Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

THƯ GỬI NGÀI BASHAR AL-ASSAD KÍNH MẾN

Nguồn: Lọc Chọn Bùi

Hanoi, ngày 25/7/2016,

Ngài Bashar al-Assad kính mến,

Em biết em làm ngài thất vọng. Trông ánh mắt ngài nhìn em qua FaceTime là em đã hiểu được những gì ẩn dấu sau bộ quần áo quân vương kia. Nhưng ngài biết đấy, em phận nữ nhi thường tình, eo ôi, em sợ lắm.
Khi vừa đặt chân xuống phi trường Damas, em đã nghe tin có bom nổ tại Latakia. Cha mẹ ơi, đời em chưa bao giờ bom nổ gần đến thế. Hà Nội của em cũng từng có bom nổ nhưng hồi ấy em còn chưa tham dự cuộc thi bơi để biết tới cuộc đời. Tạ ơn Chúa, em đã thoát chết vì may mắn đúng không ngài. Nhưng em là một phóng viên chiến trường, sao em lại có thể quay về tay không được.
Ngay hôm sau, em đi quay mấy gia đình bị đổ nát ở Homs. Em không cầm lòng nổi trước cảnh hoang tàn dù đã bình yên. Một anh thanh niên thấy em khóc nhiều quá đã cho em một món quà. Ngài tưởng tượng nổi không, đấy là một viên đạn AK47 vàng choé. May mà nó đến với em từ tay người đàn ông Syria dễ thương chứ không phải từ nòng súng gã phiến quân IS. Em lại thoát chết lần thứ hai. Nhưng là phóng viên chiến trường em vẫn quyết không từ bỏ.
Rồi trong buổi sáng em mặc chiếc áo xanh lơ dịu dàng ngồi ở sảnh khách sạn uống cafe chờ tới giờ gặp ngài để phỏng vấn thì ĐOÀNGGGG. Một cậu bé chơi đùa với mẹ rồi làm vỡ quả bóng bay. Jesus, ví dụ nó không phải quả bóng bay mà là quả tên lửa thì cả đoàn em tan xác. Em vội co giò chạy lên quát đồng nghiệp thu dọn đồ đạc để về luôn vì quá sợ hãi. Chả chiến trường cái giường gì sất.
Bọn nó bảo có gì đâu, để yên em ngủ, qua lên bar em uống hơi nhiều rượu với chà là. Cái bọn điên này. Em vừa sút vào lưng đứa quay phim vừa lột chăn của em gái. Ngài biết đấy quê em có câu quá tam ba bận. Em đành bỏ luôn mục đích chuyến đi để phỏng vấn ngài. Dù sao, em tới đây cũng đã là dũng cảm lắm rồi phải không ạ.
Kí sự của em dẫu phải bù đắp những thiếu sót bằng nước mắt nhưng ngài hãy tin khán giả đất nước em, họ luôn cần cảm xúc. Chỉ nhiêu đó thôi đủ để họ coi Syria như chính quê hương họ đang bị giày xéo rồi. Không tự nhiên mà dân tộc em hạnh phúc thứ 5 thế giới chỉ bằng mức lương tối thiểu 50$/tháng mặc tương lai bông phèng và mờ mịt.
Hãy thứ lỗi cho em nhưng em không trở lại đất nước tươi đẹp của ngài nữa đâu.
Gửi tới ngài lời chào vĩnh biệt
Người em gái hay tựa cửa của ngài

Đã kí (em cứ chắc ăn vậy nhỡ có đứa nào đọc được thư em).

12 nhận xét:

  1. Em Lê Bình hồi này lổi bần bật mà.

    Trả lờiXóa
  2. Chuyện làm báo mà như đóng phim hài@@@@@

    Trả lờiXóa
  3. Mấy hôm nay có lẽ chị Bình nổi nhất nét!

    Trả lờiXóa
  4. Nói gì thì nói, báo chí phải đặt vấn đề chân thực chính xác lên hàng đầu. Cái gọi là phóng sự chị Bình làm kia được mấy phần sự thực?

    Trả lờiXóa
  5. Vấn đề chính ở chỗ đó, nếu là phim chuyện thì đếch ai nói.

    Trả lờiXóa
  6. Phim tài liệu cũng phải bảo đảm tính chân thực, phim về chiến sự đâu dễ làm? Bà Lê Bình mơ hão.

    Trả lờiXóa
  7. Tác nghiệp ở nơi chiến sự mà ăn mặc như đi diễn văn công là dởm con mẹ nóa roài!

    Trả lờiXóa
  8. Không thấy những lời giải thích của Lê Bình có tính thuyết phục nào. Làm như cả làng không ai biết làm báo, không ai hiểu biết gì về chiến tranh vậy.

    Trả lờiXóa
  9. Diễn quá, không quan tâm đến công chúng nên bị ném đá là đúng.

    Trả lờiXóa
  10. Không cảm tình gì với cách làm của nhóm Lê Bình. Câu hỏi là tiền của Đài có thể chi dễ thế sao? Hời hợt về chất lượng thế sao?

    Trả lờiXóa
  11. Đau cả mồm với bài này. Bà chị Lê Bình đọc được chắc cứng họng mất. Mà nghe giang hồ nói Facebooker Song Ha nhận được tin nhắn đe dọa bình an của gia đình nếu ko gỡ bài trên trang cá nhân. Phức tạp nhể. Đặt gạch hóng biến thôi :))

    Trả lờiXóa
  12. Bác ấy được mấy anh Tàu nhét cho đầy miệng rồi, cho nên là không còn dám ý kiến gì đâu. Giờ mà không ủng hộ mấy anh tàu là các anh ấy cho tơi bời mây khói ngay. Cái này là miếng thịt bịt miệng các cụ hay nói đó ạ

    Trả lờiXóa