Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

VỀ BÀI THƠ CỦA CÔ GIÁO TRẦN THỊ LAM



Gió Lành

Trên mạng đang lan truyền bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh?” của cô giáo Trần Thị Lam – Tổ trưởng tổ Ngữ Văn trường THPT Chuyên Hà Tĩnh. Các nhà zân chủ lợi dụng bài thơ theo những cách hiểu méo mó khác nhau.
Thực ra, cô giáo Trần Thị Lam chỉ bộc bạch những trăn trở, lo âu đối với đất nước và có thể, rất có thể, cô giáo hoàn toàn không có ý như các nhà zân chủ gán cho bài thơ. Hãy cảm nhận, tôn trọng những chia sẻ lo âu của cô giáo và đừng đẩy sự việc đến những điều tiêu cực.  

Ngay sau khi bài thơ của cô giáo Lam lan truyền, một loạt bài thơ của các tác giả đối lại bài thơ của cô giáo. Những bài thơ thủ thỉ, tâm tình với cô giáo, cũng là phản ánh đất nước này vẫn rất đẹp, con người vẫn yêu đời, yêu cuộc sống và niềm tin, kỳ vọng vào đất nước.
*Bài thơ tác giả Chu Xuân Bảo tặng cô giáo Trần Thị Lam, Trường chuyên Hà Tĩnh
Đất nước mình kỳ diệu phải không em !
Bốn ngàn năm, cha ông ta dựng nước
Trong bom đạn, vẫn vươn lên phía trước
Để hôm nay, trên bục giảng có em.
Đất nước mình giản dị phải không em !
Dù giờ đây, đủ cơm ăn, áo mặc.
Chiếc bánh chưng vẫn để ba ngày tết.
Cặp lá yêu thương, vẫn khát vọng đổi đời.
Anh cũng đã đi quá nửa trái đất rồi,
Ngắm những tượng đài uy nghi, hùng vĩ.
Nhắc lại chiến công trước đây hàng thế kỷ,
Mình xây tượng đài cho lịch sử, nên chăng?
Đừng nói không với sắt thép, xi măng !
Xe đạp, ô tô, máy bay, tàu thủy,
Trường em giờ, khác xưa nhiều, em nhỉ?
Vậy làm bằng gì, nếu chỉ chọn cá với rau?
Chuyện môi trường, không chỉ nước mình đâu!
Quốc tế năm nào chẳng họp hành, tranh cãi.
Nếu Vũng Áng bớt đi vài đồng lãi,
Xử lý nước rồi, chắc lòng cá chẳng đau.
Chẳng xã hội nào thật hoàn hảo được đâu !
Tham nhũng bất công, rau nào sâu ấy.
Rau có sâu, chịu khó tìm bắt vậy.
Trách nhiệm của ta, chứ không phải kêu đòi.
Đất nước ta, vẫn rừng, biển, bầu trời
"Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc"
Đồng đội anh vẫn ngày đêm giữ biển,
Những con thuyền vẫn đánh cá Hoàng Sa.
Em đừng nghe kẻ nấu thịt nồi da,
Kích động chiến tranh, biểu tình, bạo loạn...
Gia đình mình, đôi khi còn khó quản,
Huống chi ta còn hàng xóm, láng giềng.
Đất nước mình, em nhỉ, rất bình yên
Irắc, Sy-ri đang chìm trong bom đạn
Nên hãy vui lên, đừng bao giờ oán thán
Vì em còn... là cô giáo, phải không em?
*Gửi em tác giả bài thơ " Đất nước mình ngộ quá phải không anh" – tác giả Phạm Nam
Đất nước này có ngộ quá không em
Hỏi mà chi anh lại thấy mình ngớ ngẩn
Mấy chục năm cùng biết bao đồng đội
Nếm mật nằm gai lăn lộn mọi chiến trường
Hơn 40 năm nay về lại đời thường
Anh vẫn thấy đất nước mình đẹp lắm
Đất nước mình có ngộ quá không em
Già thì ngồi chửi đời, trẻ café chém gió
Nằm đắp chăn hô hào giặc Tàu kia cướp biển
Chỉ muốn mượn máu người để giành lại Biển đông
“Đất nước này có ngộ quá không Anh”
Nghe em hỏi mà lòng anh quặn thắt
Em em ơi! lớp trẻ như em còn đó
Cả chục năm trời mẹ cha cho ăn học
Muốn con cháu lớn khôn mà có chịu lớn đâu em
Sáng café cùng bạn bè chiến hữu
Chiều lại cùng chiến hữu ngất ngây say
Tối và đêm thành anh hùng bàn phím
Và cũng như em, em ơi cho anh hỏi
Đất nước này rồi sẽ về đâu
Nếu một lần nữa dù anh không muốn thế
Tổ quốc mình lại có họa ngoại xâm
Những người như em, những anh hùng bàn phím
Có dám ra chiến trường cầm súng
Hay lại cũng những bậc làm cha làm chú
Một lần nữa phải lên đường để giữ lấy biên cương
Dẫu vẫn biết đất nước này còn bộn bề gian khó
Còn đói nghèo còn đầy những bất công
Còn oan sai, còn đầy lũ quan tham
Nhưng anh tin anh vẫn tin em ạ
Rồi một ngày ta phải quét sạch chúng đi thôi
Đất nước mình lại vẫn đẹp tươi
Để biển Thiên Cầm của quê em đó
Vẫn những con sóng xanh kia dào dạt vỗ bờ
Và thuyền lại cập bờ với đầy ắp tôm cá
Để những anh, những em không còn hỏi nữa
Đất nước mình có ngộ quá không Anh!

*Bài thơ của tác giả Trần Ái Quốc
Cô giáo hỏi, đất nước sẽ về đâu?
Bốn ngàn năm tuổi mà dân không chịu lớn,
Tôi ngẫm nghĩ thấy đau vô cùng tận
Sự trải lòng này nhiều nguyên cớ lắm thay
Cô giáo ạ, đất nước đã lớn rồi,
Đã lớn nhanh vươn vai cùng thời đại
Vị thế nước nhà càng ngày càng vững chãi
Đã thoát nghèo đang vươn tới giàu sang.
Khi báo mạng đang tàn phá nhân gian
Cá chết, Formosa, ống xả ngầm dưới biển
Thí nghiệm tưởng tượng, phát ngôn gây sốc
Phải chăng dân không chịu lớn là đây?
Cô giáo nói đúng, đất nước sẽ về đâu
Nếu không giữ tài nguyên, không gìn giữ chủ quyền
Không vươn khơi bám ngư trường truyền thống,
Khí phách Lạc Hồng chỉ viết bằng Phây búc
Lòng yêu nước nồng nàn đâu cần thiết phải khoa trương.
Đất nước mình rồi sẽ lớn dần lên
Nếu ý thức người dân cũng ngày càng một lớn,
Khi đám Việt Tân chỉ như loài hoa dại,
Cuộc sống ký sinh của một đám Rận tật nguyền.
Đất nước mình chẳng ngộ quá đâu em,
Cũng chẳng lạ, chẳng đáng thương chi hết,
Khi mỗi người dân hóa thân thành chiến sĩ
Đảng vững bền, đất nước mới bình yên.


23 nhận xét:

  1. Bài thơ của cô giáo Lam trăn trở quá ta! Nhưng xem ra vẫn có nhiều người lạc quan hơn cô giáo đó.

    Trả lờiXóa
  2. Hay, Cô giáo nói đúng, đất nước sẽ về đâu
    Nếu không giữ tài nguyên, không gìn giữ chủ quyền
    Không vươn khơi bám ngư trường truyền thống,
    Khí phách Lạc Hồng chỉ viết bằng Phây búc
    Lòng yêu nước nồng nàn đâu cần thiết phải khoa trương.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính xác. Lòng yêu nước ko hẳn chỉ đơn thuần nói "tôi yêu nước lắm" mà có tác dụng. Lòng yêu nước cần phải được sử dụng vào sự nghiệp xây dựng đất nước. Nghe thì có vẻ cao xa, nhưng nó cũng bình dị thôi, mỗi công dân làm tốt phần việc của mình, thi đua lập thành tích thúc đẩy xã hội phát triển, đoàn kết một lòng, có tiếng nói và hành động thiết thực bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, an ninh quốc gia khi có nhân tố đe dọa xâm hại. Trước hết chỉ cần làm thế thôi người ta đã biết anh yêu nước rồi.

      Xóa
  3. Nhiều người trăn trở thế này nhất định Việt Nam sẽ phát triển lớn mạnh. Đất nước nào cũng có giai đoạn khó khăn khủng hoảng cả.

    Trả lờiXóa
  4. Đất nước nào cũng có thời kỳ gian khó cô giáo ơi

    Trả lờiXóa
  5. Có thể cô giáo Lam có chút tâm tư, nhưng không sao, miễn là cô giáo vẫn cứ hết lòng vì học sinh và yêu nước một cách chân chính.

    Trả lờiXóa
  6. Đất nước mình không ngộ đâu em
    Bốn ngàn tuổi vươn mình thành Phù Đổng
    Ai lớn lên mà không qua bú mớm
    Bất công không kêu đòi có Đảng chỉ đúng sai

    Đất nước mình không lạ đâu em
    Bốn ngàn năm mới có tấm bánh chưng kì vĩ
    Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
    Vì tương lai đất nước mạnh giàu

    Đất nước mình vui quá mà em
    Biển bạc rừng vàng cánh đồng lúa biếc
    Rừng có hết ta lại trồng rừng mới
    Biển có chết ta làm cho biển sống
    Những con thuyền lại căng sóng ra khơi

    Đất nước mình không buồn đâu em
    Những đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần cha ông để lại
    Câu nói ngày xưa" Một năm làm nhà ba năm trả nợ"
    Con cháu mình ráng trả sợ chi em

    Em hỏi anh đất nước sẽ về đâu ư ?
    Chủ nghĩa Mác-lê, tư tưởng Bác Mao Bác Hồ dẫn đường chỉ lối
    Cộng sản thiên đường Đảng đưa ta đi tới
    Đất nước mình sẽ về đó mà em.

    Trả lờiXóa
  7. Đất nước mình không ngộ đâu em
    Bốn ngàn tuổi vươn mình thành Phù Đổng
    Ai lớn lên mà không qua bú mớm
    Bất công không kêu đòi có Đảng chỉ đúng sai

    Đất nước mình không lạ đâu em
    Bốn ngàn năm mới có tấm bánh chưng kì vĩ
    Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
    Vì tương lai đất nước mạnh giàu

    Đất nước mình vui quá mà em
    Biển bạc rừng vàng cánh đồng lúa biếc
    Rừng có hết ta lại trồng rừng mới
    Biển có chết ta làm cho biển sống
    Những con thuyền lại căng sóng ra khơi

    Đất nước mình không buồn đâu em
    Những đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần cha ông để lại
    Câu nói ngày xưa" Một năm làm nhà ba năm trả nợ"
    Con cháu mình ráng trả sợ chi em

    Em hỏi anh đất nước sẽ về đâu ư ?
    Chủ nghĩa Mác-lê, tư tưởng Bác Mao Bác Hồ dẫn đường chỉ lối
    Cộng sản thiên đường Đảng đưa ta đi tới
    Đất nước mình sẽ về đó mà em.

    Trả lờiXóa
  8. CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ CỦA CÔ GIÁO LAM

    Gần đây, bài thơ: “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của cô giáo Lam ở Hà Tĩnh - đang gây “sốt” trên cộng đồng mạng. Bài thơ đã tạo ra rất nhiều ý kiến trái chiều; người thì rất tâm đắc, kẻ thì cho là “phạm húy”, thậm chí có người còn bình luận rằng: “Để cho cô ta (cô giáo Lam) phải ân hận, dằn vặt suốt đời,...”.
    Có thông tin cho rằng: cô giáo Lam bị nhà chức trách “nhắc nhở” và thậm chí lại có thông tin: cô giáo Lam bị “xử lý” nặng,... vân vân và vân vân... Cả một “biển” thông tin được “chế tác” khá “công phu” bằng “công nghệ riêng” của báo chí và “cư dân mạng” làm tràn ngập không gian internet.

    Dưới đây là nguyên văn bài thơ đó:
    “ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH
    Đất nước mình ngộ quá phải không anh
    Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
    Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
    Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

    Đất nước mình lạ quá phải không anh
    Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
    Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
    Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

    Đất nước mình buồn quá phải không anh
    Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
    Rừng đã hết và biển thì đang chết
    Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

    Đất nước mình thương quá phải không anh
    Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
    Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
    Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…
    Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh

    Anh không biết em làm sao biết được
    Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
    Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…”.

    Theo cảm nhận của cá nhân tôi - người viết bài này - thì mọi thông điệp của cô giáo Lam ẩn chứa trong hai câu thơ thứ ba và thứ tư:
    “Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
    Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm”.

    Tại sao “Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn” và “Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm”? Tác giả bài thơ muốn nhắc tới cái gì “không chịu lớn” và “vẫn còn bú mớm” ở đây? Đất nước ta hiện nay vẫn ngày một phát triển, ngày một đi lên - bất chấp muôn vàn khó khăn, chật vật. Nhưng có một điều rõ ràng “không chịu lớn” là Ý THỨC trong mỗi con người Việt Nam.

    Vâng! Đúng như vậy, ý thức của người Việt - thuộc mọi tầng lớp trong xã hội - không hề lớn lên theo bề dày lịch sử, theo thời đại! Chính vì vậy mới có chuyện: “... những bất công vẫn không biết kêu đòi…” - bởi thiếu sự che chở của pháp luật; “Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ” - với hình ảnh những người “chế tạo” ra chiếc bánh chưng khổng lồ, đi chân đất vào lớp lá gói bánh; "Những dự án và tượng đài nghìn tỉ" - xây dựng rồi bỏ hoang; “sinh mạng con người thành cái móng tay”- trong nhiều vụ án oan sai; những "núi" rác, những "chiến trường Syria" - sau mỗi kỳ lễ hội,... Chính vì ý thức của người Việt Nam ta bốn ngàn năm nay “không chịu lớn” nên mới “Rừng đã hết và biển thì đang chết”,...

    Và hậu quả của ý thức “không chịu lớn” là:
    “Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
    Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải”.
    Đúng vậy, các thế hệ mai sau sẽ phải trả MÓN NỢ với thiên nhiên mà cha ông đã để lại. Đây là món nợ nặng nề nhất - có thể không bao giờ trả nổi.

    Đừng vội cho rằng: đoạn cuối bài thơ của cô giáo Lam là bi quan, là một câu hỏi thể hiện sự thất vọng! Bởi vì: xét theo toàn ý bài thơ, thì những “câu hỏi” ở cuối bài thơ là lời hiệu triệu, vực dậy ý thức của mỗi người Việt đang “ngủ quên” từ mấy ngàn năm nay.

    Bài thơ này của cô giáo Trần Thị Lam là một bài thơ đi trước thời đại; bài thơ của một con người có lòng yêu nước nồng nàn, bài thơ của một con người có ý thức rất đáng trân trọng; bài thơ của một con người có tâm hồn văn chương vô cùng sâu sắc!

    Thật đáng tiếc cho những ai vội vàng quy kết: bài thơ này “không phù hợp với hoàn cảnh xã hội hiện nay”!

    Văn chương là món ăn tình thần - không dành cho những ai chỉ biết “nuốt chửng” mà dành cho những ai có khả năng “ăn chậm, nhai kỹ” - để cảm nhận được hương vị của nó, “tiêu hóa” một cách hoàn hảo “dinh dưỡng” quý báu của nó.

    11. 05. 2016.
    Bài: Nguyễn Vũ Cường (Caocongkien).
    Link bài gốc: http://caocongkien.blogspot.com/2016/05/cam-nhan-ve-bai-tho-cua-co-giao-lam.html

    Trả lờiXóa
  9. Cô giáo này với cô giáo Hà sảy miệng nhưng tính chất khác nhau

    Trả lờiXóa
  10. Cô này làm thơ có tâm tư, nhưng cô Hà lộ rõ là kẻ ghen tỵ không ra gì.

    Trả lờiXóa
  11. Nói cung là cảm giác cô ni hơi lệch tí chút, còn cô tê thì ra mẹ nó bên ngoài.

    Trả lờiXóa
  12. Cô giáo lệch thì học sinh cũng lêch.
    Nguy hại chứ không phải chuyện thường.

    Trả lờiXóa
  13. Sao có người vẫn lăn tăn vậy mà đứng trên bục giảng? Đó là nói chuyện cái cô Hà chứ còn cô này không bàn.

    Trả lờiXóa
  14. Cô Trần Thị Lam cũng là giáo viên gỏi nhưng chắc trong thơ cô bị người ta hiểu sai chứ cô này tốt, không có phải ý này nọ

    Trả lờiXóa
  15. Tưởng cô này đã rút bài trên mạng?

    Trả lờiXóa
  16. Vẫn lại là cô giáo! Haizzzzaaaa

    Trả lờiXóa
  17. Đúng là... Chuyện này cũ rồi các bác ợm,đừng bươi lên nữa

    Trả lờiXóa
  18. Chuyện không có gì để bàn lại, các bác xê ra cho cô dạy học.

    Trả lờiXóa