Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Bỗng dưng … thiểu năng trí tuệ


Sự kiện thể thao năm 2000

       Tại kỳ Thế vận hội người khuyết tật Paralympic Sydney 2000, lần đầu tiên, TBN có đội tuyển bóng rổ người thiểu năng trí tuệ đoạt HCV tại một kỳ Paralympic. Đó là vinh quang lớn mà người hâm mộ thể thao nước này vô cùng tự hào. Do vậy, báo chí TBN tràn ngập hình ảnh về những người hùng của đất nước, nhiều báo đã lên kế hoạch đưa phóng viên của mình ra tận sân bay Barajas ở Madrid để đón những người hùng trở về.  
Đội TBN thắng đội Nga ở trận chung kết với tỷ số 87-63, kết thúc một giải đấu hoàn toàn vượt trội so với các đội khác. 
Lúc đó, cả nước TBN ăn mừng chiến thắng đầy ấn tượng của đội nhà, tuy nhiên 10 VĐV (trong số 12 VĐV toàn đội) là những người có trí tuệ hoàn toàn bình thường, không hề bị khiếm khuyết nào. Thế nhưng, trên danh sách đăng ký chính thức, tất cả đều là những VĐV mắc chứng thiểu năng trí tuệ. Điều đáng nói nhất là những người có trách nhiệm của đoàn thể thao TBN không chỉ biết rõ điều này mà họ còn đi xa đến mức yêu cầu các VĐV phải giấu nhẹm sự thật, để vẫn thi đấu như VĐV khuyết tật.
Trong số 10 VĐV “giả danh” khuyết tật, có một là bác sĩ, một là kỹ sư và một là nhà báo, những người còn lại đang là sinh viên và đều đang thi đấu nghiệp dư cho một Câu lạc bộ nào đó. Thậm chí, một VĐV còn đang có hợp đồng thi đấu chuyên nghiệp cho một đội bóng rổ nổi tiếng ở thủ đô Madrid.
Trình độ các cầu thủ TBN hơn hẳn các đối thủ. Do vậy mới có chuyện sau khi thi đấu hết hiệp một trong trận đầu tiên gặp đối thủ Bồ Đào Nha tại Paralympic Sydney, huấn luyện viên (HLV) đội TBN không ngừng nhắc cầu thủ của mình “Hãy cố chơi như mình là người thiểu năng trí tuệ thật sự. Đừng ghi điểm nhiều nữa”. 
Còn năm 2012
Trên một số trang mạng và báo chí nước ngoài, một số người có tình … giả điếc, giả đui để chọc phá Việt Nam.
Nào là đòi hỏi Nhà nước ta thực hiện quyền con người (QCN). Người ta kêu gọi: “Chính quyền… thực thi những QCN đã được Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam và những Công ước quốc tế nhân quyền mà Việt Nam tham gia”. Trong những quyền đó có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền được thông tin, quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo Điều 69, Hiến pháp năm 1992  và “Điều 19, Điều 21, Điều 22 Công ước quốc tế nhân quyền, năm 1966, mà Việt Nam gia nhập năm 1982”.
Nào là ký tên vào “Lời kêu gọi Quốc hội Việt Nam” đòi hủy bỏ Điều 88 Bộ luật Hình sự về “Tội tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” và Nghị định 38/2005/NĐ-CP của Chính phủ “Quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng”…
Vấn đề bảo vệ chế độ chính trị, giữ ổn định xã hội đã được các quốc gia trong cộng đồng quốc tế quan tâm từ lâu. Tại “Hội nghị quốc tế về quyền con người” ở Viên (Áo), năm 1993, đại diện các quốc gia đã ra Tuyên bố khẳng định: "Tất cả các QCN đều mang tính phổ cập…Trong khi phải luôn ghi nhớ ý nghĩa của tính đặc thù dân tộc và khu vực và bối cảnh khác nhau về lịch sử, văn hóa và tôn giáo;…”. 
Trong “Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị, năm 1966" nhiều quyền và tự do của con người cũng bị hạn chế, trong đó có Điều 19. Điều này quy định: …“2. Mọi người có quyền tự do ngôn luận… Việc thực hiện những quyền quy định ở mục 2 của điều này kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt, để: a) Tôn trọng các quyền và uy tín của người khác; b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức của công chúng”. 
Không phủ nhận rằng Việt Nam đã trở thành thành viên của Công ước này từ năm 1992, song điều đó không có nghĩa Việt Nam không có quyền đưa ra những hạn chế luật định về quyền tự do ngôn luận. Do đó Điều 88, Bộ luật Hình sự, 1999 là hoàn toàn đúng đắn, phù hợp với “Tuyên bố Viên và chương trình hành động; phù hợp với “Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị năm 1966”.
Không chỉ trong pháp luật Việt Nam mà trong pháp luật của nhiều quốc gia, trong đó có cả những quốc gia phương Tây đã đưa ra những quy định hạn chế quyền tự do ngôn luận, báo chí và tự do internet. Những quy định này tùy thuộc vào tình hình chính trị xã hội và quan điểm của những quốc gia đó.
Sự thực hiển nhiên như vậy, nhưng có một nhóm người giả thiểu năng đã cố tình không biết, không hiểu để gào lên, ăn vạ cho cái gọi là dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Thế rồi tự tôn vinh, tự trao bằng khen, tự trao huy chương, danh hiệu cho nhau để ra điều này nọ.
Tự làm tàn tật nhân cách và trí tuệ để chọc phá Việt Nam, có ngày họ sẽ hổ thẹn như các VĐV TBN mà thôi!

5 nhận xét:

  1. Đúng. Chỉ có thiểu năng trí tuệ mới không hiểu chân lý đúng đắn thuộc về Việt Nam.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói chuẩn. Chỉ số IQ thấp hoặc vờ thiểu năng mới như hội rận

      Xóa
  2. Không phải, họ không thiểu năng, không khuyết tật, mà là giả vờ như thế. Giả điếc, giả mù không nghe thấy, nhìn thấy sự thật.

    Trả lờiXóa
  3. Thì họ tự làm mình thành tàn tật còn gì! Thế mà cũng phải cãi. Đấy là những người mù trí tuệ.

    Trả lờiXóa
  4. Xấu hổ, nhục nhã quá! Tự coi mình là thiểu năng trí tuệ thì vinh quang nỗi gì!

    Trả lờiXóa