhân Thế Hoàng

    Trả lờiXóa
  13. PHỐ

    -Sài Gòn có phố đi bộ Nguyễn Huệ quận 1 từ năm ngoái, Hà Nội cũng vừa có phố đi bộ quanh bờ hồ Gươm, quận Hoàn Kiếm. Nhìn chung thiên hạ thích thú, nhưng có "một bộ phận không nhỏ" rất khổ sở bởi điều này, đó là những người dân lâu nay sống trên phố đó.

    Vẫn biết hai bên đường phố đi bộ ở 2 nơi (SG, HN) hầu hết là công sở, nhà hàng, khách sạn... nhưng cũng có không ít nhà dân. Lâu nay cứ ra khỏi nhà là phóng xe (xe máy, ô tô) đi, hết giờ làm việc thì phóng xe tọt về tận nhà. Nay bị cấm, phải gửi ở ngoài xa, hoặc tới chỗ cấm thì xuống xe dắt bộ về nhà. Cái chân còn khỏe chả nói làm gì, chân yêu yếu mà lại dắt con xe cỡ SH thì tổn thọ là cái chắc.
    Người dân tại chỗ đã chịu thiệt thòi cho cộng đồng được có chỗ vui chơi thì thiết tưởng nhà cai trị nên có sự ưu đãi nhất định đối với họ. Tôi chưa thấy ai nhắc đến, cũng chả thấy báo chí quan tâm (chỉ giỏi sờ sịt chuyện hoa hậu, chân dài vú to mông nở).

    -Sau hơn 60 năm "giải phóng thủ đô", hơn 40 năm hết chiến tranh, vậy mà đến giờ Hà Nội vẫn còn thiết quân luật, vẫn giới nghiêm, phải nói là quá kinh. Lúc nào cũng tự hào thành phố hòa bình, thu hút du khách nhưng đêm đến vẫn giới nghiêm, vẫn "chú đi tuần đêm nay" thì cũng chả khác gì thời chiến. Phố giới nghiêm là thứ phố chết chóc, mất sinh khí, chả nên duy trì. Điều buồn cười là khi chính quyền Hà Nội nới thời gian giới nghiêm, báo chí và người dân lại rất hồ hởi, mà lẽ ra phải đòi bỏ ngay, xóa ngay triệt để. Ở xứ này, quyền con người bị siết chặt, nhả ra tí một khiến người ra chịu ơn, mừng rỡ, dân chúng hài lòng với sự bố thí ấy, đó là thủ thuật của nhà cai trị.

    -Báo chí, dư luận đang ồn ào lên tiếng về cái bãi rác Đa Phước ở Sài Gòn, nhất là hằng ngày nó cống hiến mùi thối cho xung quanh.

    Nhưng cũng chủ yếu bày tỏ thương cảm cho khu nhà giàu Phú Mỹ Hưng. Có một đối tượng được hưởng mùi thối suốt ngày là những người sống và làm việc, đi lại trên những con phố có xe rác chạy qua. Theo quy định, xe chở rác chỉ được vận chuyển và chạy vào ban đêm nhưng công ty rác bất chấp, chạy luôn ban ngày. Nước rác rỉ ra đường, mùi thối bay khắp đường, bay vào nhà lúc đang sinh hoạt, làm ăn, buôn bán. Sống ở nững con phố ấy như địa ngục. Ông bà nào xưa nay cho rằng triệu phú nhà quê không bằng ngồi lê thành phố, cho về phố xe rác ở vài ngày, tỉnh ra ngay.

    Nguyễn Thông

    Trả lờiXóa
  14. “VĂN MINH G-20” CủA TRUNG QUốC

    Trung Quốc đầu tư rất nhiều cho Hội nghị thượng đỉnh G-20 lần đầu tiên tổ chức tại nước họ. Hàng Châu như được lột xác trước thềm G-20. Khoảng 225 nhà máy bị yêu cầu đóng cửa; ½ phương tiện giao thông bị cấm sử dụng từ ngày 28-8; lực lượng an ninh dày đặc với đội ngũ nữ an ninh đẹp như minh tinh màn bạc; thành phố được trang trí lộng lẫy, nhiều ngôi nhà được “nhà nước” đến lắp bồn cầu miễn phí để cư dân không ra ngoài “đi bậy”. Đây là lần đầu tiên sau nhiều thập niên mà một số ngôi nhà Hàng Châu mới cảm nhận được “ý nghĩa thực tiễn” của bồn cầu gia đình.

    Các thành phố gần đó như Hoàng Sơn và An Khánh thuộc An Huy, Nghĩa Ô thuộc Chiết Giang và thậm chí Thượng Hải cũng bị yêu cầu đóng cửa nhà máy để môi trường trong sạch. Hàng ngàn cư dân tại các chung cư cao cấp gần trung tâm hội nghị buộc phải “đi du lịch” khỏi thành phố và căn hộ họ bị niêm phong vì sợ “khủng bố” có thể đột nhập vào để bắn tỉa từ các ô cửa. Hai tuần trước ngày khai mạc, tất cả các loại dao tại khu vực dụng cụ nhà bếp trong siêu thị Metro Trung tâm bị yêu cầu dọn sạch! 10 thợ nấu ăn người Duy Ngô Nhĩ tại một nhà hàng nổi tiếng cũng được cho nghỉ việc sớm từ tháng 6.

    Mọi khách sạn ở Hàng Châu được yêu cầu phải báo cảnh sát khi có bất kỳ người Duy Ngô Nhĩ nào đăng ký thuê phòng. Cũng từ tháng 6, cảnh sát đã yêu cầu khu Thất Bảo, cách trung tâm thành phố khoảng 30 km, phải đóng cửa tất cả cửa hàng tạp hóa, quần áo và quán ăn lề đường. Tờ The Guardian thuật thêm: tại một khu phố gần trung tâm hội nghị, một băng rôn to ghi: “Hãy đóng góp cho Hội nghị bằng cách diệt sạch “bốn thành phần” ruồi, muỗi, gián và chuột”.

    Theo thông tín viên Đông Bắc Á Yaqiu Wang thuộc CPJ (Committee to Protect Journalists), nhiều nhân vật bất đồng chính kiến tại Hàng Châu cũng như các tỉnh lân cận đã bị giam lỏng vài tháng qua. Tất cả cơ quan truyền thông đều được lệnh kiểm soát chặt chẽ thông tin và phải có biện pháp xử lý tức thì khi có bất kỳ tin xấu nào liên quan công tác tổ chức G-20 lọt lên các trang mạng xã hội. Nói như Zhu Jiejin, giáo sư trợ giảng khoa quan hệ quốc tế Đại học Phục Đán, thì: “Việc tổ chức G-20 mang lại một cơ hội quan trọng để Trung Quốc trở thành người tạo luật chơi hơn là người chấp nhận luật chơi… Nó giúp khẳng định rằng chúng ta ngang bằng với các nước đã phát triển”.

    Cách thức Bắc Kinh tổ chức G-20 đã làm lộ lên tất cả khiếm khuyết của mô hình phát triển Trung Quốc. Nó cho thấy một xã hội ô nhiễm cực kỳ nghiêm trọng, một nền chính trị chưa bao giờ mua được lòng người và một nền kinh tế chụp giật bất an. Hơn hết, nó cũng làm lộ lên mặt thật của văn hóa ngoại giao Trung Quốc. Việc không đưa xe thang đến chuyên cơ Air Force One đón Tổng thống Barack Obama, chắc chắn nhằm làm nhục tổng thống Mỹ, đã cho thế giới có thêm một bằng chứng nữa về “bản chất khó dời” của Trung Quốc: nhỏ nhen và ti tiện. Bắc Kinh luôn muốn chứng tỏ là “người lớn” nhưng họ chưa bao giờ trưởng thành. Họ thèm khát văn minh nhưng nền văn hóa cộng sản của họ chưa bao giờ chạm tay đến được mép rìa của thế giới hiện đại. Họ khao khát được công nhận như một “cường quốc” nhưng sự giới hạn văn hóa chỉ dẫn họ đến được một bên bờ của con sông văn minh mà có lẽ trong thâm tâm họ ao ước được tắm gội trong đó dù chỉ một lần.

    Mạnh Kim

    Trả lờiXóa
  15. Những Ngòi Bút Thép

    KHI NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM .... TRẦN TRUỒNG

    Tính cho đến thời điểm cách đây không quá xa, hình ảnh người phụ nữ VN vốn là một hình ảnh đẹp, thậm chí là quá đẹp đến mức trở thành một biểu tượng. Chẳng những chỉ đẹp về dung nhan, mà còn đẹp cả về đức hạnh. Chẳng những chỉ đẹp đối với con mắt người dân VN, mà còn đẹp trong con mắt của mọi dân tộc trên thế giới. Mỗi khi nhắc đến họ, người ta bắt gặp niềm tự hào, kiêu hãnh trong con mắt người dân bản xứ, và sự ngưỡng mộ, xuýt xoa từ những người dân ngoại chủng. Trong chiếc áo bà ba đơn giản, mộc mạc, hay trong chiếc áo dài truyền thống kín đáo, trang đài; người phụ nữ VN hiện ra với dáng vẻ của một thánh nữ hơn là một con người trần tục.

    Nét đẹp song toàn ấy của người phụ nữ VN có cả một quá trình lịch sử lâu dài của nó, đặc biệt là nét đẹp ở bên trong - nét đẹp của nhân cách, của tâm hồn. Khác với những gì được ghi trong lịch sử chính thống, truyền thuyết xa xưa kể rằng Hai Bà Trưng và đoàn quân nữ tướng của hai Bà đã thua trận chỉ vì bọn quân giặc Hán đã chơi trò đốn mạt khi xuất quân ra trận trong bộ dạng của Adam. Không chịu đựng được sự sỉ nhục ấy, đoàn quân của hai Bà đã tan tác và hai Bà đã nhảy xuống dòng sông Hát Giang mà tuẫn tiết để bảo toàn danh tiết. Gọi câu chuyện ấy là truyền thuyết vì người ta không chắc về tính chân thực của nó. Nhưng có một điều người ta luôn chắc chắn lắm: Đó là nhân cách và khí tiết rạng ngời của hai Bà, của người phụ nữ VN.

    Không có người phụ nữ VN hậu sinh nào lại không biết, không nhớ đến tấm gương tiết liệt ấy của hai Bà và họ đã sống, làm những hậu duệ xứng đáng, không làm vong linh của hai Bà nơi chín suối phải tủi hổ. Nói như thế không có nghĩa là qua những thăng trầm trong dòng lịch sử của dân tộc, không có những người phụ nữ lỡ lầm đánh mất chính mình trong dòng chảy của cuộc sống. Luôn có và có không ít. Nhưng đó luôn là những nỗi đau thân phận riêng lẻ của những kiếp phận má hồng truân chuyên, không may mắn trong cuộc đời. Đó chưa bao giờ là một sự lựa chọn cá nhân. Nếu cho họ một sự lựa chọn, có thể tin rằng đa phần họ sẽ chọn cái chết hơn là một cuộc sống vong thân đầy tủi nhục.

    Tất cả những điều vừa nói trên về người phụ nữ VN đã đúng và rất đúng tính cho đến thời điểm cách đây hơn một thập kỷ. Thế thì sau đó thì sao? Điều gì đã xảy ra? Có. Có điều bất thường đã xảy ra: Một đột biến. Gọi đó là một đột biến vì nó lạ quá, khác xưa quá, gây bất ngờ, choáng váng quá. Đó là: có những người phụ nữ VN quyết định... trần truồng. Không phải là một người mà là nhiều người. Nếu không cho đó là một con số lớn thì cũng không thể vô tâm gọi đó là một con số nhỏ. Không phải là trần truồng lúc một mình trong phòng vắng mà là trần truồng tự nguyện trước mặt những người đàn ông đến từ một quốc gia không xa lắm - những người đàn ông không hẳn trẻ trung, đẹp trai, cũng không hẳn giàu có, chỉ đơn thuần là có chút tiền còm giắt lưng.

    Họ lựa chọn để đứng đó trần truồng và... lạnh lẽo. Trần truồng thì đã rõ vì trên người họ chẳng còn gì để che thân. Còn lạnh lẽo vì... món hàng nào cũng luôn lạnh lẽo khi được trưng bày trên kệ qua năm tháng để người mua sờ mó, lựa chọn. Những người có quyền gọi việc đứng trần truồng như thế là một... tệ nạn. Đúng! Dù hèn cũng thể, huống hồ gì cái thể này là cái thể rất lớn. Đứng trần truồng như thế để người ta săm soi dĩ nhiên là không đúng... thể, và do đó, không đúng... pháp luật. Những người không có quyền thì gọi việc đứng trần truồng như thế là một... nỗi đau. Đúng! Đó rõ ràng là một nỗi đau thân phận - nỗi đau của một kiếp người, hơn nữa, một kiếp người phụ nữ. Nếu không đau thì sao lại phải... trần truồng?

    (Xin xem tiếp phần dưới)

    Trả lờiXóa
  16. Có những người, không rõ là có quyền hay không có quyền, gọi việc đứng trần truồng "đông vui" như vậy là... nỗi nhục quốc thể. Nghe hơi có vẻ nặng nề, nhưng cũng không thể nói là... sai. Họ dùng từ "quốc" có lẽ vì họ thấy "đông vui" quá. Chưa có một con số thống kê cụ thể là bao nhiêu nhưng có một cảnh tượng rất thực mà vô số người đã nhìn thấy là nhiều làng quê trở nên vắng ngắt, tiêu điều. Thêm một thực trạng nữa là: nhiều trai làng trở nên... ế vợ. Đã gọi là nhục thì điều nhất thiết là phải truy tìm thủ phạm để... rửa nhục. Ai là thủ phạm? (Ai là kẻ đã gây ra nỗi nhục tày đình này?) Một câu hỏi vô cùng quen thuộc trong mọi cuộc điều tra hình sự, lạ kỳ thay, lại chưa ai thấy được đặt ra trong vụ án oái ăm này, và do đó, đã chưa hề có một cuộc truy tầm.

    Họ chăng - những người phụ nữ VN đứng trần truồng? Hãy hỏi thử họ xem sao: "Em ơi, sao em... nỡ nào?" Nghe câu hỏi, người con gái ôm mặt, bật khóc nức nở. Tiếng khóc cất lên như tiếng thét, thật lớn. Nghe thật đau đớn, thật thảm sầu. Tiếng khóc cứ ngân dài mãi như thế, như không bao giờ có thể dứt được. Ngày xưa, lúc Kiều bán mình chuộc cha chắc cũng không khóc nhiều và lớn đến thế. Khóc xong, cô thì thào nói: "Lúc mà mảnh y phục cuối cùng rơi khỏi cơ thể mình, em xem như mình... đã chết. Em chết để cha em, mẹ em, em em còn có cái để mà ăn, để mà sống. Người chết rồi thì có mặc hay không mặc gì, có khác gì đâu?" Câu trả lời làm người hỏi há hốc mồm, tê liệt, không nói gì nữa. Có ai lại tiếp tục đi nói chuyện với người chết? Có ai lại kết án người chết bao giờ? Rõ ra, thủ phạm không phải là họ.

    Một cuộn phim phóng sự với tựa đề "Những người con xa xứ" được thực hiện tại Hàn Quốc bởi một đài truyền hình trong nước đã cho thấy có nhiều người con gái đã xem như mình đã chết như thế trong cuộc hành trình vong thân để tìm cho mình, hay nói đúng hơn là cho những người thân của mình, một cơ hội sống. Có một số may mắn chỉ chết một lần thôi vào cái ngày "trần truồng" ấy. Những tháng ngày còn lại không thể gọi là vinh quang, nhưng cũng không hẳn là tệ hại hơn, vì người đã chết chẳng đòi hỏi nhiều quá bao giờ. Chỉ tội cho một số không may mắn khác lại chết thêm một lần nữa. Lần chết này là lần chết thực sự và vĩnh viễn. (Lý do cho đa số trường hợp là bạo hành. Thống kê cho thấy là đàn ông Hàn Quốc bạo hành rất dã man.) Và vì đã chết hai lần nên họ - những người phụ nữ VN trần truồng ấy - chẳng bao giờ còn có thể đầu thai được nữa!

    (Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

    Trả lờiXóa
  17. Câu chuyện về những người phụ nữ VN trần truồng tưởng chỉ có thế. Vì chỉ thế thôi, đau đã lắm, nhục đã đầy. Nhưng không! Đạm Tiên một lần nữa hiện hồn về báo mộng rằng trong sổ đoạn trường tên các nàng vẫn còn đó.

    Mộng đã ứng thực: Vào một ngày cách đây hơn một tháng, tại mảnh đất rất gần lắm với Tây Đô - thủ phủ của miền Tây, có hai người phụ nữ VN, một trung niên, một trẻ lại... trần truồng. Và lần này họ đã rời khỏi những căn phòng kín để bước ra ngoài một cõi đất trời mênh mông với sinh thực khí lồ lộ giữa đám đông người, giữa nắng và gió. Có lẽ trong lịch sử dân tộc VN, chưa có lúc nào như lúc này đây, hình ảnh người phụ nữ lại trở nên ê chề, xót xa đến như thế! Nắng. Nắng dường như cũng học đòi thói vô tình, nhẫn tâm của con người. Nắng như trút lửa làm nóng và rát thêm những cơ thể trần trụi, lõa lồ đang bị lôi kéo lết lê trên đất, trên đá trông hệt như những con vật trên đường đến lò sát sinh cuối đời.

    "Sao thế chị ơi? Sao chị... nỡ nào?" Người phụ nữ trung niên không trả lời, mắt ngùn ngụt niềm căm phẫn. Trong đôi mắt ấy, trong đôi mắt không còn tinh anh lắm ấy, người ta đọc thấy rất rõ một nỗi oan khiên tày đình không thể diễn tả bằng lời. Và người ta cũng đọc được trong đôi mắt ấy một điều này nữa: Chị xem như mình... đã chết. Mà đối với người đã chết, mặc hay không mặc quần áo còn có ý nghĩa gì đâu.

    "Sao thế em ơi? Sao em... nỡ nào?" Người con gái trẻ không trả lời, mắt đớn đau một niềm tin đã mất. Trong đôi mắt ấy, trong đôi mắt vẫn còn rất tinh anh ấy, người ta đọc thấy rất rõ một nỗi tuyệt vọng cùng cực không thể diễn tả bằng lời. Và người ta cũng đọc được trong đôi mắt ấy một điều này nữa: Em xem như mình... đã chết. Mà đối với người đã chết, mặc hay không mặc quần áo còn có ý nghĩa gì đâu.

    Khi người phụ nữ VN trần truồng, đau thương đã lắm, nước mắt rơi đã nhiều.

    Khi người phụ nữ VN trần truồng, nhục nhằn đã lắm, oan khiên đã cực cùng.

    Vì đâu nên nỗi?

    "Tổ Quốc ơi! Có bao giờ... như thế này chăng?"

    Jeffrey Thai

    Trả lờiXóa
  18. Những Ngòi Bút Thép

    Việc xây dựng hàng loạt tượng đài nghìn tỷ là 1 TỘI ÁC KHÔNG THỂ DUNG THỨ vì nó đã trực tiếp cướp đi miếng cơm manh áo của hàng triệu trẻ em VN, làm chồng chất thêm gánh nặng nợ trên lưng hàng triệu người dân, gián tiếp đẩy hàng trăm ngàn người phải làm nô lệ xứ người, đẩy hàng trăm ngàn phụ nữ vào cảnh phải bán thân nuôi miệng. Nó cũng trực tiếp cướp đi nguồn lực để xây dựng và bảo vệ đất nước, cướp đi cơ hội học tập của hàng triệu trẻ em

    Lê Sinh Mẫn

    Trả lờiXóa
  19. Những Ngòi Bút Thép

    TRÂU ĐỰC GIỮA THÀNH VINH

    Hôm trước lang thang Toronto Canada, vừa thắc mắc sao họ khác mình thế. Tìm mỏi mắt chẳng thấy tượng đài lãnh tụ lãnh tiếc chi. Phố xá gì, toàn tượng bò với chó.
    Nay nhân việc ngang quê lãnh tụ (Nghệ An, quê ông Bác Hồ), thấy cũng thú vị phết.
    Rất ngạc nhiên. Thành Vinh hôm nay không chỉ có tượng ông Hồ, mà còn có cả tượng trâu. Một bức tượng trâu, lại là trâu đực, trông bộ dái cực khủng! Sừng sững hiên ngang, dạng chân chìa dái trên trục đường Quang Trung, ngay trước "Trung tâm điện ảnh đa chức năng".

    Trương Duy Nhất

    Trả lờiXóa
  20. Những Ngòi Bút Thép

    Người ta đã mồ yên mả đẹp rồi, nhưng cái tiếng ở đời chưa hẳn mất đi. Tôi không nhắc đến vụ bí thư Yên Bái bị chết nữa, nhưng tôi còn băn khoăn về cái phòng làm việc của ông ấy.

    Cứ như báo chí và một số người có trách nhiệm từng bố cáo thì lúc ông bí thư bị hung thủ bắn chết, mà những 4 phát đạn K59, không ai biết vụ việc bởi nó xảy ra trong phòng kín, mà là phòng cách âm. Tôi chưa biết tiếng nổ của K59 nó to bé ra sao (nhưng chắc không phải là pháo tép), chẳng biết đó có phải là phòng cách âm không, cơ quan điều tra nên làm rõ và công bố điều này, chứ không thể nhất thời nói lấy được để tạm yên dư luận.

    Đặt trường hợp đây là phòng kín cách âm, nẩy sinh ra vấn đề: Một ông quan đầu tỉnh chui vào phòng cách âm, kín mít thì còn làm được cái trò gì cho dân, đó là chưa kể đến những trò mờ ám. Đừng lấy lý do an ninh ra mà hoạnh nhau, kín như thế chỉ để dấm dúi bàn chuyện không tử tế chứ không phải chuyện đại sự quốc gia, chuyện dân chuyện nước. Kín thế thì sao mà gần gũi cấp dưới, gần gũi dân. Đây là tình trạng quan cách phổ biến ở nền cai trị xứ này.

    Nếu đúng có tình trạng phòng cách âm của các quan đầu tỉnh như vậy, thủ tướng nên có cuộc kiểm tra ngay, bắt phá ngay. Cùng chung hầm chung nhà với dân còn chưa ăn ai, huống hồ cố thủ trong phòng lạnh kín cách âm. Và gặt ngay hậu quả nhãn tiền như vụ Yên Bái, chả khác gì Thương Ưởng thời Chiến quốc, chết bởi chính thứ do mình đặt ra.

    Nguyễn Thông

    Trả lờiXóa
  21. Những Ngòi Bút Thép

    Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được từ hộp thư những tin nhắn chụp màn hình người ta nói những điều không tốt về tôi. Rồi cũng thỉnh thoảng khi gặp những rắc rối, tôi lại nhận được những câu hỏi thắc mắc đại loại như: Sao mày lại im lặng? Sao không giải thích cho mọi người hiểu? Hay, tao thấy mày sống đâu tệ như cái cách mà người ta bêu rếu mày với mọi người đâu... Rất, rất nhiều những câu hỏi như vậy vẫn nằm trong hộp thư của tôi và nó vẫn đang nằm ở chế độ chưa đọc tin, tôi không trả lời những thắc mắc đó của bất cứ ai cả. Tôi chọn im lặng!

    Tôi chỉ mất hai năm để học nói, nhưng để học cách im lặng, nhất là im lặng trong lúc tức giận thì đến giờ tôi mới thành công. Cha mẹ tôi sinh tôi ra để tôi sống cuộc đời của tôi và tôi không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả, tôi chỉ cần sống sao để lương tâm không thấy cắn rứt và có một giấc ngủ ngon mỗi khi đêm về là tốt rồi.

    Cái khổ nhất của đời người là cố biến mình thành hoàn hảo trong mắt người khác. Tôi khẳng định ngay và luôn, bạn không thể làm được điều đó, nhất là với cái xã hội mà ai cũng có thể nhân danh đạo đức để phán xét người khác như cái xã hội ta đang sống này.

    Nếu ai thương tôi, tôi trân trọng và tôi sẽ ở luôn ở trong tim họ, ngược lại ai ghét tôi, tôi vẫn mỉm cười vì hình ảnh tôi sẽ ám ảnh tâm trí họ, và tôi nghĩ họ cũng chẳng thoái mái gì với điều này nếu không muốn nói là họ sẽ mãi luôn ở phía sau tôi, hehe.

    Đời mà, khi bạn hơn ai đó tý xíu, họ sẽ ganh tỵ, nhưng nếu bạn vượt họ một khoảng cách quá xa, thì sự ganh tỵ đó sẽ được thay thế bằng hai từ ngưỡng mộ.

    Thành công là khi bạn miễn nhiễm với tất cả những thị phi, lúc đó, bạn sẽ thấy lòng mình thật nhẹ.

    Nhân Thế Hoàng

    Trả lờiXóa
  22. Những Ngòi Bút Thép

    THỨ CẦN THAY ĐỔI
    Để thay đổi được một nền chính trị hoặc thể chế của một đất nước, chúng ta buộc lòng phải thay đổi trước hết và tiên quyết ở tư tưởng. Tư tưởng được tạo nên bởi ý thức hệ, và từ đó, những kẻ có quyền đã xây dựng nên pháp luật theo ý chí của mình và cũng bởi ý thức hệ của người dân như đã là một sự đồng thuận (tương đồng) với điều đó, nên quyền lực chính trị cứ vậy mà thi hành để cai trị xã hội.

    Xã hội thay đổi không phải bởi pháp luật, bởi hệ tư tưởng sẽ quyết định loại thể chế tồn tại của một nền chính trị, mà chính trị lại là thứ quyết định đến sự tồn tại (lập pháp) hoặc thực thi (hành pháp và tư pháp) của luật pháp - lập ra thế nào và thực thi ra sao, tất cả phụ thuộc vào chính trị, cái nôi sản sinh ra nó.

    Nên pháp luật không phải là công cụ để thay đổi và đem lại sự văn minh của một quốc gia, trước khi có luật pháp, chúng ta phải thay đổi tư tưởng của người dân, và ngay cả những kẻ cai trị nắm trong tay quyền lực mà đang thực thi luật pháp một cách tuỳ tiện và bất chấp, mà đặc biệt chỉ dành cho dân chúng nhưng loại trừ chúng. Luật pháp không phải công cụ để thay đổi mà chỉ là lý do để khiến cho sự thay đổi sẽ xảy ra, và điều đó chỉ có thể xảy ra khi và chỉ khi bất công xã hội đã bị thực thi một cách triệt để nhân danh luật pháp mà đẩy dân chúng đến đường cùng không còn lựa chọn nào khác.

    Để thay đổi xã hội, ta phải thay đổi tư tưởng, muốn thay đổi tư tưởng, ta phải thay đổi nền giáo dục quốc gia. Và điều đó là một công cuộc khó khăn và lâu dài, bởi thứ khó thay đổi nhất đó chính là tư tưởng của con người, mà đây là ý thức hệ của cả một xã hội được bảo vệ liên tục, miệt mài và mạnh mẽ qua hàng thập kỷ. Vì đấu tranh để thay đổi tư tưởng và nhận thức, từ cả hai phía, phía người dân và phía nhà cầm quyền, nên không thể khác, người đấu tranh cần có tri thức sâu, rộng và có nhân tâm thực sự dành cho xã hội, con người, chứ không phải vì bất kỳ mục đích nào khác cho bản thân hoặc bị thúc đẩy bởi một lợi ích vật chất nào khác. Và phải luôn chọn đứng về phía bị đối xử bất công, nếu không bạn, hoặc là một kẻ cơ hội, hoặc là đã chọn đứng về phe áp bức (Desmond Tutu).

    Điều đó chỉ làm cho xã hội thêm rối ren và tồi tệ hơn.

    Vì công cuộc đấu tranh dai dẳng và khó khăn ấy, mà ông Nelson Mandela phải ngồi tù 26 năm để đem lại công bằng cho Nam Phi - ông cũng đã hoàn thành khoá học luật và làm luật sư trong chính giai đoạn bị giam cầm này; ông Mahatma Gandhi phải kiên trì cả đời để đòi độc lập cho dân tộc Ấn Độ từ và khỏi đế quốc Anh; bà Aung San Suu Kyi phải ngồi tù hơn 20 năm để thay đổi nền chính trị độc tài của Myanmar; mục sư Martin Luther King cũng phải ra vào chốn lao tù hết lần này qua lần khác và thậm chí bị ám sát năm 1968 khi đã đem lại các Đạo luật về Dân quyền và Luật về bầu cử cho người da đen trước đó vài năm - ông đã hy sinh khi đã hoàn thành "giấc mơ" cao cả của mình cho chính những bất công trong lòng xã hội hiện đại Mỹ; ông Fukuzawa Yukichi phải miệt mài viết sách và truyền bá những tư tưởng tiến bộ về dân quyền, giáo dục và khoa học của Tây phương vào lòng xã hội Nhật thời kỳ Minh Trị và là một nguyên do mang tính cốt lỗi đưa nước Nhật trở thành cường quốc như ngày nay.

    Vì, trong tâm khảm họ đã luôn có một tư tưởng để sống:

    Ký dĩ vi nhân, kỷ dũ hữu
    Ký dĩ dữ nhân, kỷ dũ đa
    - Lão Tử.

    (Càng vì người, mình càng có thêm
    Càng cho người, mình càng nhiều thêm).

    Để thay đổi tư tưởng, hãy đọc sách và khuyến khích mọi người đọc sách, vì tôi chưa biết tác hại của việc này như thế nào, nhưng tôi tin một cách chắc chắn rằng, bạn sẽ biết nhiều hơn, hiểu nhiều hơn và có nhiều sự chọn lựa hơn người khác.

    Và bởi vậy, xã hội ắt hẳn không phải thay đổi vì một vài người, nhưng hoàn toàn có thể vì một vài người mà thay đổi.

    LS Luân Lê

    Trả lờiXóa
  23. Những Ngòi Bút Thép

    NHẬN DIỆN NHỮNG KẺ THÙ ÁC VỚI NGƯỜI DÂN ...

    Trong các cuộc đàn áp người biểu tình, dân oan hay cưỡng chế đất đai thì dần dần ta thấy xuất hiện càng lúc càng rõ nét hơn kẻ trực tiếp ra tay thủ ác với người dân. Đó là các đoàn thể tổ chức dân quân, thanh niên xung phong, cờ đỏ... Đây là lực lượng bán quân sự địa phương, có tổ chức nhưng không ở trong biên chế nhà nước như các lực lượng CA, AN...

    Tùy theo địa phương và tùy theo hoàn cảnh từng vụ việc mà chính quyền cắt cử những thành phần này tham gia việc trấn áp người dân. Đa phần trong các lực lượng này là thanh niên thất nghiệp, học sinh bỏ học kể cả lưu manh, tù hình sự đã mãn án. Nên dễ hiểu là các thành phần này hung hăng và mẫn cán như thế nào khi được kêu đi trong các vụ đàn áp người dân. Quả là không thể có cơ hội nào tốt hơn để cho những thành phần văn hóa thấp này được dịp thỏa mãn thú tính được đánh đập hành hạ người dân.

    Nhưng tại sao chính quyền Việt Nam lại phải chơi chiêu hạ sách, dùng những thành phần gần như mạt hạng đó để đối phó với người dân. Có nhiều lý do.

    Thứ nhất khi quyết định đàn áp người biểu tình thì chính quyền đưa ngay các lực lượng này vào vai trò xung kích, trực tiếp ra tay đánh đập và đàn áp người dân. Có các thành phần CA, AN, QĐ... không mặc sắc phục trộn lẫn vào thành phần này để chỉ huy kiêm đàn áp.

    Các lực lượng CA mặc sắc phục đứng ở vòng ngoài quan sát và chỉ tham gia khi có đột biến. Việc này sẽ khiến cho chính quyền đỡ dơ mặt hơn khi những hình ảnh đàn áp người dân ra đến với thế giới bên ngoài. Nhất là khi có nổ ra những việc lớn như đàn áp quá đà hay có người chết chẳng hạn. Chính quyền chỉ việc chối phắt.

    Thứ hai là để những thành phần ba vạ như thế trực tiếp nhúng tay vào tội ác thì lực lượng chính qui mặc sắc phục như CA sẽ đỡ việc tai tiếng. Hơn nữa sử dụng đám chốt thí này thì rẻ, chỉ trả tiền từng vụ việc và chúng rất hung hăng trong công việc để lập công. Chỉ cần hứa hẹn tào lao sẽ cho chúng vào ngành này nghề nọ những thành phần hăng hái nhất. Chúng sẽ như những con chó trung thành nhất, và chúng đã chứng tỏ là những con chó trung thành rồi...

    Nhưng dù gì thì lực lượng CA và chính quyền cũng phải chịu trách nhiệm và là kẻ phải trả giá cho tất cả tội ác với người dân..

    MTA

    Trả lờiXóa