Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

NÓI VỚI NHẠC SĨ TUẤN KHANH VỀ “DI CHÚC BẮC KỲ TỰ DO”



Mới đây, nhạc sĩ Tuấn Khanh có bài viết“Di chúc Bắc kỳ tự do” tán phát trên mạng Internet, bản chất sự kiện di cư 1954.
Đối với kẻ hợm hĩnh, đã ngu nhưng cố tỏ ra nguy hiểm, chúng ta chẳng cần nhắc đến. Anh ta chả là gì trong cộng đồng này. Nhưng nên nhắc lại cho những ai chưa rõ về sự kiện di cư 1954. Chuyện là thế này:
Sau trận Điện Biên Phủ, Hiệp định Genève được ký kết giữa Việt Nam Dân chủ Cộng hòaPháp, tạm thời chia đôi Việt Nam thành hai vùng tập trung quân sự tại vĩ tuyến 17. Hệ thống bộ máy dân sự và lực lượng quân sự của chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được tập trung ở miền Bắc và hệ thống bộ máy dân sự và lực lượng quân sự của chính quyền Liên hiệp Pháp được tập trung ở miền Nam, chờ ngày tổng tuyển cử tự do dự kiến sẽ xảy ra vào ngày 20 tháng 7 năm 1956.
Hiệp định cho phép người dân ở mỗi phía di cư đến phía kia và yêu cầu phía quản lý tạo điều kiện cho họ di cư trong vòng 300 ngày sau thoả hiệp đình chiến, tức chấm dứt vào ngày 19 tháng 5, 1955. Dân Hà Nội có 80 ngày, Hải Dương có 100 ngày, còn Hải Phòng, điểm cuối cùng tập trung để di cư có 300 ngày.
Để giám sát thực thi hiệp định, Uỷ hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến được thành lập theo điều 34 của hiệp định với đại diện của ba nước Ấn Độ, Ba Lan, và Canada.
Dưới nhãn quan của giới cầm quyền Washington, việc tiến hành tổng tuyển cử đồng nghĩa với thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Để điều này không diễn ra, Tổng thống Mỹ, Eisenhower đã tính đến kế hoạch di cư của đồng bào miền Bắc vào Nam.
Với nhãn quan chính trị như vậy, khi Hiệp định Giơnevơ còn chưa ráo mực, Mỹ và chính quyền Ngô Đình Diệm bắt tay ngay vào việc thực thi kế hoạch này.
Chính sách di cư của Mỹ - Diệm nhằm đạt ba mục đích cơ bản sau: 
Một là, về mặt chính trị, đối với thế giới, Mỹ và tay sai cố tạo ra dư luận xấu về chế độ của Việt Nam ở miền Bắc nhằm ngăn chặn sự ủng hộ của nhân dân thế giới đối với cuộc đấu tranh thống nhất đất nước của nhân dân ta; tạo ra ảnh hưởng xấu của cách mạng Việt Nam đối với các quốc gia trong khu vực Đông Nam Á.
Hai là, về kinh tế - xã hội, đối với miền Bắc, Mỹ - Diệm hi vọng rút được một số lượng trí thức, công nhân kĩ thuật vào Nam, tạo ra những xáo động lớn, phá hoại sản xuất, làm cho miền Bắc không ổn định về kinh tế, khiến cho lòng người li tán, nội bộ lục đục, gây khó khăn cho ta trong cuộc đấu tranh thống nhất nước nhà và hàn gắn vết thương sau chiến tranh. Đối với miền Nam, vùng bị tạm chiếm, dân di cư sẽ là nguồn cung cấp nhân công rẻ mạt cho các đồn điền cao su, cà phê, cây ăn quả và một số cây công nghiệp mới du nhập sau Chiến tranh thế giới thứ hai ở miền Nam.
Ba là, ở miền Nam, với số người di cư, Mỹ - Diệm nhằm “thăng bằng sự chênh lệch giữa dân số miền Bắc 12 triệu và dân số miền Nam 11 triệu”. Điều này có nghĩa là “tăng thêm hi vọng của thắng lợi tổng tuyển cử đối với những lãnh tụ quốc gia, đồng thời tạo ra cơ sở xã hội vững chắc cho chế độ Diệm. Đồng bào di cư là nguồn nhân lực quan trọng đáng kể để xây dựng ngụy quân, củng cố ngụy quyền.   
Để chuẩn bị cho những chiến dịch di cư, Mỹ - Diệm đã thành lập các tổ chức, các cơ quan chuyên chỉ đạo, đôn đốc, giúp đỡ di cư. Ngày 9-8-1954, tại Sài Gòn, Ngô Đình Diệm kí quyết định thành lập Phủ Tổng ủy di cư tị nạn do Bùi Văn Lương đứng đầu, với nhiệm vụ điều khiển việc di cư từ Bắc vào Nam. Bên cạnh Phủ Tổng ủy di cư tị nạn, một tổ chức cứu trợ di cư cũng được thành lập do Linh mục Phạm Ngọc Chi đứng đầu. Sau đó, chúng còn thành lập “Hội đồng di cư Bắc Việt” lo việc huấn luyện gián điệp, tổ chức hoạt động dụ dỗ, cưỡng bức di cư… Bộ máy ngụy quyền được tập trung ở mức cao độ cho chiến dịch cưỡng ép di cư. 
Trước hết, Mỹ - Diệm tuyên truyền, xuyên tạc chính sách của Đảng và Nhà nước ta, như cộng sản là vô thần nên sẽ cấm đạo, bỏ tù những người từng theo Pháp. Ngoài ra, chúng còn cố tình đặt ra những chuyện khủng khiếp để lung lạc quần chúng nhân dân. 
Một thủ đoạn khác là Mỹ - Diệm lợi dụng những sai lầm của Việt Nam dân chủ cộng hòa trong cải cách ruộng đất, tuyên truyền gây cho nhân dân hoang mang, sợ sệt và mất niềm tin vào Đảng và Nhà nước, Mỹ - Diệm còn triệt để khai thác việc những địa chủ gian ác làm tay sai cho đế quốc bị đấu tố trong cải cách ruộng đất, để dọa dẫm rằng ở lại miền Bắc, những người hợp tác với đối phương sẽ bị trả thù. 
Thâm độc nhất là Mỹ - Diệm nắm bắt được sự hiểu biết hạn chế của giáo dân và dựng lên hình ảnh: “Đức Mẹ và con trai là Chúa Giêsu đã vào Nam”, rằng “nếu họ ở lại dưới chính quyền cộng sản họ sẽ bị bom nguyên tử huỷ diệt và sẽ mất linh hồn”. Có nơi, địch bố trí ảnh Đức Mẹ, làm cho khi giáo dân đến cầu nguyện trông lên ảnh thấy mắt nhấp nháy và tay cử động, rồi nhân đó nói rằng Đức Mẹ hiện về khuyên giáo dân đi Nam.
Khi thấy tâm lý giáo dân có sự dao động, địch dùng biện pháp rút cha cố đi rồi cho tay sai lôi kéo con chiên đi sau. Mỹ - Diệm còn ra lệnh chuyển địa điểm các kì thi vào Nam, đóng cửa, phá phách các trường học, buộc thầy giáo và học trò phải đi theo chúng. 
Về kinh tế: Thứ nhất, Mỹ - Diệm tuyên truyền rằng vào Nam sẽ có tự do, đời sống sung túc. Uỷ ban Trung ương di cư của Diệm ra lời kêu gọi: “Hỡi anh chị em Gia tô giáo, hàng trăm máy khổng lồ đang đợi chờ để chuyên chở miễn phí các anh chị em vào Sài Gòn, ở miền Nam. Ở đó,  anh chị em sẽ được tặng ruộng đất phì nhiêu… Nếu ở lại miền Bắc, anh chị em sẽ gặp nạn đói và linh hồn sẽ sa hoả ngục”, rằng “nông dân vào Nam sẽ có mỗi người 3 mẫu ruộng, 2 con trâu, nhà cửa sẵn”.
Thứ hai, đối tượng mà Mỹ - Diệm tập trung cưỡng ép di cư vào Nam bao gồm ngụy binh và gia đình của họ, giáo dân, thanh niên, công chức, giáo viên, những người trí thức và nhà chuyên môn… Để cưỡng bức được nhiều đồng bào di cư vào Nam, sau Hiệp định Giơnevơ, địch đóng cửa Ngân hàng Đông Dương, không cho rút tiền ra rồi sau đó chuyển tiền vào Nam, buộc những người gửi phải vào Sài Gòn để lĩnh. 
Thứ ba, Mỹ - Diệm bày trò làm công tác từ thiện, phát chẩn gạo cho một số người túng thiếu. Khi họ đưa thẻ ra lĩnh, chúng đóng dấu dòng chữ “đồng ý đi Nam” vào rồi cho mật thám, công an ra sức “hỏi thăm”, lùng bắt những người này hoặc thưởng tiền cho những kẻ thừa hành nếu “rủ được một thanh niên hay phụ nữ đi thì được thưởng từ 300 đến 800 đồng”.
Thứ tư, tay chân của Mỹ - Diệm còn tìm mọi cách làm cho tài sản của giáo dân trở nên khánh kiệt, không còn một chút gì để hi vọng trở lại quê hương, như bắt giáo dân phải bán nhà cửa, đồ đạc, trâu bò, thuyền lưới, ngăn cấm đồng bào đi làm ăn hoặc đi buôn các nơi, không cho thuê mướn người làm việc. Thâm độc hơn, địch thả côn trùng xuống một số địa phương để phá hoại sản xuất, phá hoại mùa màng. Có nơi địch cho tay chân “lén lút tháo nước làm cho ruộng khô, vài nơi chúng phá bờ cho nước mặn vào…” như ở Tĩnh Gia (Thanh Hoá). 
Chính phủ Mỹ đã bỏ ra 55 triệu đô la, Pháp chi 66 tỷ phrăng cho việc thực hiện chiến dịch này.
Các tài liệu của Mỹ về cuộc di cư này hoàn toàn đúng như vậy. Tại miền Bắc Việt Nam trong thời gian này có Edward Lansdale, chuyên gia tình báo Mỹ hoạt động , với nhiệm vụ làm suy yếu Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bằng mọi cách có thể. Lansdale và nhóm của ông đã thực hiện một chiến dịch tuyên truyền miêu tả rằng các điều kiện sắp tới dưới chính quyền Việt Minh sẽ ác nghiệt hết mức có thể.
Tất cả những điều nhạc sĩ Tuấn Khanh viết không ăn nhập với thực tế cũng là điều dễ hiểu bởi vì, năm 1954, anh ta mới 14 tuổi, chưa đủ để có thể nhận thức đầy đủ vấn đề của xã hội. Hiện nay, anh ta cũng chỉ là một nhạc sĩ có chút tiếng tăm trong giới trẻ. Có lẽ, anh ta muốn tỏ cái sự thông manh của mình nên đã cho ra đời bài viết quái dị trên.
Thật tiếc, anh ta đã tự tay làm hỏng hình ảnh bản thân trong giới văn nghệ chân chính.

11 nhận xét:

  1. Nhacj sĩ Tuấn Khanh muốn đánh bóng tên tuổi bằng tro đất đây mà!

    Trả lờiXóa
  2. Tuấn Khanh là lũ sinh sau đẻ muộn biết gì mà phán xằng về Băc 54? bố láo!

    Trả lờiXóa
  3. Nhạc sĩ này nói năng sặc mùi hải ngoại. Chắc nó mót đi Tây nên muốn gây chú ý. Thế này thì sáng tác cái gì? Cơ hội.

    Trả lờiXóa
  4. Đương cảm tình với Tuấn Khanh, giờ mất hết cả. Nhạt phèo.

    Trả lờiXóa
  5. Mình lại bình thường, không yêu chả ghét thằng cha này. Đó là trước đây, giờ thấy chôi chối. Có khi không nghe bài hát hắn sáng tác nữa mất. Không hứng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Không nên cực đoan bạn ạ. Có thể, anh ta mắc sai lầm trong một lúc nào đó, giờ người ta nhận thấy sai rồi nhưng muốn mọi chuyện cứ thế lặng lẽ trôi qua trong im lặng thì sao?

      Xóa
    2. Nên để cho người ta cơ hội sửa chữa lỗi. Ngọc còn có vết, có phải không?

      Xóa
  6. Nói thật, khó tin nhạc sĩ trẻ này lắm. Anh ta nhận thức hết sức ấu trĩ thì để nhận thức lại vấn đề một cách tự nguyện, thoải mái phải có thời gian. những hành động bây giờ, có khi, chỉ là vì quyền lợi thôi.

    Trả lờiXóa
  7. Mất thời gian bàn chuyện chú bé Tuấn Khanh làm gì? Nó còn trẻ, không hiểu chuyện nói ba lăng quăng ai nghe.

    Trả lờiXóa
  8. Đây là lần đầu Tuấn Khanh có những điều trái tai, hãy cho anh ta thời gian đã. Mình đồng ý với Công Thần, không nói nhiều về chuyện này nữa làm gì.

    Trả lờiXóa
  9. đoạn đầu có ghi:"miền Bắc có lực lượng quân sự và chính quỳên Việt Nam Dân chủ cộng hòa...". Vậy mà bọn Mỹ- Ngụy nó ra đó làm cả đống trò như được liệt kê rất tỉ mỉ ở bài trên. Chậc, chúng nó giỏi thật, bao nhiêu trò làm cứ như chỗ không người ấy nhỉ, chính quyền ta đâu mất rồi??? xẻ dọc Trường Sơn còn được mà bao nhiêu chuyện như vậy ngay trên địa bàn mình quản lý cũng k hay, k biết??? Yêu cầu tác giả bài này tôn trọng độc giả chút, chúng tôi đâu phải trẻ em lên năm lên ba hay bị bại não mà mún viết gì thì viết. Chưa biết Tuấn Khanh đúng sai hay sao nhưng với cách lập luận ấu trĩ và sặc mùi vu cáo kiểu này thì đừng bày đặt bàn chuyện chính trị, Tuấn Khanh ổng cười vào mặt, lại nhục liệt tổ liệt tông

    Trả lờiXóa