Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

GIA TÀI CỦA BỘ


(Hài quá nên bê về cho cả nhà cùng xem
Nguồn đây nè!

Tại trường X, cô giáo Y đang dạy thì bỗng bỏ lớp tức tưởi chạy lên gặp ban giám hiệu. Hiệu trưởng Z kinh ngạc:
- Ủa, bộ cô là giáo viên sử nên lo thất nghiệp mà khóc hả?
- Không phải, em dạy văn, em khóc vì tức học trò...
Hiệu trưởng thở phào:
- Tưởng gì, học trò đứa nào chẳng quậy phá, cô dạy một thời gian sẽ quen thôi.
- Thà là bị học sinh quậy phá, đằng này không biết chúng trở chứng gì mà hôm nay lên trả bài mười đứa đều chung một câu trả lời!
- Thì tụi nó không học bài nên đứa nào cũng trả lời “Em không biết” chứ sao nữa?
Cô Y tức quá, lớn tiếng:
- Không phải câu đó! Câu trả lời chung của chúng là: “Điều cô hỏi, em xin truyền đạt lại cho học sinh lớp sau trả lời!”


"Ăn cả phần của tương lai" - tranh của Đỗ Anh Dũng
Thầy hiệu trưởng há hốc miệng, chưa biết nói gì thì cô Y bùng nổ tiếp:
- Thầy biết vì sao chúng trả lời như thế không? Chính vì bệnh thành tích của ngành chúng ta quá nặng nên không trường lớp nào dám để học sinh lưu ban, ở lại lớp như ngày xưa. Chúng biết rõ học kiểu gì thì hết năm cũng được lên lớp nên mới dám trả lời như thế!
Chờ cô giáo qua cơn bức xúc, hiệu trưởng ôn tồn:
- Sao cô không bình tĩnh hỏi lại tại sao các em đó không trả bài mà "truyền" lại cho lớp sau?
- Sao không, thầy! Em có hỏi, và chúng đều trả lời: “Thời gian không còn nữa, vì năm học chỉ còn có... sáu tháng!”
Thầy hiệu trưởng ngẫm nghĩ rồi vỗ đùi:
- Thôi, cô nên đổi giận làm vui!
Cô giáo kinh ngạc:
- Vui sao nổi thầy?
- Ráng vui đi cô, vì học trò cô sau này chắc chắn sẽ có đứa làm... bộ trưởng!
                                                                   Người già chuyện

3 nhận xét:

  1. Một truyện hài hay, ý nghĩa và đáng để mọi người suy nghĩ.

    Trả lờiXóa
  2. Quả là sâu sắc, bài viết phản ánh một hiện tượng thú vị trong công việc đại sự của quốc gia. Góc độ cá nhân, tôi thấy đây không phải là một câu chuyện cười, mà nó đặt ra vấn đề trách nhiệm của những người được giao nhiệm vụ, tại sao lại có kiểu "để năm sau trả lời". Tính đến thời điểm nói ông có làm được những gì như đã hứa (đề ra) hay không, cứ thẳng thắn, kết quả đấy, nhìn vào đấy mà nói, được thì bảo là được, mà không thì bảo là không, có thế thôi.

    Trả lờiXóa
  3. Đáng suy nghĩ về tinh thần trách nhiệm của đội ngũ cán bộ đảm đương những nhiệm vụ được giao. Không thể chấp nhận câu trả lời ở thì tương lai, như vậy là trốn tránh nhiệm vụ rồi. Ông được giao nhiệm vụ thì ông báo cáo kết quả chứ, sao lại có chuyện để sang năm mới trả lời. Tôi hoàn toàn không đồng ý với ý kiến đó.

    Trả lờiXóa