Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

MẤY CÂU HỎI GỬI CÁC ĐẠI BIỂU ỦNG HỘ LẬP "KHU NHẠY CẢM"


 “Khu nhạy cảm” hay “mại dâm” cũng chỉ là cách dùng từ

Nguyễn Anh Đức (làm việc tại Khoa Luật, ĐHQG Hà Nội)

Trước luồng quan điểm ủng hộ có khá nhiều “ý” được đưa ra trong khi những quan điểm phản bác chỉ xoay quanh yếu tố đạo đức, thuần phong mĩ tục (vốn không thể thuyết phục). Tác giả bài viết này xin nêu ra một số quan điểm phân tích từ khía cạnh pháp lý như sau[1]:
- Thứ nhất, nếu nói rằng: "Ở ta không muốn công nhận, không thích công nhận nhưng thực tế lan tràn khắp nơi và bất lực không thể ngăn chặn được, hiện trạng ngày càng tăng". Với cách lập luận như vậy, chúng ta buộc phải liên tưởng đến những “thực trạng xã hội đang lan tràn khắp nơi” và “thuộc về bản chất của xã hội” như ma túy, buôn lậu, giết người, tham nhũng - lãng phí, chạy chức quyền, nhẹ hơn là học gạo - học vì điểm, cũng đang hoành hành và chưa có biện pháp giải quyết phù hợp ở Việt Nam. Điều đó, theo cách suy nghĩ của các đại biểu ủng hộ lập khu nhạy cảm, thì cũng nên và cần phải lập những “khu” riêng dành cho các hoạt động đã nêu trên. Lúc đó ta sẽ có phố buôn lậu, phố làm hàng giả - nhái, phố dành riêng cho các cán bộ tham nhũng, nhận hối lộ,…..Đây là áp dụng nguyên tắc bình đẳng cho “các hiện tượng xã hội thực tế”.
- Thứ hai, cho rằng: "Những người trực tiếp hành nghề không được bảo vệ, bị các ma cô, đầu gấu bắt nạt, ức hiếp, không được bảo vệ sức khoẻ từ đó ảnh hưởng sức khoẻ cộng đồng vì không có giám sát". Ở đây cần đặt ra câu hỏi: Sau khi lập khu thì những người được gọi là “ma cô”, “đầu gấu” sẽ trở thành thất nghiệp được chăng?, "hợp pháp" - một ngôn từ mĩ miều được dùng để dành cho lợi ích của các cô gái hay cho "ma cô, đầu gấu" thành "nhân viên kinh doanh"? Và bảo vệ sức khỏe của các cô gái hành nghề sẽ được thực hiện đến đâu, khi xét về mặt sinh lý, đã qua hết cái thời “đỉnh cao phong độ” lúc mới còn ở tuổi “ba mươi mấy”. Điều chắc chắn là ngành nghề nào cũng có “hạn sử dụng”, và có thể lập luận rằng sau khi nghỉ lao động thì phải được hưởng các trợ cấp xã hội, như bảo hiểm chẳng hạn. Nhưng câu chuyện sẽ khác giữa những lao động cống hiến đến năm 55, 60 tuổi với những lao động chỉ có thể cống hiến (bằng nghề chính) đến những năm ở tuổi đời chưa tròn bốn mươi chứ?
- Thứ ba, lại nói: "Việt Nam đã chấp nhận nhà nước pháp quyền, chấp nhận hội nhập, chấp nhận đất nước văn minh lên thì phải chấp nhận có khu phố riêng để quản lý các hoạt động nhạy cảm. Nhiều nước trên thế giới đã làm, ngay như Cuba cũng đã áp dụng". Phải rồi, nếu cứ áp dụng “văn minh” một cách rập khuôn như thế, thì hãy tiếp tục vận động để củng cố gia tăng khoảng cách giàu nghèo đi, chấp nhận tư hữu tài nguyên đi,…. Đều có ở các quốc gia “văn minh” cả đó mà. Văn minh là khái niệm bao gồm cả tệ nạn xâm phạm nghiêm trọng nhân phẩm con người sao? Ở một xã hội được gọi là văn minh mà lại có chuyện con người có thể kinh doanh trên xác thịt (không phải “sức lao động” vốn cũng được ví như xương máu) của người khác hay sao?
- Thứ tư, nói: “Nếu cán bộ công chức "mon men" đi vào khu đó, có nghĩa là có vấn đề”. Vấn đề ở đây được hiểu là gì? Chỉ lo người dân không biết mới bị lộ chứ cán bộ công “ngu” gì lại đường hoàng đi vào đó cho để bị tóm đây? Chẳng phải chỉ cần 1 cuộc điện thoại là đã được chăm tận răng rồi sao. Hơn nữa, liệu có phân biệt được cán bộ công chức “mon men” đến để “quản lý, kiểm tra, giám sát” hay vào để dùng dịch vụ? Hay lại cũng không cho cả cán bộ dùng dịch vụ được cung cấp "bình đẳng cho mọi người bình đẳng"?
- Thứ năm, lại nói: “Giờ chưa công nhận, công khai thì hãy nên cho vào một cụm thí điểm để quản lý. Đầu tiên là quản lý về người bán, người mua, kiểm soát y tế, lâu dài nếu trở thành ngành công nghiệp thì có thể thu thuế. Việc công khai theo tôi có cái lợi nữa là những người đến sẽ giảm đi thay vì cứ “dấm dúi” như bây giờ”. Ơ kìa, mở ra "kinh doanh" mà lại khiến "những người đến" (khách hàng) sẽ giảm đi thì ai nào dám "kinh doanh" đây? Điều chắc chắn là khi đã được “cho phép kinh doanh” thì các cơ sở đó phải tìm mọi cách để duy trì và phát huy quy mô hoạt động. Và cái cách gọi là "lập khu để quản lý" thì có vi phạm nguyên tắc bình đẳng trong hoạt động kinh doanh không? Khi mà Hiến pháp và pháp luật đều đã định rõ “mọi người có quyền tự do kinh doanh trong những ngành nghề mà pháp luật không cấm”.[2]
- Thứ sáu, nếu lập được “đặc khu” thì đương nhiên không chỉ dành cho nữ giới được tham gia hoạt động mà buộc phải chấp nhận cả nam giới hành nghề. Các đại diện nam đã ủng hộ cho nữ giới hành nghề đương nhiên phải chấp nhận cho nam giới hành nghề. Hay nói cách khác, đàn ông nào có mong muốn tìm đến những “đặc khu” này để thư giãn thì cũng phải chấp nhận cho “những người phụ nữ quanh họ” được sử dụng những dịch vụ như vậy.
Nguồn lấy từ đây
__________________
[1] Các ý kiến trích dẫn trong bài viết này được lấy từ bài viết của báo VietnamNet đăng ý kiến của ĐBQH Trương Trọng Nghĩa và ĐBQH Bùi Thị An, xem tại:
VietnamNet, Công khai phố nhạy cảm để cán bộ không mon men, http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/269781/pho-nhay-cam--cong-khai-de-can-bo-khong-mon-men.html (truy cập ngày 27/10/2015)

[2] Điều 33 Hiến pháp 2013

19 nhận xét:

  1. Đã xét là phải công bằng, bình đẳng nam nữ, chẩn!

    Trả lờiXóa
  2. Nam làm mại dâm cũng tương đối, không phải như thưở trước, sao cứ nói mại dâm là ám chỉ nữ?

    Trả lờiXóa
  3. Mới chỉ là đề nghị thôi, bình tĩnh, hết sức bình tĩnh.

    Trả lờiXóa
  4. Hehehe, có vẻ nhiều người quan tâm chuyện này, chứng tỏ nhiều người có nhu cầu chăng?

    Trả lờiXóa
  5. Đừng có đùa, đây là vấn đề xã hội hẳn hoi. Nghiêm túc chút đi bạn.

    Trả lờiXóa
  6. Mại dâm thực ra ảnh hưởng đến nhiều gia đình, đến thuần phong mỹ tục...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng thế, đất nước ta dù thế nào cũng có những nét truyền thống riêng, hội nhập nhưng ko hòa tan, những gì tiến bộ tốt sẽ học theo chứ không phải áp dụng hết. Cứ để mại dâm tràn lan liệu gia đình còn có thể đầm ấm hạnh phúc như trước

      Xóa
  7. Đúng, nên thẳng thắn với chuyện này.

    Trả lờiXóa
  8. Thực ra lập khu vực dành riêng để quản lý cũng có cái tốt vì nếu không khám chữa bệnh cho số người hành nghề này thì nguy hiểm.

    Trả lờiXóa
  9. Xét về khía cạnh quản lý để không lây lan bệnh tật thì rất cần, còn những khía cạnh khác nữa nên mới phải đưa ra bàn luận, cân nhắc

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đưa ra vấn đề này còn rất rất nhiều vấn đề, không phải đơn giản thông qua là cứ thế đi vào hoạt động, một lĩnh vực nhạy cảm từng bị con là tệ nạn không thể ngày một ngày hai mà thành nghề nghiệp bình thường được

      Xóa
  10. Xin các bác, những người làm quản lý người ta cân nhắc chán mới quyết vì thế đấy, chém ghê quá.

    Trả lờiXóa
  11. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  12. Việt Nam là một trong những nước ít có áp lực trong công việc nhất, làm việc thì thiếu say mê nhưng các dịch vụ vui chơi giải trí nhậu nhẹt thì tham gia nhiều. Những ý tưởng kiểu này được đưa ra là có những thành phần chơi hết trò rồi, giờ muốn đổi gió. Không thể so sánh nước mình với nước ngoài được. Nếu muốn hưởng những dịch vụ của "Khu nhạy cảm" thì ra nước ngoài làm việc rồi mà hưởng nhé! Lúc đó thì cắm mặt không có thời gian mà ngủ nữa là "mất sức" với mấy trò này.

    Trả lờiXóa
  13. Việt Nam sắp giống Thái Lan hay sao mà bày đặt lập khu nhạy cảm vây. Nhiều vị đại biểu bây gờ cũng có những quan điểm ý kiến mang tính đột phá đấy chứ. Đúng là càng nhiều luồng dư luận và ý kiến khác nhau

    Trả lờiXóa
  14. Đám dâm chủ thì đương nhiên sẽ ủng hộ việc này rồi, ngay như bây giờ chúng đã sinh hoạt kiểu bầy đán, kiều "dùng chung" rồi, thế nên nếu được thông qua chúng còn công khai hơn nữa

    Trả lờiXóa
  15. Đúng là hợp với lũ dâm chủ nhất rồi, bao nhiêu vụ lùm xùm liên quan tình ái rồi, chúng ủng hộ để có thể công khai có những hoạt động bất chính vi phạm chế độ một vợ một chồng mà chúng đang lén làm

    Trả lờiXóa
  16. Đừng học đòi theo các nước muốn họ có cái gì mình cũng phải có cái đó vì nó không phù hợp chúng ta. Những hệ lụy mà nó gây ra sẽ chưa được đánh giá thỏa đáng nếu điều đó được chấp thuận thì có lẽ nhà nhà sẽ đua nhau mở ra như mở shop vì nó siêu lợi nhuận. Nó có thể ảnh hưởng đến nhiều mặt của xã hội và sự đỗ vỡ của đạo đức gia đình.

    Trả lờiXóa
  17. Lập khu nhạy cảm hiện vẫn đang là vấn đề tranh cãi, người đề xuất cũng có cái lý của người ta, là tập trung để đăng kí khám bệnh, được bảo vệ. Nhưng băn khoăn cái là nếu qui tụ hết về đây thì có ai chắc chắn rằng không có sự ganh đua, thủ đoạn hãm hại nhau này nọ. Đấy là còn chưa kể: Tôi đi chơi cháu ông, ông chơi cháu tôi. Đau đầu lắm. Quyền quyết định là của cấp quản lý, cân nhắc lợi hại để quyết định có lập khu nhạy cảm hay không.

    Trả lờiXóa