Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

CÁI TÁT DÀNH CHO LÊ HIẾU ĐẰNG

Bẵng đi ít ngày, một số tờ báo lớn yêu cầu tôi viết bài về những tuyên bố gần đây của anh Lê Hiếu Đằng. Tôi từ chối với ý nghĩ sẽ vào TPHCM gặp anh để hàn huyên tâm sự, cho "phải trái phân minh, nghĩa tình trọn vẹn”, đúng theo phong cách của Mặt trận. 
Nhưng mấy ngày qua, nhiều vị trong Đoàn Chủ tịch, trong các Hội đồng tư vấn yêu cầu tôi với tư cách "người trong cuộc” phải có tiếng nói công khai về những gì mà anh Lê Hiếu Đằng viết về Mặt trận và các thành viên của Mặt trận.
Đọc "Suy nghĩ trong những ngày nằm bệnh” và những bài anh Lê Hiếu Đằng trả lời phỏng vấn RFA, của RFI, tôi thực sự ngỡ ngàng và không thể hiểu nổi sự "trở cờ” trong anh. Tôi sẽ đề cập những vấn đề khác sau. Trong bài này, tôi tập trung làm rõ những điều anh nói không đúng về Mặt trận và các thành viên của Mặt trận.
1. Trả lời phỏng vấn ngày 18-8-2013, anh Lê Hiếu Đằng viết: "Trước đây, Việt Nam có 3 Đảng… Thế nhưng hai Đảng Dân chủ và Xã hội bị Đảng Cộng sản Việt Nam bức tử, giải tán một cách ngang nhiên”. Tôi có thể nói ngay rằng: Đây là một phát biểu hết sức hàm hồ, hết sức vô trách nhiệm. Nó xúc phạm đến vong linh của những người đã khuất thuộc hai đảng trên và gây bất bình cho gia đình các vị cũng như những đảng viên còn sống.
Có lẽ anh Lê Hiếu Đằng chưa có dịp tiếp xúc với các đảng viên, đặc biệt là những nhân vật tiêu biểu của hai đảng trên như các vị: Phan Tử Nghĩa, Nguyễn Xiển, Nguyễn Văn Huyên, Hoàng Minh Giám, Nguyễn Lân, Dương Đức Hiền, Nghiêm Xuân Yêm, Huỳnh Văn Tiểng, Nguyễn Tấn Gi Trọng, Trần Đăng Khoa, Đỗ Đức Dục và nhiều người khác. Phần lớn các vị là những trí thức tên tuổi, những nhân sĩ nổi tiếng, những nhân cách lớn được Đảng Cộng sản Việt Nam và nhân dân ta kính trọng. Đó là những con người mà uy lực không thể khuất phục, tiền tài, danh vọng không thể mua chuộc.
Ai có thể bức tử được những người như vậy?
Cán bộ Mặt trận Trung ương lâu năm chắc còn nhớ: Một trong những sự kiện quan trọng diễn ra trong 2 năm đầu tiến hành công cuộc đổi mới là quá trình chuẩn bị kết thúc tổ chức và hoạt động của Đảng Dân chủ Việt Nam và Đảng Xã hội Việt Nam theo nguyện vọng lâu nay của hai Đảng. Với tình cảm sâu sắc và tinh thần trách nhiệm đối với tổ chức thành viên có truyền thống đấu tranh lâu dài và có những đóng góp lớn cho sự nghiệp Đại đoàn kết dân tộc, tăng cường và mở rộng Mặt trận Dân tộc thống nhất, suốt từ năm 1977, năm hai đảng bày tỏ nguyện vọng của mình muốn kết thúc hoạt động sau khi đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử được đề ra trong Cương lĩnh là đấu tranh cho độc lập, thống nhất, chủ quyền quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ. Mặt trận Trung ương đã cùng Đảng Cộng sản Việt Nam nhiều lần gặp gỡ, trao đổi chân thành, cởi mở với lãnh đạo hai đảng và mong muốn hai đảng tiếp tục sự nghiệp vẻ vang của mình trong giai đoạn mới của cách mạng.
Hai đảng đã thông báo cho Mặt trận Trung ương biết tình hình phát triển đảng viên trong 10 năm qua (từ 1977 đến 1988) là: tâm trạng các đảng viên và các vị lãnh đạo chủ chốt ngày càng không yên tâm về hoạt động của đảng mình; địa bàn hoạt động ngày càng co lại; đối tượng kết nạp và những người muốn tham gia vào hai đảng trên (kể cả con cái các vị) ngày càng ít đi; số đảng viên của mỗi đảng còn rất ít và tuổi cao, sức khỏe yếu.
Đặc biệt trong 3 ngày, từ 14 đến 16-5-1988, Trung ương Đảng Dân chủ có tổ chức hội nghị nghe ý kiến của đảng bộ các địa phương và mời Mặt trận Trung ương cùng dự. Hầu hết các cán bộ, đảng viên tham gia hội nghị đó đều đề nghị kết thúc hoạt động của đảng và nhất trí kiến nghị với Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và MTTQ Việt Nam tạo mọi điều kiện thuận lợi để Đảng Dân chủ kết thúc tốt đẹp sự nghiệp vẻ vang của mình, đồng thời cần có những chính sách đối với những cống hiến của đảng về quyền lợi chính trị, những anh em có đủ tiêu chuẩn được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, được cấp giấy chứng nhận quá trình hoạt động cách mạng. Sau khi hai đảng kết thúc, các đảng viên hai đảng sẽ sinh hoạt trong các tổ chức của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.
Đáp ứng nguyện vọng thiết tha của hai đảng, ngày 10-10-1987, Mặt trận Trung ương đã phối hợp với các cơ quan hữu quan của Nhà nước cùng lãnh đạo hai đảng có văn bản gửi Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam kiến nghị cho phép hai đảng chấm dứt các hoạt động của mình.
Lễ kết thúc hoạt động của Đảng Xã hội Việt Nam đã được tổ chức trọng thể vào ngày 15-10-1988 tại Nhà hát lớn TP Hà Nội.
Lễ kết thúc hoạt động của Đảng Dân chủ Việt Nam được tổ chức vào ngày 30-10-1988, sau 3 ngày họp đại hội toàn thể phiên cuối cùng từ ngày 28 đến 30.
Sự thật là như vậy. Có ai "bức tử” ai đâu.
2. Trong bài "Những điều nói rõ thêm” của anh Lê Hiếu Đằng đề ngày 19-8-2013 có nêu: "Có buổi làm việc với ông Lê Quang Đạo, lúc đó là Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam” và ông Phạm Văn Kiết (Năm Vận) Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký của Ủy ban TƯMTTQ Việt Nam. Trong cuộc họp, hai ông đặt vấn đề: Trong hệ thống chính trị hiện nay, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam cần phải giữ vai trò "đối trọng”, đã bị phê phán  kịch liệt và có lệnh không được phép nhắc lại nữa. Ông Lê Quang Đạo cũng được cho về nghỉ vì dám có chủ trương nói trên.
Ở đây, anh Lê Hiếu Đằng đã có sự nhầm lẫn hay cố tình nhầm lẫn? Xin nhắc lại là năm 1994 đồng chí Lê Quang Đạo được bầu làm Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Khóa IV, đồng chí Trần Văn Đăng, Ủy viên Trung ương Đảng được bầu làm Tổng Thư ký. Đồng chí Năm Vận là Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký khóa III (1988) và Chủ tịch là Luật sư Nguyễn Hữu Thọ. Đồng chí Phạm Văn Kiết mất năm 1995. Còn chẳng có cơ quan nào cho đồng chí Lê Quang Đạo về nghỉ như anh viết, mà làm Chủ tịch Mặt trận đến hơi thở cuối cùng, sau một đợt nhồi máu cơ tim. Đồng chí Phạm Thế Duyệt lúc đó là Thường vụ Thường trực Bộ Chính trị được Đảng phân công và Ủy ban Trung ương Mặt trận bầu làm Chủ tịch vào tháng 8-1999.
Có lẽ do tuổi cao sức yếu, nên có thể anh Lê Hiếu Đằng có sự lẫn lộn và vì vậy người đọc có thể nghi ngờ sự chính xác và trung thực các thông tin mà anh đưa ra.

NGUYỄN TÚC
 (Ủy viên Đoàn Chủ tịch UBTƯ MTTQ Việt Nam)  

9 nhận xét:

  1. Đúng là cái tát vào mặt ông ta mà cái tát đó là do chính ông ta - Lê Hiếu Đằng tự tát vào mặt mình chứ không ai khác ông ta nói "2 đảng Đảng Dân chủ và Xã hộ nhưng bị đảng CS bức tử". Những phát ngôn của ông ta hết sức hàm hồ và rõ là vu khống đảng CSVN. Gìa rồi ăn được mấy sống được mấy mà bám theo cái đám lưu vong cái đám lúc nào cũng nhăm nhăm lật đổ chế độ phá hoại đất nước thế ông Đằng.

    Trả lờiXóa
  2. Lê Hiếu Đằng ngu thì chết chứ chẳng bệnh tật gì cả, tất cả lỗi là chỉ ở hắn mà thôi, chẳng ai ép hắn phải nói những lời ngu dốt và độc địa đó cả. Tại sao một kẻ mang danh là trí thức mà lại đi làm những cái chuyện nhìn qua ai cũng biết là hắn ngu như vậy được. Hắn vừa phun ra cái bài suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh là đã bị cả giới cộng đồng mạng từ chính cho đến tà vả như tát nước vào mặt hắn. Đơn giản bởi vì những người dân lương thiện thì suy nghĩ rằng một kẻ như hắn đáng bị xỉ vả, đáng bị nguyền rủa. Hắn ăn cơm nhân dân lâu nay mà nay phản bội thì đáng bị nguyền rủa. Còn những kẻ thuộc giới rận thì cảm thấy nghi ngờ độ trung thực của hắn, bởi vì một kẻ như hắn mà lại phản bội à? Và lũ rận sợ Đằng sẽ cướp mất miếng cơm của chúng nên chúng mới vả lại hắn.

    Trả lờiXóa
  3. Mang tiếng là một đảng viên lâu năm mà hắn đi làm cái trò mèo đó thì bị tát cho vào mặt cũng đúng. Hắn ngu đến nỗi không biết lịch sử dân tộc Việt Nam hào hùng và bi thương ở chỗ nào à? Những khi đã thành phần chính trị , những lúc nhiều phe phái chính là những lúc đất nước Việt Nam loạn lạc và nhân dân lầm than. Những lúc có sự thống nhất dưới minh quân chính là lúc đỉnh cao nhất về sự phát triển của dân tộc. Chúng ta không thể lập thêm các phe phái đối lập nữa như Đằng nói, bởi đơn giản nhất là những chứng cứ đau thương từ lịch sử dân tộc. Chúng ta đa nguyên về chính trị và đa đảng đối lập như Lê Hiếu Đằng nói là đi liền với việc làm cho đất nước đi vào hỗn loạn mà thôi.

    Trả lờiXóa
  4. Thằng cha Lê Hiếu Đằng này mắc bệnh hoang tưởng về chính trị và nhiễm nặng chủ nghĩa xét lại rồi. Bằng chứng là sau một trận ốm thập tử nhất sinh hắn giở quẻ muốn làm siêu nhân của đất nước. Hắn nghĩ rằng có thể tung hô dân chủ và đi theo phong trào dân chủ thì mới có thể nổi tiếng. Vậy là hắn mới làm cái trò đi phát ngôn với RFA để được nổi tiếng. Hắn ngu ngốc giải thích về cơ sở hạ tầng và kiến thức thượng tầng như một kẻ vô học. Hắn dốt nát đến nỗi giải thích mọi thứ cứ như trẻ con, thật là tội nghiệp cho một con bệnh. Và cuối cùng kết quả không được như hắn mong đợi mà hắn đã bị thiên hạ vả cho vào mồm vì những phát ngôn ngu ngốc của hắn.

    Trả lờiXóa
  5. Ông Đằng này thì cũng chỉ sử dụng mấy chiêu xuyên tạc để nói xấu chế độ XHCN theo cách chủ quan của bản thân ông ta thôi. Mấy chục năm rồi mà dường như ông ta không xứng đáng làm đảng viên Đảng CSVN, không hiểu khi còn đứng trong hàng ngũ của Đảng ông ta làm được gì mà bây giờ lại đòi lên án, suy nghĩ như vậy. Ông ta ủng hộ đa đảng, một chế độ mà bao nhiêu nước hiện nay đang phải đối mặt bởi sự tranh chấp giữa các đảng phải đối lập, thế là thế nào? Có phải muốn Việt Nam cũng bất ổn như thế?

    Trả lờiXóa
  6. Là người có tuổi rồi mà sao lại nông nổi tới mức như thế được nhỉ như một đứa trẻ trâu mới lớn vậy. Trải qua hơn nửa đời người rồi mà ăn nói thiếu suy nghĩ đến thế là cùng được nhà nước nuôi dưỡng giờ đây quay sang cắn lại phải chăng lão này không khác gì con c ..hó nhưng vẫn còn kém là nó không bao giờ cắn lại chủ. Người ta nói gừng càng gìa càng cay nhưng với Lê Hiếu Đằng thì ngược lại hoàn toàn càng lớn càng cho thấy độ thiếu hiểu biết

    Trả lờiXóa
  7. Cảm ơn bài viết của Ủy viên Đoàn Chủ tịch UBTƯ MTTQ Việt Nam. Nhờ có nó mà tôi đã nhận ra những lời nó xảo trá của Lê Hiếu Đằng trong mấy bài viết vừa qua. Hắn vu cáo Đảng cộng sản đã bức tử đảng Dân chủ và đảng Xã hội. Chắc chắn nếu đọc bài viết này, Lê Hiếu Đằng sẽ cảm thấy như bị một cái tát trời giáng. Có như thế hắn mới hết 'cơn mê' của một con bệnh. Hehe.

    Trả lờiXóa
  8. Trong những ngày nằm bịnh, Lê Hiếu Đằng gom hơi tàn, sức kiệt để quyết tính sổ cuộc đời hắn, và tính sổ Đảng cộng sản. Hắn định "thà một lần huy hoàng rồi vụt tắt, còn hơn le lói suốt trăm năm" vời tuyên bố muốn lập Đảng xã hội đối lập với Đảng cộng sản. Hắn nói rằng cần khôi phục lại những gì đã bị cộng sản ép chết. Nhưng có ai bức tử đảng xã hội đâu. Vì quá trình phát triển đảng giai đoạn 1975 đến 1988 quá thấp nên đảng xã hội xin nhà nước chấm dứt hoạt động đấy chứ. Tôi nghĩ hắn đang cố tình vu cáo Đảng để đánh bóng theo chiêu của thằng Sam Rainsy khốn nạn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ý kiến của Joe quá chí lý. Nếu những nhân sỹ yêu nước như Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh...dù không có được con đường đúng đắn thì các vị ấy cũng được các thế hệ sau ghi nhận tinh thần yêu nước. Họ không thành công nhưng đã thành nhân. Còn thằng cha Đằng thì muốn ghi danh mình bằng cách lập đảng mới và đập Đảng cũ. Có thể hắn cũng được ghi vào lịch sử nhưng không phải tiếng thơm, mà là tiếng thối. Những luận điểm gian manh, những tình tiết giả tạo trong bài viết của hắn chắc chắn sẽ còn bị ném đá dàiiiiiiiiiii

      Xóa