Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

ÔNG HEINER BIELEFELDT LẠ NHẨY?




        
Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị được Liên hợp quốc phê chuẩn ngày 16/12/1966 (Việt Nam tham gia ngày 24/9/1982), trong đó Điều 18 ghi rõ:
            1. Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tín ngưỡng và tôn giáo. Quyền tự do này bao gồm tự do có theo một tôn giáo hoặc tín ngưỡng do mình lựa chọn, tự do bày tỏ tín ngưỡng, tôn giáo một mình hoặc trong tập thể với nhiều người khác, một cách công khai hoặc thầm kín dưới hình thức thờ cúng, cầu nguyện, thực hành và giảng đạo.
            2. Không ai bị ép buộc làm những điều tổn hại đến quyền tự do lựa chọn một tôn giáo hoặc tín ngưỡng.
            3. Quyền tự do bày tỏ tôn giáo, tín ngưỡng chỉ có thể bị giới hạn bởi những quy định của pháp luật và những giới hạn này là cần thiết cho việc bảo vệ an toàn, trật tự công cộng, sức khỏe, đạo đức của công chúng hoặc những quyền tự do cơ bản của người khác.
           Ngày 05/3/1993, Ủy ban Nhân quyền Liên hợp quốc ra Nghị quyết số 25 về “thực hiện tuyên ngôn về việc loại trừ các hình thức bất khoan dung và kỳ thị vì lý do tôn giáo hoặc xác tín”, trong đó Điều 3 có ghi: “Khẩn thiết yêu cầu các nước đảm bảo quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm, tự do tôn giáo và tự do xác tín một cách thích hợp bằng những quy định trong Hiến pháp và luật pháp, kể cả bằng dự kiến những biện pháp dự phòng hữu hiệu nhằm tránh xảy ra bất khoan dung, kỳ thị vì lý do tôn giáo hoặc xác tín” và Điều 5: “Khẩn thiết yêu cầu tất cả các nước sử dụng mọi biện pháp thích hợp đấu tranh chống sự thù hận, sự bất khoan dung và các hành vi bạo lực, kể cả các hành vi có động cơ tôn giáo cực đoan, để cổ vũ sự thông cảm, khoan dung và sự tôn trọng trong các lĩnh vực tôn giáo hoặc xác tín”. 
          Để vận dụng công pháp quốc tế cho phù hợp với đặc điểm của mỗi nước, các nước trên thế giới đều có những quy định pháp lý về vấn đề tín ngưỡng, tôn giáo. Điều 9, phần I “Công ước châu Âu ngày 04/11/1950 về sự bảo vệ các quyền của con người và các quyền tự do căn bản” cũng khẳng định rằng: mọi người có quyền tự do tư tưởng, tự do lương tâm và tự do tôn giáo... Sự tự do biểu lộ tôn giáo hoặc xác tín của mỗi cá nhân không thể làm đối tượng cho những hạn chế nào khác ngoài những hạn chế do luật pháp dự kiến, vốn là những biện pháp cần thiết trong một xã hội dân chủ, cho an ninh công cộng, cho sự bảo vệ trật tự, sức khoẻ hay đạo đức công cộng hoặc cho sự bảo vệ các quyền và tự do của người khác. Cộng hòa Pháp là một trong những quốc gia ở châu Âu có hệ thống pháp quy đầy đủ và chi tiết nhất về vấn đề tín ngưỡng, tôn giáo. Điều I Đạo luật ngày 09/12/1905 của Pháp ghi: “Nền Cộng hòa bảo đảm quyền tự do lương tâm, bảo đảm quyền tự do thực hành các việc thờ phụng với những hạn chế duy nhất được ban bố... vì lợi ích trật tự công cộng”. Theo Điều 25: “Các cuộc hội họp để cử hành một việc thờ phụng được điều hành trong những trụ sở thuộc một hiệp hội tôn giáo... là công cộng. Chúng được đặt dưới sự giám sát của nhà chức trách vì lợi ích của trật tự công cộng”.

Ở Mỹ, sinh hoạt tôn giáo của một cá nhân trong một tổ chức giáo hội được coi là dấu hiệu của sự tử tế, là điều chứng tỏ người đó là một người Mỹ thực sự. Dư luận xã hội cũng như luật pháp Mỹ coi người không theo tôn giáo là phần tử không đáng tin cậy. Hiến pháp bang Arkanzas quy định: “bất kỳ một người nào phủ định sự tồn tại của Chúa đều không được đảm nhận các chức vụ chính quyền của bang và không được quyền làm chứng tại tòa án”.


Ở bang Pensilvania và Tennensi những người không tin vào Chúa, không tin vào sự quả báo ở đời sau đều không được giữ bất kỳ một chức vụ nào. Hiến pháp của bang Texas, Nam và Bắc Carolina, Missisipi đều có các điều khoản tương tự.
Tại bang Delaware, còn nhiều quy định khắt khe hơn. Có nhiều điều luật bắt buộc mọi công dân đều phải đến các cơ sở tôn giáo công cộng. Năm 1955, Nghị viện thông qua một đạo luật cho phép kho bạc phát hành loại giấy bạc 1 đôla có mang dòng chữ “In God we trust”. Tổng thống Aixenhao từng phát biểu: “Việc nắm giữ quyền lực của chúng ta sẽ không có một ý nghĩa gì nếu như nó không được đặt cơ sở ở một niềm tin tôn giáo”.
Phần lớn người Mỹ theo tôn giáo. Mà muốn không theo cũng không được. Mỗi cá nhân ở Mỹ luôn phải chịu một áp lực bắt buộc phải theo một tôn giáo nào đó. Không theo anh sẽ không đạt được đầy đủ quyền công dân của mình.
Những hạn chế quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo, được quy định trong công ước quốc tế, đều được các quốc gia thành viên áp dụng trong pháp luật nước mình, theo đó các loại hình tổ chức, hoạt động tôn giáo “Ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, trật tự xã hội” đều bị liệt vào tà đạo và các quốc gia không cho phép hoạt động, thậm chí còn sử dụng vũ lực để loại bỏ, như ở Mỹ đã sử dụng xe bọc thép và hơi cay tấn công vào nơi hành đạo của giáo phái Đa-Vi-Đi-an vào tháng 2 năm 1993 với lý do là tà giáo, Trung Quốc trấn áp Pháp luân công, một tà giáo mà chỉ trong một thời gian ngắn đã khiến hơn 1700 người Trung Quốc tin theo nó mà tự tử hoặc bị bệnh tâm thần, Nhật Bản cũng đã loại trừ giáo phái A-um một tà giáo đã dùng hơi độc tấn công ga tàu điện ngầm vv... chúng ta ở một số địa phương cũng đã xuất hiện tà giáo, như ở tỉnh ta cái gọi là “Đạo Hà Mòn” đó chính là tà đạo, cần phải loại bỏ bằng các biện pháp vận động thuyết phục và bằng cả biện pháp mạnh, để đảm bảo cho tôn giáo hoạt động lành mạnh tốt đời đẹp đạo, sống phúc âm giữa lòng dân tộc.
Chả lẽ ông đặc phái viên tôn giáo của LHQ Heiner Bielefeldt không biết những điều này?!!
Ơ, thế thì lạ nhẩy!

14 nhận xét:

  1. Ông đặc phái viên này hình như không có thiện chí với Việt Nam. Ý kiến của ông ta có những ý khác với những đặc phái viên từng đến Việt Nam. Ông ta dường như quan tâm xoáy vào nội dung khác với tôn giáo.

    Trả lờiXóa
  2. Tự do tôn giáo ở Mỹ xem ra thật nửa vời, một mẩu bột mì không phải là bánh mì.

    Trả lờiXóa
  3. Đặc phái viên về tôn giáo chắc phải biết những điều này chứ, rõ ràng là ông ta thiên lệch trong đánh giá về tôn giao ở Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  4. Cố tình không biết rồi? Đặc phái viên phải khách quan chớ! Như ông Heiner Bielefeldt không nên làm đặc phái viên

    Trả lờiXóa
  5. Ông này không khách quan nên không thể làm đặc phái viên. Chắc lần này về ông ta sẽ mất uy tín.

    Trả lờiXóa
  6. Thực ra, những báo cáo của đặc phái viên là để tham khảo, không phải người ta chỉ căn cứ vào đó để đánh giá tình hình nhân quyền ở VN.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đúng vậy, không thể chỉ dựa vào đánh giá chủ quan thiên lệch của một đặc phái viên, trong khi báo cáo của những người khác không thống nhất.

      Xóa
  7. Việt Nam được đánh giá là có nhiều chuyển biến tốt trong lĩnh vực nhân quyền, được dư luận quốc tế hoan nghênh. Làm sao một lời thiếu khách quan của ông này mà bỏ hết đi được đánh giá tốt.

    Trả lờiXóa
  8. Tay đặc phái viên này muốn cổ xúy cho mấy thằng lợi dụng tôn giáo để làm chính trị. Tôn giáo nào cũng được tạo điều kiện xây dựng, mở mang cơ sở của mình... Thế gọi là bị đàn áp chăng?

    Trả lờiXóa
  9. Tìm hiểu phiến diện là có mục đích sẵn roài. Không khách quan, đánh giá một chiều có chủ đích hẳn hoi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói ông đặc phái viên phải không? Điều đó quá rõ ràng, ai cũng biết. Chắc đặc phái viên này chưa có kinh nghiệm.

      Xóa
    2. Cố tình làm như vậy, không đơn thuần là thiếu kinh nghiệm. Buồn thật.

      Xóa
    3. Táng chết cha thằng đặc phái viên đi, nói láo.

      Xóa
    4. Không thể làm vậy, đừng có dại, vi phạm pháp luật mà rồi gây căng thẳng thêm quan hệ ngoại giao.

      Xóa