Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

Đại đức Thích Ai Phone, Trưởng ban Toàn Hàng Hiệu


(laodongonline - Đào Tuấn)
“Đại gia Lê Phước Vũ giấu 11.000 tỷ đồng ở đâu?”. Ở đâu chắc không mấy ai quan tâm, ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới đâu nhỉ. “Chồng Hà Kiều Anh đại gia nhà đất, ô tô”. Thì kệ thôi, chẳng ảnh hưởng gì đến tiền thuế của dân. “Hai đại gia Việt lọt top tỷ phú thế giới”. Hình như cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chất lượng cốc trà đá vỉa hè.
Hàng ngày, quần chúng cần lao vẫn đọc những cái tin đại loại như thế. Nhưng những cái tin ấy chỉ đang chứng tỏ sự tuyệt vọng của báo chí trong việc, chẳng hạn “xã hội hóa” một thông tin chứng khoán bản thân vốn khô như ngói và không mấy ảnh hưởng đến những người ngày ngày có mỗi một việc là cặm cụi vắt mồ hôi để đóng thuế.
Đại gia thì phải giàu, không giàu thì đã là cần lao. Doanh nghiệp thì phải có tiền. Không tiền thì cạp đất mà ăn à! Thời nay đã là thế kỷ 21 rồi. Quá khứ với chuyện hài “ăn gà bằng kéo”, bị miệt thị vì tội “nhà giàu” đã trôi xa lắm vào dĩ vãng.
Nhưng câu chuyện sẽ rất khác nếu như đó là một bản tin về chuyện “Nhà sư đập hộp iPhone 6 đầu tiên”. Sẽ rất không bình thường nếu như những món đồ hàng hiệu siêu đắt xuất hiện trên tay một vị quan chức.
Không có thái độ gì khác ngoài những lời mỉa mai, sự coi thường trước hai hình ảnh chướng mắt vừa xuất hiện trên mạng. Một đại đức, mình bận cà sa, “hoằng dương phật pháp” bằng cách xem giờ thiêng để “đập hộp con iPhone 6” đầu tiên về tới Hải Dương và đem về chùa đúng ngày mùng 1 đầu tháng “để có lộc”. Và một Tỉnh ủy viên Trưởng ban quản lý Khu kinh tế, bên cạnh chiếc xe sang siêu đắt, và đeo biển giả, còn xuất hiện trên báo chí với một chiếc điện thoại “đại gia của iPhone 6” và một chiếc đồng hồ siêu sang.
Tham sân si, mê đắm vật chất, và ngớ ngẩn đến độ dư luận đặt cho vị đại đức một cái tên mới, đầy mỉa mai: Đại đức Thích Ai Phone.
Còn vị trưởng ban ư? Dư luận đã tỏ thái độ bằng cách gọi ông là “Trưởng ban Toàn Hàng Hiệu”.
Một siêu sao có thể mua chiếc iPhone thời thượng với giá bằng cả năm tiền lương công nhân về để… bẻ cong để chứng minh sự sành điệu của mình. Đấy là việc của anh ấy. Hợm hĩnh, Nhưng là sự hợm hĩnh trong tấm áo không phải nâu sồng của một nhà sư.
Một đại gia có thể “dại gái” tặng siêu xe, đồng hồ Rolex hay điện thoại Vertu. Nhưng anh ấy chẳng lấy tiền của ai bằng việc lợi dụng quyền lực.
Nhưng một nhà sư, một đại đức không thể phô ra cái tham trước các thí chủ mỗi ngày rằm, mùng một vẫn thành kính lên chùa. Nhưng một quan chức ăn lương từ tiền thuế của dân không thể xài sang một chiếc điện thoại mà cả năm lương công chức không mua nổi, không thể dùng một chiếc đồng hồ-không để xem giờ, giá trị bằng cả đời lao động của một người đóng thuế. Bởi đó hoàn toàn không phải là chuyện phân hóa giàu nghèo.

8 nhận xét:

  1. Thật sâu sắc!
    Thật buồn!

    Trả lờiXóa
  2. Nhà tu mà như thế thì không gọi là đi tu. Tu hú!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Quan trọng là ở người đến cúng tế nữa, nếu không "cống hiến" thì sư là gì có tiền

      Xóa
  3. Quan chức lấy tiền đâu xài sang? Nghi vấn là ở chỗ đó.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế thì cũng nên đặt câu hỏi: Nhà sư lấy tiền đâu mà chơi sang vậy?

      Xóa
  4. Tình trạng nhà sư tiêu tiền rồi ăn thịt bình thường mà, ở thời buổi bây giờ thì tình trạng này xảy ra phổ biến. Nhưng việc sư đập hộp iphone6 để có lộc cho quán thì đúng là không ổn tẹo nào. Kiểu duy tâm, khấn bái để kinh doanh thành công, đắt khách. Nhiều khi nghĩ, người kinh chê người dân tộc khấn bái thần thánh để chữa bệnh này kia là văn hóa thấp... còn người kinh thì lại khấn để có được sự phú quý, giàu có... vậy thì dư lào nhỉ?

    Trả lờiXóa
  5. Thiện tai thiện tai, không có ý báng bổ đâu nhưng giới tu hành bây giờ không còn giữ được nét thanh thoát của người tu hành nữa, không hết được nghiệp, không từ bỏ được dục vọng đời thường.

    Trả lờiXóa
  6. “Nhà sư đập hộp iPhone 6 đầu tiên”, đời và đạo, cái nào hơn vậy thưa nhà sư "đập hộp"

    Trả lờiXóa