Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Ồ DE, BÁC XÍCH LÔ CŨNG LÀM ĐƯỢC NGHỊ VIÊN



Gió Lành

Câu chuyện thứ nhất
Đại sứ Osius cho biết trong chuyến thăm California khi trở lại Hoa Kỳ hồi tháng Bảy ông đã gặp các thành viên trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt.
Ông Osius được một kênh truyền hình tại Quận Cam California dẫn lời nói “Tôi đã có các cuộc trao đổi khá sâu và lắng nghe kỹ quan điểm và đề nghị của người Mỹ gốc Việt.
“Tôi luôn lịch sự và tôn trọng ngay cả khi trao đổi với một phụ nữ mang lá cờ miền nam Việt Nam.
“Tôi nói với bà ấy rằng tôi tôn trọng biểu tượng đó và bà có quyền mang lá cờ đó, nhưng tôi cũng lưu ý rằng, là Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, tôi muốn không chụp hình với lá cờ này.
“Chưa khi nào tôi lại cấm ai trưng bày lá cờ này hoặc yêu cầu gỡ bỏ tất cả cờ này tại những địa điểm đó.
“Trưng bày lá cờ này rõ ràng là quyền của từng người,” ông Osius được dẫn lời.
Đại sứ Osius nói thêm rằng “Tôi là Đại sứ Hoa Kỳ đối với chính phủ Việt Nam hiện nay với thủ đô là Hà Nội. Nhiệm vụ của tôi là cố gắng và tăng cường quan hệ với Việt Nam ngày nay, với chính phủ và người dân Việt Nam.
“Trong khi tôi tôn trọng một biểu tượng với một vài người Việt tại Mỹ, chụp hình tôi với lá cờ đó sẽ gây phương hại tới khả năng thực hiện bổn phận của tôi,” ông Osius trả lời.
Câu chuyện thứ hai
Vào 9 giờ tối ngày 14-12-2015 Hội Đồng Thành Phố Dandenong Úc đã thông qua nghị quyết do nghị viên Trương Lợi và nghị viên Sean O’Reitly đưa ra nhằm công nhận lá cờ vàng là di sản của cộng đồng người Việt Tự Do và lá cờ sẽ được sử dụng bên cạnh các lá cờ sắc tộc khác.
Bộ ngoại giao Úc quan ngại về nghị quyết.
Đại sứ Việt Nam tại Úc cũng đã có thư chính thức phản đốiviệc này.
Nghị viên Trương Lợi cho biết Liên Bang, Tiểu Bang và Thành Phố là ba chính quyền do dân bầu khác nhau. Nghị quyết này chỉ cho thành phố Dandenong và theo ý nguyện của dân cư gốc Việt tại thành phố này đưa lên.
Lời bàn
Hai câu chuyện trên cho ta thấy hai cách nhìn nhận, hai tầm suy nghĩ khác nhau. Cái tầm của chính trị gia bộc lộ ở điểm đó.

Nếu việc gì cũng thể theo nguyện vọng số đông, chiều theo ý muốn người này người khác... một cách giản đơn thì đâu cần phải bầu chọn người đại diện, người đứng đầu làm chi. Cứ mời bác đạp xích lô có tướng mạo đẹp vô làm nghị viên cũng được, phải không các mẹ? 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét