Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015

LÊ THỊ CÔNG NHÂN TRÌNH BÁO MẤT TÚI RÁC TRƯỚC CỬA NHÀ


Hải Âu
Bó tay với đám zân chủ, cái gì cũng trở thành cớ để làm loạn, ăn vạ! Hôm 12/2/2015, túi rác trước cửa nhà Lê Thị Công Nhân không rõ vì sao bị cháy, thế là thị  lu loa, làm đơn gửi công an để trình báo về việc mất túi để rác trước cửa nhà.
Đơn quái gì mà gửi cả "Những người quan tâm", hài quá hihihi.
Trong đơn, Lê Thị Công Nhân trình bày dài dòng, vòng vèo, cuối đơn mới nói đến việc túi rác nhà thị bị cháy. Cái túi rác được Lê Thị Công Nhân lấy làm cớ để làm đơn nói những lời hỗn hào.
Tâm thần nặng luôn. Cái túi rác bị đốt được nó ví là thân phận của những người trong gia đình mình. Điều này đúng một phần vì con điên này đúng là đồ rác rưởi của xã hội, còn những người khác trong nhà nó đâu đến nỗi vậy.
Người ta bảo rằng Lê Thị Công Nhân tâm thần chính trị vì thị lúc nào cũng nghĩ mình quan trọng lắm, cái gì xảy ra xung quanh cũng đều là nhằm vào thị...
Lúc nào Lê Thị Công Nhân cũng nghĩ có người theo dõi thị. (Mịa, chả ai thừa hơi đi theo dõi một con điên dở!). Càng ngày thị càng bị đám zân chủ bỏ rơi hay sao đó, cho nên thị phải nghĩ ra đủ cách để gây sự chú ý.   
Ui chao, con này đúng là hết cớ để ăn vạ rồi! Kiểu này chắc mai mốt nó làm đơn báo mất cứt trong cống quá!
Cái đơn của Lê Thị Công Nhân đây này, bà con không nên vừa ăn uống vừa đọc mà phì cơm nước ra đấy nhá!
ĐƠN BÁO VỀ ĐỒ VẬT ĐỂ TRƯỚC NHÀ
BỊ ĐỐT CHÁY CÁCH MỜ ÁM
Kính gửi: - Công an phường Phương Mai - 34 Phương Mai, Đống Đa Hà Nội;
- Các cơ quan, tổ chức, cá nhân quan tâm
Tôi là Lê thị Công Nhân, sinh năm 1979 - nội trợ, hiện sống cùng gia đình tại nhà mẹ tôi tại phòng 316 – A7 khu tập thể VPCP ngõ 4 phố Phương Mai, Đống Đa, Hà Nội. Tôi viết đơn này báo sự việc đồ vật để trước cửa nhà tôi bị đốt cháy một cách mờ ám. Sự việc cụ thể như sau:
Trưa thứ 5 ngày 12-2-2015, tôi cùng con gái ra ngoài mua đồ, chồng tôi đi vắng trước đó, trong nhà chỉ có mẹ tôi (chủ nhà) là Trần thị Lệ (sinh năm 1953 bị tai biến não cách đây 2 năm, di chứng liệt, câm, trí óc giảm sút) và chị Lý thị Phương là người giúp việc trông nom mẹ tôi. Vào khoảng 3 giờ chiều, mẹ tôi và chị Phương ngửi thấy mùi khói cay nồng nặc của đồ vật bị đốt. Nghĩ rằng dịp tết âm lịch nhiều nhà hay đốt đồ hàng mã, nhà tôi ở cuối hành lang nên hút gió, hay bị ảnh hưởng bởi việc đốt hàng mã, nên không nghĩ có gì nghiêm trọng, vẫn ở trong nhà như bình thường và đóng kín cửa.
Khoảng 3 phút sau có tiếp đập cửa mạnh, chị Phương mở cửa thì có hai em sinh viên nhà bên cạnh (phòng 315) báo là “Đồ nhà chị bị cháy kìa.” Chị Phương nhìn ra thấy hai túi ni lông (mỗi túi to bằng cái chậu 40cm), dùng để dành đồ có thể tái chế (gom lại 1 tuần/1 lần bán cho người mua ve chai) để trước cửa nhà tôi khoảng 2m đang bốc cháy. Ngay lập tức chị Phương chạy vào nhà tắm lấy nước ra đổ dập lửa.Vì toàn là giấy báo, hộp bìa, đồ nhựa vụn vặt đã sử dụng, nên dù chỉ vài phút đã cháy tan thành tro. Đồng hồ nước nhà tôi (đặt ngay cạnh túi đồ ve chai) bị hỏng, mặt kính phồng và đục ngầu không nhìn được nữa. Hai cánh cổng vẫn khép kín (vốn không khóa).
4h30 chiều tôi về đến nhà, quan sát xung quanh thì thấy túi nilon đựng ống máy hút bụi, áo mưa và ô treo trước cửa nhà tôi, và nhiều túi đồ ve chai của nhà hàng xóm (phòng 313, 314) sát cạnh vẫn còn nguyên. Tôi báo cho ông Hà Văn Chung là tổ trưởng dân phố (sống dưới tầng 1). Ông Chung lên xem và nhận định: “Đây là hành động phá hoại vì người mua ve chai hay bọn trộm cắp vặt không bao giờ làm thế. Trẻ con khu này khá ngoan cũng không bao giờ nghịch ác như vậy. Nguy hiểm quá, dây điện thế này rất dễ chập cháy. Nó mà cháy to thì lan sang cả dẫy không chừng.”
Gia đình tôi rất lo lắng và phẫn nộ trước sự việc này. Kẻ ác đã quan sát địa thế căn hộ của gia đình tôi ở trên cao cuối hành lang (chỉ rộng 1,2m), có 1 cửa ra vào và cũng là lối thoát duy nhất rộng 80cm. Kẻ ác đã theo dõi rình chúng tôi ra khỏi nhà, trong nhà chỉ còn mẹ tôi là người mắc trọng bệnh, và 1 chị giúp việc hơn 40 tuổi, để hành động.
Chị Phương - người giúp việc trông nom mẹ tôi là người dân tộc Dao ở miền núi Lạng Sơn, là tín hữu Tin Lành - Hội Thánh Tin Lành miền Bắc, do một tín hữu trong Hội Thánh giới thiệu cho chúng tôi. Chị Phương khi dắt mẹ tôi tập đi đã nhiều lần bị công an phường đi theo bảo ra phường khai báo tạm trú. Tôi nói với chị Phương : “Theo quy định thì đó là việc của chủ nhà. Và cái quy định ấy cũng là sai, vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do đi lại và cư trú của công dân. Còn việc công an theo dõi dấu vết của tội phạm là việc của công an, chị không phải là tội phạm.”
Sau khi mẹ tôi bị tai biến não và nhà tôi phải thuê người giúp việc trông nom mẹ tôi thì tôi cũng có vài lần ra công an phường để tố cáo việc tôi và gia đình bị hành hung, đe dọa. Những lần ấy công an phường đều có nhắc tôi về việc ra khai báo tạm trú cho người giúp việc, tôi cũng đều trả lời họ là không được đi theo mẹ tôi và người giúp việc như vậy, và tôi hoàn toàn phản đối cái quy định khai báo tạm trú lạc hậu và vi phạm tự do của con người.
Có lẽ, chỉ cần 10ml xăng tạt lên cánh cửa ra vào nhà tôi, rồi vứt 1 que diêm phóng hỏa thì cả nhà tôi sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng. Vì nhà tôi ở cuối hành lang rất hút gió, mở cửa ra là gió thốc vào trong nhà, và đó cũng là lối thoát duy nhất của nhà tôi.
Mười năm nay từ khi tôi dám thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình, nói lên chính kiến của mình chống lại nền chính trị độc tài cộng sản của Việt Nam và đòi tự do, dân chủ - đa nguyên đa đảng thì tôi và gia đình đã bị cắt 5 số điện thoại cố định, gần 100 số di động, bị bắt bớ, câu lưu, hành hung và đe dọa rất nhiều lần cho đến bây giờ. Tôi không cho rằng sự việc đồ vật bị đốt cháy trước cửa nhà tôi ngày hôm nay là điều ngẫu nhiên. Tôi không dám tưởng tượng điều gì có thể tiếp tục xảy đến, bởi vì ở Việt Nam giờ đây nhà cầm quyền coi người dân như nô lệ - là đối tượng để hành hạ và bóc lột, cho nên sinh mạng con người cũng chỉ là rơm rác.

Hà Nội ngày 12-2-1015
Lê Thị Công Nhân 

18 nhận xét:

  1. Mang tiếng là luật sư mà ngu như thế này thì đúng là điên mới làm.

    Trả lờiXóa
  2. Mất túi rác mà chu lên như bị cắt tai vậy, đúng là thói ăn vạ quen thuộc của đám zân chủ.

    Trả lờiXóa
  3. Lê Thị Công Nhân rõ là đang bày trò mất dạy, khốn.

    Trả lờiXóa
  4. Đến cả túi rác mà nó cũng làm trò thì chịu thật rồi. Có khi mai nó báo mất phân trong bể phốt thật ấy chứ. Con này điên rồ quá.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Lâu nay không có trò gì kiếm cớ gây chuyện, chắc không được tiền lương nên nó phải gây chuyện túi rác. Bố sư nhà nó.

      Xóa
  5. Đồ rác rưởi nên nó thờ túi rác nhà nó đó mà, các bác thấy lạ vì chả có ai như nó, nhưng con này nó thế.

    Trả lờiXóa
  6. Lê Thị Công Nhân càng ngày càng xuống hạng, bây giờ, phải dùng cả rác làm đạo cụ thì sắp thành công nhân môi trường đô thị.

    Trả lờiXóa
  7. Lê Thị Công Nhân càng bày trò thì càng thảm hại hơn vì nó thể hiện sự hèn kém của người được học hành.

    Trả lờiXóa
  8. Không thể hiểu được thị Nhân nghĩ thế nào mà làm cái đơn như của người trí tuệ kém phát triển, ngây ngô, vớ vẩn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình đồ rằng Lê Thị Công Nhân đã mụ mị hoặc cùng quẫn, không nghĩ được gì nhiều đâu.

      Xóa
  9. Đọc xong lá đơn mà phì cười. Có phải bà Công Nhân này bị ảo tưởng hay do tiền chứng thần kinh hoang tưởng hay không. Có cái túi rác bị cháy mà bà kết luận ra đủ thứ nguy hiểm, đáng sợ. Không biết nếu bị gãy cái móng tay thì chuyện gì xảy ra nữa. Thực hài.

    Trả lờiXóa
  10. Nhân ơi, ẻm đừng có thế, nhan sắc còn đâu mà phải cay cú, ngày xưa được tí "Bông hồng thép", thời nay thì là hoa "Ngũ sắc" đấy

    Trả lờiXóa
  11. Tôi KHÔNG THÍCH Hồ Chủ Tịch nói dối: "KHÔNG CÓ GÌ quí hơn ĐỘC LẬP, TỰ DO", giả dối quá chời lun. Các bạn phải sửa lại cho đúng như sau: "ĐỘC LẬP, TỰ DO quí giá hơn KHÔNG CÓ GÌ ty tỷ lần'' nha. Bác Hồ là đệ nhất đại bịp xứ An nam luôn.

    Bác Hồ thức dậy mà can,

    Tổng LÚ con Bác nó đang hàng Tàu.

    Gạc Ma, Bản Giốc, Nam Quan,

    LÚ bán lấy tiền trác tán bên Bu.

    Vua Hùng mắng Bác: ''Đồ Ngu!

    Đẻ LÚ không dạy, bán nhà tổ tiên."

    Bác nằm ngủ, giấc có yên?

    Đảng Cụ Hồ KHÔNG THÍCH Thái thú Tổng LÚ khúm núm cúi đầu làm mọi cho Trung Quốc là phản bội dân tộc. (Người Đất Cát)

    Trả lờiXóa
  12. Đúng là tâm thần nặng, lúc nào cũng ảo tưởng nghĩ mình bị người khác hại, chắc hại người nhiều nên tâm mới lo sợ thế, thiện tai thiện tai

    Trả lờiXóa
  13. Con mụ Nhân này ở nhà lắm nên phát điên hay sao vậy? hết việc làm rồi à?

    Trả lờiXóa
  14. Công Nhân càng ngày càng khốn nạn. Bản thân không chịu chấp hành luật mà còn đòi hỏi.

    Trả lờiXóa
  15. Phúc bẩy đời cho nhà Nhân, nếu nó mà cháy ra thì nó chết, dám bất cẩn để đò dễ cháy trên khu tập thể.

    Trả lờiXóa
  16. Mọc cái mụn ở mông chắc cũng viết đơn trình báo, bọ chồng tẩn hay thiếu thỏa mãn nhu cầu chắc cũng viết đơn trình báo chắc. Rảnh hơi vãi lúa cái bà này. Cái túi rác bị đốt thì có đếu gì mà phải trình với chả báo. Công nhận bà này khó hiểu vãi

    Trả lờiXóa