Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012

Mỹ nên không chỉ dạy người khác thế nào là tôn trọng nhân quyền, mà trước hết cũng phải làm như vậy



Tham vọng của Washington đóng vai trò nhà lãnh đạo toàn cầu trong lĩnh vực bảo vệ nhân quyền và các giá trị dân chủ là vô căn cứ bởi vì ở Hoa Kỳ tình hình trong lĩnh vực này hoàn toàn không tốt đẹp.
Năm 2012, các cơ quan đánh giá chỉ số uy tín quốc tế đã giảm đáng kể mức độ tự do ngôn luận tại Hoa Kỳ. Về chủ yếu, nguyên nhân của điều đó là các biện pháp rất nghiêm ngặt của cảnh sát Mỹ chống các nhà báo đã phản ánh các cuộc biểu tình "Chiếm Phố Wall" không làm vừa lòng chính quyền Mỹ. Đây không phải là lần đầu tiên khi các tổ chức phi chính phủ thu hút sự chú ý của cộng đồng thế giới và chính quyền Washington đến những vụ vi phạm nghiêm trọng trong lĩnh vực dân chủ và nhân quyền. Chẳng hạn, đã 4 năm liền Viện Dân chủ và Hợp tác ở New York công bố các bản báo cáo về các hành vi thô bạo của cảnh sát chống người nhập cư, về các vụ xâm phạm quyền tự do ngôn luận, bất bình đẳng về giai cấp. 
Giám đốc Viện Dân chủ và Hợp tác ở New York Andranik Migranyan nói: “Tất nhiên, Hoa Kỳ là một quốc gia với nhiều truyền thống dân chủ. Nhưng, nếu nhìn kỹ cách tổ chức đời sống xã hội, thì rất tiếc sẽ thấy rõ nhiều vấn đề không cho phép Hoa Kỳ coi mình như thầy giáo giới thiệu mô hình lý tưởng về việc bảo vệ quyền con người”.
Có thể lấy thí dụ với cuộc bầu cử tổng thống sẽ tổ chức ở Mỹ vào ngày 6 tháng 11. Có vẻ đây là một biểu hiện của nền dân chủ với hình thức lý tưởng. Nhưng, ở đây có sự phân biệt đối xử về nguồn gốc xã hội, về dân tộc, có cả việc vi phạm quyền bầu cử. 
Trả lời phỏng vấn của đài "Tiếng nói nước Nga", ứng cử viên phó tổng thống Mỹ của đảng Xanh, bà Cheri Honkala nói: “Lý do mà Mỹ không cho phép các quan sát viên theo dõi cuộc bầu cử là khả năng của sự lừa dối: ở Hoa Kỳ có rất nhiều người dân không muốn hoặc không có khả năng tham gia bỏ phiếu. Và bây giờ, tại một số tiểu bang khôi phục hệ thống “cấp giấy phép cho quyền bầu cử”. Đang tạo lập những rào cản nhân tạo chống những cử tri tiềm năng – giai cấp công nhân và những người sống dưới mức nghèo khổ”.
                                  Dân chủ đang được thực thi ở Mỹ
Hoa Kỳ vi phạm nhân quyền ở nước mình và ở nước ngoài. Đó là: Các nhà tù bí mật của CIA ở Trung Đông và Đông Âu, những thường dân thiệt mạng ở Afghanistan trong qúa trình chiến dịch quân sự của Mỹ và các nước NATO, và nhiều thí dụ khác.
Truyền thông Mỹ luôn im lặng trước những vụ việc kể trên. Còn Chính phủ Mỹ tự coi mình là hình mẫu và lớn tiếng lên lớp các nước khác.
Thật nực cười!

Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Mỹ tiếp tục nghe lén điện thoại công dân quốc tế

         Thượng viện Mỹ ngày 29-12 đã thông qua việc gia hạn Luật giám sát tình báo nước ngoài (FISA), cho phép các đơn vị liên bang nghe lén điện thoại của nghi phạm khủng bố ở nước ngoài mà không cần lệnh tòa án.

Chủ tịch Ủy ban Tình báo Thượng viện Mỹ Dianne Feinstein - Ảnh: Reuters

              FISA được ban hành dưới thời cựu tổng thống George W.Bush sau vụ khủng bố ngày 11-9-2001 và hết hạn vào cuối năm nay. Luật này cho phép Cơ quan an ninh quốc gia (NSA) và những cơ quan tình báo Mỹ nghe lén cuộc gọi và xem thư điện tử liên lạc giữa công dân Mỹ với những nghi phạm khủng bố ở nước ngoài. Luật không được áp dụng với những nghi can là người Mỹ. Chương trình giám sát này hoạt động trong vòng bí mật mãi cho đến khi bị truyền thông phát giác vào năm 2005.
              Theo Hãng tin AP, việc gia hạn luật giám sát thêm 5 năm được Thượng viện thông qua ngày 29-12 với kết quả 73 phiếu thuận và 23 phiếu chống.
              Sự kiện này thêm khẳng định cho việc Mỹ luôn áp dụng tiêu chí kép. Phản đối các nước khác làm những việc mà chính bản thân mình làm. Đó là sự vô lý không thể chấp nhận.
             Những kẻ đang núp bóng phương Tây sao không thấy lên tiếng trước những điều quy định này? Phải chăng đồng đôla đã ngáng miệng? 

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

Vì sao Putin cấm người Mỹ nhận con nuôi Nga?

 Trong vòng 20 năm qua, người Mỹ đã nhận nuôi hơn 60.000 trẻ em Nga, theo thống kê của Bộ Ngoại giao Mỹ. Tổng thống Nga đã chỉ trích Chính phủ Mỹ "hành động một cách trơ trẽn và ngạo mạn" khi từ chối cho giới chức Nga tiếp cận với những trẻ em mồ côi Nga được cho là bị các gia đình Mỹ làm hại.

Ngày 27/12, trong khi chủ trì phiên họp với Nội các Thủ tướng Medvedev, Tổng thống Putin cho hay, trước thực trạng nhiều trẻ em Nga sau khi trở thành con nuôi các gia đình người Mỹ đã bị ngược đãi, trong khi đó chính phủ Mỹ đã không có bất cứ động thái xử phạt nào đối với những kẻ bạo hành trẻ em này, đặc biệt là với những đứa trẻ bất hạnh phải đi làm con nuôi. Mặt khác, theo ông Putin, giới chức Washington cũng không có bất cứ động thái nào cho thấy họ sẽ ngăn chặn các hành vi ngược đãi, hành hạ đối với trẻ em Nga được nhận làm con nuôi trên đất Mỹ.

Chính vì vậy, Tổng thống Nga, Putin đã chính thức ký ban hành sắc lệnh cấm người Mỹ nhận trẻ em Nga làm con nuôi và áp dụng các hình thức phạt khác để trả đũa cho 1 đạo luật mới của Mỹ về quyền con người.

Sắc lệnh mới này cũng sẽ cấm một số tổ chức phi chính phủ nhận tài trợ từ Mỹ, đồng thời áp đặt lệnh cấm cấp thị thực, đóng băng tài sản của tất cả những người Mỹ nào bị cáo buộc vi phạm các quyền và lợi ích của Nga ở nước ngoài.
Luật cấm gia đình Mỹ nhận trẻ Nga làm con nuôi sẽ có hiệu lực từ ngày 1/1/2013
Luật cấm gia đình Mỹ nhận trẻ Nga làm con nuôi sẽ có hiệu lực từ ngày 1/1/2013
Thông tin trên được dư luận đón nhận với thái độ thiện cảm. Trước nhất, ông Putin với tư cách người đứng đầu đất nước cần có và đã có hành động bảo vệ công dân của mình. Thứ hai, đây là động thái cho Mỹ hiểu rằng: Mỹ không thể ngạo ngược, muốn làm gì thì làm. Cần có sự tôn trọng quy ước chung trong ngôi nhà chung là thế giới. Thứ ba, cho và nhận con nuôi phải thực sự xuất phát từ mục đích nhân đạo, nhân văn. Không thể vì bất cứ lý do nào mà coi rẻ mạng người, trà đạp quyền con người của những trẻ em bất hạnh.
Vì sao Putin cấm người Mỹ nhận con nuôi Nga?
Đó là bởi vì nhiều người Mỹ không xứng đáng làm cha, làm  mẹ những đứa trẻ Nga.
Bởi vì Chính phủ Mỹ vô cảm, không có trách nhiệm đối với những đứa trẻ bất hạnh, vô tội.
Bởi vì nơi được gọi là thiên đường tự do kia được tự do ngược đãi, tự do hành hạ trẻ em.

Công tâm trong vụ Tiên Lãng


Những cán bộ có trách nhiệm trong vụ cưỡng chế đất
Các cá nhân liên quan đến thực hiện quyết định cưỡng chế thu hồi đất nuôi trồng thủy sản đã hết thời hạn đối với ông Đoàn Văn Vươn trên diện tích 19,3 ha, tại khu đầm Cống Rộc, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng vào sáng 5-1-2012 đều chịu những hình thức xử lý xác đáng.
Kết quả điều tra của Cơ quan CSĐT (Công an Hải Phòng) đã xác định có đủ căn cứ để khởi tố bị can ông Lê Văn Hiền, nguyên Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng về hành vi “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” theo điều 285, Bộ Luật Hình sự. Cơ quan điều tra đang hoàn tất các thủ tục để ra quyết định khởi tố trong những ngày tới. Ông Hiền sẽ bị khởi tố điều tra và xử lý cùng vụ án “huỷ hoại tài sản”.
Trước đó, Công an TP Hải Phòng đã có kết luận điều tra, đề nghị truy tố ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng; Phạm Xuân Hoa, nguyên Trưởng Phòng Tài nguyên và Môi trường huyện; Phạm Đăng Hoan, nguyên Bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang và Lê Thanh Liêm, nguyên Chủ tịch UBND xã Vinh Quang cùng về tội "Hủy hoại tài sản” theo khoản 2 và khoản 3, điều 143, Bộ Luật Hình sự.
Kết luận điều tra của Công an TP. Hải Phòng đã xác định ông Nguyễn Văn Khanh có hành vi hủy hoại tài sản của gia đình ông Vươn. Cơ quan điều tra cũng kết luận ông Lê Văn Hiền, nguyên Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng có dấu hiệu thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng. Đối với ông Bùi Thế Nghĩa, nguyên Bí thư Huyện ủy Tiên Lãng, tài liệu điều tra chưa đủ căn cứ chứng minh có hành vi phạm tội hủy hoại tài sản nên không khởi tố điều tra.
Và những người đặt mìn, nổ súng vào lực lượng cưỡng chế
Cơ quan CSĐT, Công an TP. Hải Phòng cũng đã có kết luận vụ án “Giết người, chống người thi hành công vụ” và đề nghị truy tố sáu bị can. Gồm: ông Đoàn Văn Vươn, sinh năm 1963; Đoàn Văn Quý, sinh năm 1966, cùng trú tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng; Đoàn Văn Sịnh, sinh năm 1957, trú tại xã Đông Hưng, huyện Tiên Lãng; Đoàn Văn Vệ, sinh năm 1974, trú tại xã Bạch Đằng, huyện Tiên Lãng đồng can tội “giết người”, vi phạm quy định tại Điểm d, Khoản 1, điều 93 Bộ Luật Hình sự.
Bà Nguyễn Thị Thương, Phạm Thị Hiền đồng can tội “chống người thi hành công vụ” vi phạm quy định tại Điểm a, Điểm d, Khoản 2, Điều 257 Bộ Luật Hình sự. Đối với Đoàn Văn Thoại, Phạm Thái sau khi gây án đã bỏ trốn tại địa phương, Cơ quan CSĐT đã ra quyết định truy nã, sẽ xử lý khi bắt được.
Ngoài ra, đối với Phạm Huy Chinh, sinh năm 1978, trú tại xã Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng, người được Đoàn Văn Vệ khai là nhờ mua súng đạn hoa cải giúp; Đặng Bá Quý, sinh năm 1960, trú tại phường Phan Bội Châu, quận Hồng Bàng, TP. Hải Phòng, người bị khai là bán súng đạn hoa cải cho ông Vươn, không đủ căn cứ để kết luận vi phạm pháp luật.
Cơ quan Cảnh sát điều tra (Công an TP. Hải Phòng) đã miễn truy cứu trách nhiệm hình sự cho Đoàn Văn Việt, Phạm Thị Tươi, Đoàn Thị Máp, Trần Thị Minh, Đoàn Xuân Quỳnh (con trai ông Vươn) do là nông dân, học sinh, thiếu hiểu biết pháp luật…
Lời bàn
Cán bộ làm sai hay người dân vi phạm pháp luật đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật một cách bình đẳng.
Không thể qua một vụ việc mà đánh giá cả tập thể lớn. Càng không thể vì cảm tính mà cổ súy cho cách hành xử bạo lực, chống đối.

Giám đốc Cty TNHH giải pháp Việt Nam bị tạm giam vì trốn thuế


Ngày 27.12, Cơ quan CSĐT - CA TP.Hà Nội đã bắt tạm giam đối với Lê Quốc Quân (SN 1971, Giám đốc Cty TNHH giải pháp Việt Nam, trụ sở tại tầng 5, nhà A9, D2, phố Dịch Vọng Hậu, P. Dịch Vọng Hậu, Q. Cầu Giấy) về hành vi phạm tội trốn thuế được quy định tại Điều 161 Bộ luật Hình sự.
          Những người đeo mặt nạ dân chủ lập tức biến vụ việc thành món nhắm trên bàn những kẻ ăn vạ thuê. Món cũ đã thiu được hâm lại sặc mùi khó chịu.
Sự thực là: Cty TNHH giải pháp Việt Nam do Lê Quốc Quân làm GĐ được thành lập từ năm 2001. Từ đó đến nay, Cty đã 13 lần thay đổi giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh, lần cuối cùng vào ngày 5.6.2012 với ngành nghề kinh doanh: Cập nhật, tìm kiếm, lưu trữ, xử lý dữ liệu, dịch vụ nghiên cứu và cung cấp thông tin thị trường... Lợi dụng pháp nhân trên, Lê Quốc Quân trực tiếp và chỉ đạo nhân viên dưới quyền tìm một số cán bộ, chuyên gia kinh tế để lấy thông tin cá nhân làm các hợp đồng thuê chuyên gia tư vấn, cộng tác viên khống với mục đích hợp thức việc tăng chi phí của Cty, sau đó làm thủ tục kê khai với cơ quan thuế nhằm trốn thuế thu nhập DN. Ngoài ra, trong 2 năm, 2010 và 2011, Cty này còn sử dụng 56 hóa đơn GTGT của 7 Cty với số tiền ghi trên hóa đơn là 824.542.836 đồng. Toàn bộ số hóa đơn này đều không có việc mua, bán hàng hóa thật mà chỉ để hợp thức cho việc kê khai khấu trừ thuế GTGT với nhà nước và tăng chi phí cho DN nhằm trốn thuế thu nhập DN.
Cơ quan công an thông báo: đã có đủ chứng cứ kết luận Cty TNHH giải pháp Việt Nam trốn thuế thu nhập DN số tiền 437.500.000 đồng. Cơ quan CSĐT đang tiếp tục điều tra làm rõ hành vi vi phạm pháp luật của Lê Quốc Quân và các đối tượng có liên quan để xử lý.
Sự việc quá rõ ràng! Lê Quốc Quân vi phạm pháp luật thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Nộp thuế là nghĩa vụ bắt buộc đối với các công dân, nhất là những người có mức thu nhập đặc biệt. Lê Quốc Quân vẫn tự vỗ ngực là yêu nước nhưng thực sự không thực hiện trách nhiệm của công dân bình thường đối với đất nước. Thử hỏi một kẻ gian dối, không muốn thực hiện nghĩa vụ của mình, gian dối trong việc thực hiện nghĩa vụ với đất nước có thực sự yêu nước không?
 Trên thế giới, hành vi trốn thuế ở đâu cũng bị xử lý theo pháp luật. .
          Ở Mỹ đã có biết bao nhiêu người bị bắt đi tù vì phạm tội trốn thuế, trong đó không ít người từng là chính trị gia hay minh tinh màn bạc nổi tiếng.

Tháng 10/2012, Cựu thủ tướng Italia Ông Silvio Berlusconi bị tòa án Milan kết án một năm tù vì tội trốn thuế, liên quan đến kênh truyền hình do ông thành lập. 





Điều 161. Tội trốn thuế

1. Người nào trốn thuế với số tiền từ một trăm triệu đồng đến dưới ba trăm triệu đồng hoặc dưới một trăm triệu đồng nhưng đã bị xử phạt hành chính về hành vi trốn thuế hoặc đã bị kết án về tội này hoặc về một trong các tội quy định tại các điều 153, 154, 155, 156, 157, 158, 159, 160, 164, 193, 194, 195, 196, 230, 232, 233, 236 và 238 của Bộ luật này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ một lần đến năm lần số tiền trốn thuế hoặc phạt cải tạo không giam giữ đến hai năm.

2. Phạm tội trốn thuế với số tiền từ ba trăm triệu đồng đến dưới sáu trăm triệu đồng hoặc tái phạm về tội này, thì bị phạt tiền từ một lần đến năm lần số tiền trốn thuế hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

3. Phạm tội trốn thuế với số tiền từ sáu trăm triệu đồng trở lên hoặc trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng khác, thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

4. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ một lần đến ba lần số tiền trốn thuế.
F.Hưng

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Nếu biết trước được nội dung cuộc hội thoại giữa Hoàng Khương và Hòa mà chủ tọa công bố tại tòa hôm nay: Ban biên tập báo Tuổi trẻ sẽ không cho đăng bài báo thứ hai có nội dung cảnh sát giao thông giải cứu xe vi phạm



Đó là nội dung đại diện Báo Tuổi trẻ thừa nhận tại phiên xử của Toà phúc thẩm TAND Tối cao tại TP HCM, bị cáo Nguyễn Văn Khương (bút danh Hoàng Khương - nguyên phóng viên báo Tuổi Trẻ).
Vụ án gây sự chú ý lớn của dư luận trong và ngoài nước, tốn không ít giấy mực của báo giới. Một số đài, báo, trang điện tử bên ngoài cố tình xuyên tạc, trang điểm cho vụ án mang mầu sắc chính trị.
Theo tòa, thông qua Tôn Thất Hòa, Hoàng Khương đã đưa tiền cho Huỳnh Minh Đức (trung úy CSGT, quận Bình Thạnh) để nhờ giải cứu xe đua không theo quy trình xử lý. Số tiền này đại diện ban biên tập báo Tuổi trẻ xác nhận là không đưa cho phóng viên để nhằm thực hiện đề tài và cũng không biết về vấn đề này. Nếu chỉ dừng lại ở nội dung như 2 bài báo đã đăng trên báo Tuổi trẻ thì việc làm của bị cáo đã được xem là chống tiêu cực.
"Sự thật không dừng lại ở bài báo mà còn ở nội dung băng ghi âm trong quá trình tác nghiệp bị cáo đã không nộp lại cho Ban biên tập. Trong đó có nội dung các cuộc điện thoại nói chuyện với Trần Minh Hòa và việc đe dọa trung úy Đức nếu không trả giấy tờ chiếc xe vi phạm đã lấy ra thì sẽ đăng tiếp bài thứ hai", vị chủ tọa lập luận.
Bị cáo Khương thừa nhận, việc đưa tiền để nhờ người có thẩm quyền giải quyết cho lấy xe vi phạm khi chưa đủ điều kiện là sai, nhưng là nhằm thu thập thông tin cho bài viết phản ánh tiêu cực của cảnh sát giao thông trong hai bài “Đồng tiền xóa sạch hồ sơ” và bài “Giải cứu xe đua trái phép” đăng trên báo Tuổi Trẻ vào tháng 7/2011.
Ông Khương cũng khẳng định, những sai phạm của mình là vì mục đích thực hiện bài điều tra, "không có động cơ cá nhân" là nhằm lấy xe cho em vợ như cấp sơ thẩm quy buộc. Vì vậy bị cáo đề nghị Toà phúc thẩm xem xét lại toàn bộ nội dung vụ án.



hoang khuong
Hoàng Khương đã bị bắt giam lại vào chiều nay.

Để đánh giá lời khai của ông Khương, HĐXX lần đầu tiên công bố nội dung 2 đoạn băng ghi âm. Trong đó, bị cáo Khương đã nói với Trần Minh Hòa rằng chưa lấy được cà vẹt xe, "để tao bắt nó ói tiền lại cho mày" hay bị cáo đã "khuyên" các quái xế này đua xe ở địa bàn khác, không đua ở quận Bình Thạnh nữa...
Đại diện ban biên tập thừa nhận sai sót của mình trong việc kiểm duyệt, quản lý quá trình tác nghiệp của phóng viên. Đồng thời, khẳng định nếu biết trước được nội dung cuộc hội thoại giữa Hoàng Khương và Hòa mà chủ tọa công bố tại tòa hôm nay thì sẽ không cho đăng bài báo thứ hai có nội dung cảnh sát giao thông giải cứu xe vi phạm.
Điểm mấu chốt của vụ án đã được làm rõ. Hoàng Khương đã thừa nhận sai trong quá trình tác nghiệp. Đại diện Báo Tuổi trẻ cũng đã thừa nhận sai sót trong khâu kiểm duyệt, quản lý quá trình tác nghiệp của phóng viên. Không có gì đáng nói ngoài những bài học kinh nghiệm rút ra.
Bao nhiêu vôi, sơn mầu mè mà những đài, báo, trang điện tử bên ngoài tô vẽ cho vụ án đã trôi sạch sau phiên xét xử phúc thẩm.

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Bác Hồ với bà con Công giáo


Giữa lúc cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp của nhân dân ta bước vào giai đoạn quyết liệt, trong muôn vàn công việc, nhân dịp lễ Noel năm 1952, Bác Hồ đã gửi thư chúc mừng đồng bào theo đạo Thiên Chúa.

Người viết: "Một lần nữa chúng ta chúc mừng ngày sinh nhật Đức Chúa trong khói lửa chiến tranh mà giặc Pháp đã gây ra. Đức chúa đã giáng thế và đã hy sinh cho tự do và bác ái giữa loài người.
Song giặc Pháp và bọn can thiệp Mỹ đã làm trái ngược với lời chúa dạy. Chúng gây chiến tranh, chúng cướp bóc, tàn sát nhân dân ta, chúng hòng cướp nước ta, bắt ta làm nô lệ.

Đức Chúa không bao giờ tha thứ lũ Xa tăng ấy.
Chúng ta quyết chiến thắng lũ quỷ cướp nước ấy.

Trong ngày lễ Noel tôi mong đồng bào nhớ cầu nguyện cho những chiến sĩ giáo và lương đã kháng chiến anh dũng và đã oanh liệt hy sinh cho Tổ quốc. Nhớ cầu nguyện cho những vị giáo sĩ và bà phước từ Bắc đến Nam, đã vì chính nghĩa mà bị giặc Pháp giết hại.

Tôi mong đồng bào đoàn kết thêm chặt chẽ trong công cuộc kháng chiến để phụng sự Đức Chúa, phụng sự Tổ quốc và để thực hiện lời Chúa dạy: "Hoà bình cho người lành dưới thế".

Tôi xin gửi đồng bào lời chào thân ái và quyết thắng và kính cầu Đức Chúa ban cho đồng bào mọi phúc lành" .

Bác Hồ đến với Thiên chúa giáo ngay trong quá trình tìm đường cứu nước. Người coi Thiên chúa giáo là một di sản văn hoá của nhân loại.

Nhờ sự hiểu biết và nhìn nhận khách quan khoa học không thiên kiến đối với tôn giáo nói chung, Thiên chúa giáo nói riêng nên Bác Hồ đã viết: "Cách đây gần hai ngàn năm, trong một đêm đông giá lạnh lẽo, Đức Thiên Chúa đã giáng sinh để cứu vớt nhân loại. Đức Thiên Chúa là một tấm gương hy sinh triệt để vì những người bị áp bức, vì những dân tộc bị đè nén, vì hoà bình, vì công lý".

Cũng vì coi đấu tranh cho dân tộc, hoà bình, dân chủ là những hành động làm sáng danh Chúa nên Bác đã viết về hai linh mục Pháp là Cu-nhơ và Bui-ê đã cùng giáo dân Pari biểu tình chống Mỹ, bị cảnh sát bắt giam, tra tấn như sau:

"Nhân dịp này chúng ta cần nhắc lại rằng: nhiều linh mục và anh chị em công giáo Pháp cũng kịch liệt chống chiến tranh xâm lược Việt Nam. Những người ấy, cũng như hai cha Cu-nhơ và Bui-ê, mới thực sự tuân theo lòng bác ái của Đức Chúa".

Tháng 12 năm 1954, hoà bình đã được lập lại trên miền Bắc Việt Nam, Bác Hồ lại gửi thư cho đồng bào công giáo nhân dịp Noel. Trong thư Người thể hiện tình cảm của mình: "Đáng lẽ là chúng ta vui mừng, sung sướng. Nhưng sự vui sướng đã bị giảm sút nhiều".

Vì một số bà con giáo dân ở miền Bắc đã bị những kẻ xấu xúi dục rời bỏ quê hương vào Nam chịu cảnh lầm than khổ cực dưới chế độ Mỹ, ngụy.

"Số phận của những giáo hữu ấy khiến tôi rất đau lòng và chắc đồng bào cũng thương xót. Tôi rất mong đồng bào cầu Chúa phù hộ những giáo hữu ấy đủ sức đấu tranh, đòi trở về quê cha đất tổ".

Bác còn khẳng định: "Nhân dịp này, tôi xin nhắc lại cho đồng bào rõ: Chính phủ ta thật thà tôn trọng tín ngưỡng tự do. Đối với những giáo hữu đã nhầm di cư vào Nam, Chính phủ đã ra lệnh cho địa phương giữ gìn cẩn thận ruộng vườn, tài sản của những đồng bào ấy và sẽ giao trả lại cho những người trở về".

Theo tư tưởng của Bác Hồ, sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, nước nhà thống nhất đồng bào các dân tộc, tôn giáo đều được tập hợp trong khối đại đoàn kết dân tộc, bà con lương, giáo trong Nam, ngoài Bắc đều là con một nhà chung lòng, dốc sức xây dựng đất nước.

Ngày lễ Noel không còn là ngày lễ riêng của bà con giáo dân mà trở thành ngày vui của toàn dân.

Bà con giáo dân trong cả nước luôn cảnh giác đập tan những âm mưu chia rẽ lương giáo của các thế lực thù địch.

Theo tư tưởng của Bác Hồ, Đảng và Nhà nước ta luôn chăm lo góp phần tu bổ, xây dựng các Thánh đường để bà con hành đạo giúp cho bà con sống "Tốt đời, đẹp đạo", "Kính Chúa, yêu nước" cùng với toàn Đảng, toàn quân, toàn dân ta tiến hành công cuộc đổi mới vì sự nghiệp dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh.

Trong sự nghiệp đó nhiều dòng họ, nhiều giáo dân đã nêu cao tinh thần gương mẫu thực hiện tốt các chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước tại cộng đồng dân cư, trong đó một số giáo dân đã nêu gương sáng trong cuộc "Vận động học tập và làm theo tấm gương, đạo đức Hồ Chí Minh".


Bác Hồ với đại biểu Công giáo

Phản đối Đại sứ quán Mỹ can thiệp vào công việc nội bộ Việt Nam



Những năm qua, với tinh thần mở cửa và hội nhập, Việt Nam luôn luôn tạo điều kiện để công dân Việt Nam được xuất cảnh đi nước ngoài vì mục đích thăm nom người thân, du lịch, học tập, hay đầu tư, kinh doanh, định cư nhân đạo,... Tuy nhiên, để bảo đảm an ninh quốc gia, bảo đảm quyền và lợi ích hợp pháp của các tổ chức, công dân Việt Nam, pháp luật Việt Nam cũng cấm xuất cảnh đối với các đối tượng "đang phải chấp hành án hình sự, dân sự, các quyết định xử phạt hành chính; đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc đang bị truy cứu về trách nhiệm dân sự, hành chính".
Huỳnh Trọng Hiếu là đối tượng đang trong thời gian thi hành quyết định xử phạt hành chính của UBND tỉnh Quảng Nam, do đó việc cơ quan chức năng Việt Nam cấm xuất cảnh đối với đối tượng này là phù hợp với quy định của pháp luật.
Năm 1992, Huỳnh Ngọc Tuấn, cha của Huỳnh Ngọc Hiếu và Huỳnh thục Vy, bị Tòa án nhân dân phạt 10 năm tù về tội "Tuyên truyền chống Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam". Mãn hạn tù, Tuấn không những không ăn năn hối cải mà còn lôi kéo hai con ruột là Huỳnh Thục Vy, Huỳnh Trọng Hiếu đi theo vết xe đổ của mình. Ngày 2-12-2011, Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam đã ký ba quyết định xử phạt ba cha con Huỳnh Ngọc Tuấn 270 triệu đồng, vì đã có hành vi vi phạm hành chính về công nghệ thông tin. Tuy nhiên, đến nay, ba đối tượng này vẫn ngoan cố không chịu thi hành quyết định.
Vừa qua, do hành động chống phá Nhà nước, vi phạm pháp luật của cha con Huỳnh Ngọc Tuấn, nên ngày 16-12-2012, Huỳnh Trọng Hiếu sang Mỹ để thay mặt bố và chị gái nhận "Giải nhân quyền Hellman/Hammett", đã bị cơ quan chức năng tại sân bay Tân Sân Nhất (TP Hồ Chí Minh) không cho xuất cảnh. Ngay sau đó, Ðại sứ quán Mỹ tại Hà Nội và Tổng Lãnh sự quán Mỹ tại TP Hồ Chí Minh ra tuyên bố bày tỏ "quan ngại", và kêu gọi Việt Nam bãi bỏ hạn chế đi lại đối với Huỳnh Trọng Hiếu... Lập tức, mấy cơ quan truyền thông như VOA, RFA, BBC,... đều đồng loạt đưa tin, nhân sự việc này vu cáo Việt Nam tiếp tục vi phạm các quyền tự do cơ bản!
Tuyên bố của Ðại sứ quán Mỹ tại Việt Nam là can thiệp vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền.
Việt Nam luôn tôn trọng chủ quyền của các quốc gia khác và yêu cầu Mỹ tôn trọng quyền chủ quyền của Việt Nam. Mỹ không thể áp dụng nguyên tắc tuân chuẩn kép một cách vô lý đối với các nước khác. Điều đó trái với công ước quốc tế, trái với nguyên tắc ứng xử bình đẳng giữa các quốc gia trên thế giới.
Nhân dân Việt Nam phản đối việc làm trên của Đại sứ quán Mỹ!

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Nô nức đêm Nô - en

Hệ thống loa bên ngoài thỉnh thoảng lại chõ vào Việt Nam lu loa về cái gọi là đàn áp tôn giáo. Những tấm hình dưới đây sẽ đập tan cái loa rè cũ kỹ đó.



 Càng về khuya, dòng người đổ về các nhà thờ càng đông.




Sân nhà thờ Hàm Long chật kín. Không chỉ có những con chiên ngoan của đạo Thiên chúa mà chen chân đi nhà thờ còn có rất nhiều bà con theo đạo Phật và các đạo khác ở Việt Nam. Tất cả đều vui mừng chào đón ngày lễ trọng của đạo Thiên Chúa.

 

Nhà thờ Lớn không còn một chỗ trống. Một màn hình lớn được đặt ngoài sân để người dân có thể theo dõi buổi hành lễ bên trong nhà thờ.

 

Nhà thờ đá Phát Diệm (Kim Sơn, Ninh Bình) cũng lộng lẫy trong đêm Noel. Ảnh: Văn Định.

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

Vụ việc tại Đông Triều, Quảng Ninh: Không thể chấp nhận hành động quá khích

Vụ việc
Cả nghìn người kéo đến vây kín khu vực đối diện dự án khu đô thị Kim Sơn (huyện Đông Triều, Quảng Ninh). Nhiều người mang theo quan tài, nằm lăn ra đường ngăn trở giao thông, gây ách tắc Quốc lộ 18A.
Cảnh sát cơ động rất vất vả khi đối phó với những kẻ quá khích
Cảnh sát cơ động rất vất vả khi đối phó với những kẻ quá khích.


Ngày 21-12, UBND huyện Đông Triều đã tổ chức lực lượng tháo dỡ các khẩu hiệu sai quy định và lều bạt trái phép tại dự án khu đô thị Kim Sơn (huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh). Sự việc lên đến đỉnh điểm khi có hàng trăm người kéo đến khu vực này phản ứng gây ra ách tắc trên Quốc lộ 18A.
Trên quốc lộ 18A, đoạn đối diện dự án khu đô thị Kim Sơn từ 11 giờ trưa có cả nghìn người vây kín, nhiều người mang theo áo quan, nằm lăn ra đường ngăn trở giao thông. Do lượng người tiếp tục kéo đến ngày càng đông nên khoảng 12 giờ Công an huyện và CSGT được điều đến. Cao trào của sự việc vào khoảng 17 giờ khi nhiều người dân dùng gỗ, đá tấn công lượng CSCĐ. Phải đến 19 giờ tối đám đông mới được giải tán.


Ông Vũ Kiên Cường - Phó chánh văn phòng UBND tỉnh xác nhận sự việc và cho biết, vụ xô xát khiến 5 người bị thương. Theo ông Cường, ngày 4.9.2009 UBND tỉnh ra quyết định thu hồi 41,59ha của 852 hộ dân giao cho Công ty TNHH Thành Tâm 668 thực hiện đầu tư Dự án khu đô thị Kim Sơn.
Quốc lộ 18A, đoạn từ thị trấn Mạo Khê đến thị trấn Đông Triều ách tắc kéo dài từ 11h trưa đến 19h tối 21- 12
Quốc lộ 18A, đoạn từ thị trấn Mạo Khê đến thị trấn Đông Triều ách tắc kéo dài từ 11h trưa đến 19h tối 21- 12.


Từ tháng 6-2010 đến nay đã có 778 hộ dân tiền bồi thường, hỗ trợ. 74 hộ dân còn lại không chịu nhận tiền hỗ trợ vì họ cho rằng đền bù chưa thỏa đáng. Theo quyết định cưỡng chế, hết ngày 23.12 chính quyền sẽ tổ chức cưỡng chế. Được biết, Công an tỉnh Quảng Ninh đã ra quyết định khởi tố vụ án gây rối trật tự công cộng và cản trở giao thông
Đền bù
Yếu tố đền bù theo giá thị trường giữ vai trò trọng tâm để đảm bảo công bằng, dân chủ, và tránh việc chính quyền lạm dụng quyền thu hồi cho những mục đích không danh chính.
Khi giá đền bù không thoả đáng, người dân có quyền kiện lên toà án, cơ quan độc lập trong một chính quyền tam quyền phân lập, để huỷ bỏ quyết định thu hồi của chính quyền.
Mâu thuẫn tất yếu sẽ nảy sinh khi có sự mất công bằng về quyền lợi một cách quá đáng giữa các đại gia và người dân. Mâu thuẫn này không chỉ xảy ra ở riêng Việt Nam mà còn ở nhiều nơi khác trên thế giới.
Vụ kiện nổi tiếng gần đây Kelo v. City of New London năm 2005 của Susette Kelo và 115 hộ gia đinh khác bị chính quyền thành phố New London, bang Connnecticut, Hoa Kỳ tịch thu đất để giao cho một công ty phát triển đô thị xây dựng khu nghỉ duỡng, khách sạn, và mua sắm là minh chứng cho sự mâu thuẫn liên tục về quyền lợi giữa người dân, chính quyền, và các chủ đầu tư.
Susette Kelo đã thua kiện ở toà án tối cao Hoa Kỳ. Mảnh đất của bà và nhiều người khác thậm chí đã sinh sống trên đó suốt cả cuộc đời gần một thế kỉ từ năm 1918 bị tịch thu và trở thành một phần của dự án mà cho đến nay vẫn chỉ là trên giấy tờ.

 
Bà Susette Kelo

Lợi ích công cộng về việc làm cho người dân quanh dự án hay tiền thuế từ những hoạt động kinh doanh khi dự án thành công vẫn chưa thành hiện thực.
Tuy nhiên, sự minh bạch, công khai, và giá cả đền bù thoả đáng là chìa khoá giải quyết các mâu thuẫn.
Lời bàn
Quá trình xây dựng phát triển tất yếu xảy ra những bất đồng về lợi ích kinh tế giữa bộ phận người dân và chính quyền. Ở đâu cũng thế, bất kỳ quốc gia nào trên thế giới cũng thế.
Khi cảm thấy không hài lòng, không thỏa mãn cách đền bù, giải quyết của chính phủ có thể khiếu kiện các cấp, nhưng phải tuân theo luật pháp. Chính thể nào cũng cho phép như vậy và đòi hỏi như vậy.
Vì thế, không thể chấp nhận việc một số đài, báo, trang thông tin điện tử xuyên tạc, cổ súy cho hành động quá khích, gây rối trật tự của một số người dân Đông triều, Quảng Ninh.

Đường phố Hà Nội mùa Giáng Sinh

Các trung tâm thương mại, cửa hàng tràn ngập hình ảnh ông già Noel, cây thông, tuần lộc, ngôi nhà tuyết, còn giới trẻ tung tăng dạo chơi. Hai tuần trước Giáng sinh, không khí đầm ấm đã tràn ngập thủ đô.

Trước dịp lễ Giáng sinh 2 tuần, nhiều cửa hàng đã bày bán tràn ngập đồ trang trí trên vỉa hè, đường phố




Bé Khải Kiệt (4 tuổi) sớm được bố dẫn đi mua bộ đồ ông già Noel trên phố Hàng Mã. Bé thấy lạ lẫm với trang phục toàn màu đỏ nên ban đầu có cảm giác rụt rè.


Các cửa hàng trên phố Lý Thái Tổ được trang trí đẹp mắt với cây thông, quả chuông...
                                     Hai thiếu nữ sánh đôi dưới ánh đèn màu Noel rực rỡ.

Biển hiệu mùa Giáng sinh...
...và năm mới tràn ngập đường phố.
Những con tuần lộc kéo cỗ xe chở ông già Noel.
 Ngôi nhà tuyết đẹp lộng lẫy qua ô cửa sổ.
Ông già Noel đứng cửa chào đón khách tại khách sạn.

Một cô gái đóng vai công chúa tuyết tạo dáng trước ống kính.
Hoàng Hà
(vnexpress)

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012

Phạm Duy: 'Tôi về đây là vì tôi yêu nước'

Nhạc sỹ Phạm Duy kể lại những biến cố trong cuộc đời mà ông đã trải qua, từ cuộc di cư từ Bắc vào Nam, các sự kiện Mùa Hè đỏ lửa, tháng 4/1975 và chuyến vượt biên lênh đênh qua Hoa Kỳ của ông.

Trong phần II của cuộc trao đổi với BBC, ông cũng dành thời gian nói về quan điểm sống, quan niệm sáng tác, về kỷ niệm của nhiều ca khúc và đặc biệt nói về chuyến trở về Việt Nam sau hàng chục năm sống ở sứ người.
BBC: Ông rời Việt Nam sang Mỹ năm 1975, ông có thể kể về toàn bộ chuyến đi và thời gian ông ở Mỹ được không?
Cũng vất vả lắm, nhưng cũng xong rồi. Đầu tiên tôi cũng không đi đâu được cả, bởi vì lúc đầu chỉ có 250.000 người Việt Nam ở rải rác khắp nơi, nhưng rồi nó lên đến 2 triệu người, thì tôi đi hát cho những người đó nghe.
BBC: Ông ở Philippines bao nhiêu lâu trước khi đến Mỹ?
Ở trong trại tị nạn hồi đó, đáng lý ra tôi phải đi ra ngoài ngay. Nhưng tại vì lúc đó tôi bị kẹt vì mấy người con còn ở lại. Thành ra tôi cũng nán lại. Nhưng hình như chỉ ở độ 3 hay 4 tháng thôi. Đi sang bên đó vào đầu tháng Năm, thì vào tháng Tám, tháng Chín thì tôi ra khỏi trại.
BBC: Và khi ông tới Mỹ thì có vấn đề gì không?
Không, không có vấn đề gì. Tôi không có coi cái gì là quan trọng cả. Tất cả giản dị lắm.
BBC: Khi đi Mỹ thì ông có tâm trạng như thế nào, ông có buồn không?
Đi Mỹ, phải đi Mỹ, thì vừa buồn, vừa vui. Buồn là vì phải bỏ nước ra đi, mất luôn cả mấy cái nhà nữa. Nhưng đi thì cũng là cơ hội để mình đi xem quốc tế, thế giới ra sao, lại vui.
BBC: Khi đi Mỹ, ông xuất bản cuốn “Musics of Vietnam” ra sao và việc biểu diễn âm nhạc của ông ở Mỹ thế nào?
Cái đó tôi viết lâu rồi, nhưng khi sang tới Mỹ, lúc đó mới kịp in ra. Cuốn “Musics of Vietnam” tôi viết từ lâu. Tôi đi gần như khắp nước Mỹ. Khổ nỗi là lúc đó tôi đã già rồi, đã trên 50 tuổi rồi, không đủ sức khỏe để đi nhiều thôi. Nhưng tôi sang bên đó, thì tôi đi hát chung với những người nhạc sỹ, ca sỹ Mỹ. Và đồng thời gia đình tôi cũng có mấy người đi hát với tôi. Hồi đó Khánh Ly cũng đi hát chung trong nhóm của chúng tôi. Chúng tôi vẫn đi luôn.
BBC: Thời gian ông đi Philippines, ông đã viết “Tị nạn ca”, “Nhục ca” đúng không?
Những bài đó là bài soạn ra trong lúc hoảng hốt, không nên nhắc đến. Tôi quên rồi.
BBC: Khi ông về lại Việt Nam, phản ứng của chính quyền thế nào, có vấn đề gì không?
Rất tốt. Khi tôi về, đầu tiên, tôi xin lại, hồi tịch lại, tôi lại trở thành người ViệtNamngay. Tôi không còn là người Mỹ nữa. Đó là một cái rất tốt. Đối với tôi và chính quyền ở đây không có vấn đề gì cả. Họ cũng thấy tất cả mọi sự trong cuộc gọi là giao tranh giữa hai miền như vậy, thì không có ai...
BBC: Còn phản ứng của mọi người nói chung ra sao?
Rất tốt. Là vì khi tổ chức một đêm “Ngày trở về” ở Hà Nội, thì tất cả các ca sỹ thượng thặng đều tham gia hết.
BBC: Cảm xúc của ông khi trình diễn “Phạm Duy – Ngày trở về” ở Nhà hát lớn như thế nào?
Tôi rất mừng vì bao nhiêu năm nay, tôi tưởng người ViệtNamkhông ai còn hát nhạc của tôi nữa. Tôi về, tôi thấy là họ vẫn hát nhạc của tôi như thường. Vui lắm. Tôi còn nhớ là lúc còn trẻ, tôi làm bài “Nhạc tuổi xanh”. Trong đó có một câu là “Đường ta, ta cứ đi”, thì bây giờ thì “Đường vê, ta cứ về thôi.” Giản dị. Hồi đó tôi cũng thấy bình thường thôi. Tôi đã đứng hát trên sân khấu Nhà hát lớn cách đây gần 60 năm rồi. Bây giờ tôi trở lại, tôi cũng vui chứ. Chỉ có vấn đề là hát không có hay như ngày xưa thôi, dở lắm.
BBC: Được biết là chỉ có 10% bài hát của ông được cho phép ở Việt Nam, cái này đúng không?
Đúng rồi, nước nào người ta cũng có những quy định về vấn đề cho phép hay không cho phép. Nói cho đúng ra, sở dĩ tôi chỉ có 1/10 sáng tác của tôi thôi, là cũng giản dị là vì tôi không đứng ra xin phép. Nếu tôi xin phép, có thể họ cũng cho ra đấy. Nhưng ở đây phải xin phép mới được. Thế thôi, không có gì khó cả. Rất giản dị. Những người ngoài thấy là hơi bất bình là vì tại sao tôi nhiều bài như vậy mà chỉ cho tôi có 100 bài thôi. Nhưng khổ nhất vấn đề là tôi phải đứng ra tôi xin thêm thì người ta mới cho chứ. Không xin thì người ta không cho.
BBC: Ông có không băn khoăn gì về chuyện phép tắc đó không?
Tôi nói rằng tôi về đây, cứ hát một bài của tôi là cũng xong rồi. Đừng nói là được hát 100 bài. Tôi về đây không phải là tôi đi tìm danh vọng, hay tôi tìm đồng tiền kinh tế. Không phải. Tôi về đây là vì tôi yêu nước thôi. Mà tôi phải về vì người già nào cũng muốn chết ở quê hương của mình, thế thôi.
BBC: Ông có viết một số bài gọi là “Hương ca” nói về cảm xúc của ông khi về nước đúng không?
Đúng, những bài đó là tâm tình của tôi đấy. Lúc tôi về nước, tôi làm 10 bài hương ca. Nhưng mới xin phép được 5 bài thôi. Bởi vì tôi chỉ mới xin phép 5 bài thôi. Ví dụ như bài “Hương rừng Cà Mau”. Đây là bài thơ của một thi sỹ tên là SơnNam. Tôi làm một bài để xưng tụng những người đầu tiên đi khai phá miềnNam.
'Đang xin phép'
BBC: Trước đây ông có một trường ca rất nổi tiếng là “Mẹ Việt Nam,” tác phẩm này có được phép không?
“Mẹ Việt Nam” và “Trường ca Miền Nam” là hai bài đang xin phép. Cũng mới gửi đi xin phép, thành ra không thể nói gì hơn được nữa. Nếu mà được thì càng tốt, bởi vì những bài đó xưng tụng sự thống nhất của đất nước và con người.
BBC: Ngoài bài “Mẹ Việt Nam”, cũng có bài “Việt Nam, Việt Nam”, Việt Kiều ở Mỹ nghĩ gì về bài đó?
Người Việt Nam ở Mỹ, hay đi hải ngoại rồi, muốn nghĩ gì thì nghĩ, tôi không quan tâm. Bởi những người đó vẫn còn nuôi oán thù. Mà tôi chủ trương là sau 30 năm trời, thì phải đến các lúc mà có sự hòa hợp dân tộc. Thì phải thế thôi. Thế còn người nào cất tiếng lên chửi bới nhau chỉ vì đi về Việt Nam không thôi, thì tôi không nói chuyện với họ. Muốn nghĩ gì thì nghĩ. Khi tôi làm bài đó ra, tôi đâu có nghĩ đến trường hợp đến một ngày nào đó, có một người Việt Namở bên Mỹ lại hát bài đó. Tôi chỉ làm ra thôi. Cái tình cảm của tôi lúc đó vẫn là hòa hợp dân tộc.
BBC: Ông viết “Mẹ Việt Nam” năm 1965, tại sao lúc đó ông lại muốn viết bài này?
Đầu tiên nước Việt Nam mình sinh ra là một nước theo chế độ mẫu hệ. Tức là xưng tụng người đàn bà nhiều hơn. Tôi cũng dựa vào cái đó để tôi nói về lịch sử ViệtNam. Lịch sử Việt Nam thì cũng có những lúc chia rẽ nhau như thời Trịnh – Nguyễn phân tranh chẳng hạn. Thế nhưng cũng có thời họ thống nhất. Nước Việt Nam mình đã có thời kỳ chia cắt, thì phải có lúc thống nhất thôi.
BBC: Có người nói ông có công lớn với âm nhạc Việt Nam, ông nghĩ sao?
Không, không nói công với tội gì cả. Tôi sợ những cái đó. Ai khen tôi hay ai chê tôi, tôi đều sợ cả. Vì tôi làm việc cũng như người làm ruộng thôi. Làm ruộng thì phải cấy lúa, làm nhạc thì phải đánh đàn, giản dị thế thôi.
BBC: Có một số bài chưa nói tới như “Gánh lúa.”
Ô, bài ấy hay lắm. Bài ấy vui lắm. Bài ấy là bài cuối cùng của tôi làm trong khi còn ở Kháng chiến. Bài ấy tôi diễn tả một đoàn người nông dân đi gánh lúa để nuôi lính, nuôi quân. Hay lắm. Khi tôi hát bài dân ca, thì cũng có khi có những người hát thay tôi bài “Gánh lúa”. Nếu tôi không nhầm, thì tôi giữ được nhiều “versions” của những người này, người họ hát. Họ hát hay lắm, rất ViệtNam.
BBC: Rất nhiều ca sỹ đã trình bày các bài hát của ông, ông nghĩ gì về họ?
Nhiều lắm. Thái Thanh suốt đời hát nhạc của tôi. Còn Khánh Ly cũng hát. Ai cũng hát hết, những người nhạc sỹ già đó. Còn những người nhạc sỹ trẻ như Tấn Minh hay Đức Tuấn hay Mỹ Linh cũng đều hát nhạc của tôi hết. Tất nhiên là họ hát những bài đã được phép. Nước nào cũng có quy luật của nó chứ. Anh làm sao đi quá luật được.
BBC: Từ đầu 1960 so với Tết Mậu Thân, thì nhạc của ông có thay đổi không?
Cái đó thì phải để người khác người ta phê bình, chứ tôi không biết. Tôi chỉ biết làm thôi. Đại khái như bài nhạc của tôi làm hôm nay nó khác với bài trước như thế nào, thì tôi chịu chết (không thể biết được). Tôi không thể giải thích được. Người khác giải thích hộ tôi.
BBC: Nhưng có một số bài nói về thiên nhiên vào những năm 1950 và đầu 1960, như là bài ca “Sao” và “Chiều về trên sông”, ông có thể nói gì về quan hệ thiên nhiên và âm nhạc?
Lúc đó là lúc tôi bỏ qua trường hợp nhìn vào đất nước ViệtNam. Tôi muốn nhìn vào cuộc đời nhiều hơn. Tôi nói những câu chuyện về “Bài ca sao”, “Bài ca Trăng”, thì nó vượt ra khỏi nước Việt Nam rồi.
BBC: Từ năm 1954-1975 ở miền Nam, không khí âm nhạc thời đó như thế nào?
Tôi không nhớ được, quên rồi. Thời cuộc của Việt Namthay đổi nhiều quá, thành ra tôi cũng quên mất.
BBC: Nhưng khi ông hát “Tâm phẫn ca”, sinh viên nghe thì họ thấy sao?
Cái đó thì họ phải thích chứ. Bởi vì cái đó cũng nói lên được lòng căm giận của họ cũng như của tôi, là vì chiến tranh kéo dài quá.
BBC: Về âm nhạc mà ông đã sáng tác sau khi về Việt Nam năm 2005, ông có thể nói về trường ca về “Minh họa Kiều”?
Về đây tôi mới sáng tác được toàn vẹn “Minh họa Kiều”. Vì “Minh họa Kiều” dài lắm. Nó dài phải đến hơn 2 tiếng đồng hồ mới hết. Tôi mới làm được 3 phần, về đây tôi làm nốt là phần thứ tư, về đây mới làm được, xong rồi. Tôi làm “Hương ca” là bản nhạc mới. Rồi tôi làm thêm những bài nhạc phổ thơ của thi sỹ Bích Khê. Đó cũng là những cái mới hết. Muốn biết nó ra sao thì phải mua đĩa để nghe thôi.
Trong “Hương ca” nó nói gì? Nó nói về tình yêu nước. Mà yêu nước của ViệtNamnay nó khác với yêu nước của ngày xưa rồi. Ngày xưa tôi làm bài “Tình hoài hương” là vào 1950, thì cái đẹp của đất nước nó khác cái đẹp của bây giờ. Ví dụ như là ngày xưa còn có những người đàn bà con gái răng đen, và đồng thời ăn mặc quần áo nâu. Bây giờ người con gái, anh đi về vùng quê anh coi, họ mặc hoàn toàn giống như những người mới, chứ không phải như người cũ nữa. Vậy thì tình cảm của tôi cũng phải khác đi.
BBC: Ông chọn một bài thơ để phổ nhạc như thế nào, ông có thể cho một vài ví dụ?
Tại sao tôi chọn bài thơ của ông Hoàng Cầm, là vì lúc đó ông Hoàng Cầm là nhà vô địch của những bài thơ kháng chiến. Tại sao tôi lại phổ thơ của ông Phạm Thi Thư, là vì lúc đó, ông Hoàng Phạm Thi Thư đưa ra những loại nhạc lúc đó gọi là “Đạo ca”, là những cái mới hết. Ông Nguyễn Tất Nhiên là những bài ca ngộ nghĩnh, vui vẻ. Tôi chỉ có thể nói thế được thôi, còn đi vào chi tiết, không thể nói được.
BBC: Còn các bản “Tị nạn ca” thì sao?
“Tị nạn ca” là những bản nhạc nói chung về những vấn đề những năm không còn ở trong nước nữa. Đó là tị nạn chứ gì. Thế nhưng xong rồi thì tôi thấy là nó là những bản nhạc hơi “ảo ảnh quê hương”, chứ không phải là bản nhạc thật. Ngồi ở Bridgeway City mơ tưởng đến cánh đồng ViệtNam, thì nó hơi vô duyên quá (non-sense). Sau tôi quyết định tôi không nhắc đến nữa.
BBC: Giáo sư Trần Văn Khê sẽ viết về những tác phẩm nào của ông không?
Tôi không biết, chỉ biết là ông ấy đã viết được trên 100 trang rồi.
BBC: Ông là người rất nhạy về công nghệ, nhất là ứng dụng cho âm nhạc, ông đã sản xuất một CD đầu tiên ở Mỹ. Ông có thể nói gì về chuyện này?
Giản dị thôi, ngày xưa, tôi đi học ở trường Kỹ nghệ thực hành, thành ra những cái gì thuộc về vấn đề kỹ thuật, tôi thích lắm. Khi có được thời đại computer, năm 1982 là lúc computer ra đời, thì tôi vội vàng học ngay rồi. Từ đó tới nay, tôi áp dụng vào trong sáng tác nhạc, thì rất tốt. Nếu tôi không đi học được kỹ thuật, thì tôi không hiểu biết được kỹ thuật mới. Tôi nghĩ là tôi may mắn hơn những người khác là tôi thấy ngay được cái hay, cái ích lợi của computer và tôi dùng nó ngay.
BBC: Ông biết gì về phong trào “Hát cho đồng bào tôi nghe”? Âm nhạc của phong trào này khác gì với nhạc của ông?
Không, tôi không làm loại đó. Cái loại đó của người khác làm. Ông Tôn Thất Lập thì phải. Không phải tôi. Tôi không biết. Tôi không được nghe những bài đó. Tôi có biết là ông ấy có làm những bài hát là “Hát cho đồng bào nghe”, nhưng tôi không có ở trong tay để biết là bài đó ra sao. Tôi không dám phê bình.
'Sức mấy mà buồn'
BBC: Âm nhạc ở miền Nam Việt Nam ngày xưa có rất nhiều luồng, quan hệ giữa chúng ra sao?
Tôi cũng biết hết đấy, nói cho nó ngay ra mà nói là không biết thì không đúng, nhưng mà biết, nhưng nó không ảnh hưởng đến tôi gì cả. Tôi kính trọng những bài đó, thế thôi. Tôi không chê mà tôi cũng không khen.
BBC: Mục đích nhạc của ông những năm 1960 là gì?
Vẫn là con đường cũ tôi đi theo. Tức là vấn đề “khóc, cười theo mệnh nước”, lúc nào nước vui, thì tôi cười, thế còn lúc nào nước buồn thì tôi khóc.
BBC: Có sự kiện nào trong lịch sử làm cho ông buồn?
Không bao giờ tôi buồn cả, bởi vì tôi có bài hát gọi là “Sức mấy mà buồn”. Không bao giờ tôi buồn cả. Buồn làm gì, vô ích. Nếu có buồn, thì cũng chỉ buồn đại khái thôi, nói cho nó vui thôi chứ, không bao giờ tôi bị buồn cả.
BBC: Nhưng có một số bài buồn như là “Ngậm ngùi”?
“Ngậm ngùi” thì đâu có buồn. Đó là một bài hát an ủi. Ông ta làm thơ như vậy để khuyên mọi người trở về với đời sống bình thường thôi. Thì đó là an ủi nhau thôi chứ không có gì mà buồn.
BBC: Bài “Quê nghèo” chẳng hạn?
“Quê nghèo” thì thực sự là buồn. Đó là bởi vì chiến tranh. Tôi làm bài “Quê nghèo” đó là người ở quê là người dân nghèo, đói nhất ViệtNam, lại còn bị chiến tranh nữa. Thì tôi diễn tả đó thôi.
BBC:Bài “Quê nghèo” thì ông diễn tả điều gì?
“Tôi không xa kinh kỳ sáng chói”, có những ông già “Cày bừa thay trâu” thì khổ quá. Đó là một bài mà nhiều người Việt Nam rất cảm động, rất thích, là bởi vì tôi nói được những cái đó lên.

Ngày này 66 năm trước

          Cách đây 66 năm, qua sóng Đài Tiếng nói Việt Nam, nhân dân cả nước từ Lạng Sơn đến Cà Mau trân trọng và xúc động lắng nghe Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Lời kêu gọi kháng chiến của Bác Hồ là một bản cương lĩnh kháng chiến mang tính khái quát cao, chứa đựng tư tưởng, quan điểm, đường lối chiến tranh nhân dân, toàn dân đánh giặc, lâu dài, tự lực cánh sinh và nhất định thắng lợi. Lời kêu gọi thiêng liêng ấy đã cổ vũ mạnh mẽ chủ nghĩa yêu nước Việt Nam tiềm ẩn trong mỗi con người, làm bừng lên những đợt sóng triều ào ạt, lướt qua mọi sự thách đố, nguy nan, nhấn chìm các thế lực ngoại xâm tàn bạo.


 
 LỜI KÊU GỌI TOÀN QUỐC KHÁNG CHIÊN

Hỡi đồng bào toàn quốc!
Chúng ta muốn hoà bình, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa!
Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ.
Hỡi đồng bào!
Chúng ta phải đứng lên!
Bất kỳ đàn ông, đàn bà, bất kỳ người già, người trẻ, không chia tôn giáo, đảng phái, dân tộc. Hễ là người Việt Nam thì phải đứng lên đánh thực dân Pháp để cứu Tổ quốc. Ai có súng dùng súng. Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc. Ai cũng phải ra sức chống thực dân Pháp cứu nước.
Hỡi anh em binh sĩ, tự vệ, dân quân!
Giờ cứu nước đã đến. Ta phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng, để giữ gìn đất nước.
Dù phải gian lao kháng chiến, nhưng với một lòng kiên quyết hy sinh, thắng lợi nhất định về dân tộc ta!
Việt Nam độc lập và thống nhất muôn năm!
Kháng chiến thắng lợi muôn năm!
Hôm nay, Lời kêu gọi của Bác vẫn như âm vang trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Chúng ta nhất định không chịu mất nước. Chủ quyền quốc gia không thể bị xâm phạm. Nhưng Bác cũng dạy chúng ta "Dĩ bất biến ứng vạn biến". Đó là biết kết nhuần nhuyến giữa tính nguyên tắc, tính kiên định, tính vững chắc của mục tiêu chiến lược với tính linh hoạt, tính uyển chuyển của sách lược; giữa đường lối cách mạng và phương pháp cách mạng; giữa kế thừa và đổi mới. 
Dân tộc Việt Nam nhất định thắng lợi vinh quang! 
 

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Các nhà rân chủ khẩu chiến quyết liệt... vì tiền!


Dân lành đau đầu vì những cuộc khẩu chiến quyết liệt vì tiền của các nhà rân chủ.
Mấy đồng đô lẻ khiến cho các nhà rân chủ NTG, NKT, TKTT... lớn tiếng mạt sát nhau thậm tệ với lời lẽ không kém bà con chợ giời là bao.
Nhà "Bauxite Việt Nam" tan nát chỉ vì Phạm Toàn và Huệ Chi mâu thuẫn về số tiền đi từ thiện.
Nhà Vinh, nhà Diện "cơm không lành, canh chẳng ngọt" cũng chỉ vì mấy đồng tiền quyên góp. Thân nhân "người được quyên góp" lùng kiếm, tố cáo vì bị "giữ hộ tiền, đòi không trả" khiến cho hình ảnh Vinh, Diện nhăn nhúm trước công luận. 
Nữ yêu tinh Đặng Phương Bích khởi xướng phong trào vận động quyên góp cho yêu tinh Bùi Thị Minh Hằng khi bị giáo dục bắt buộc tại cơ sở giáo dưỡng Thanh Hà. Khóc hộ được gần 200 triệu, chi thăm hằng 6 lần hết 55 triệu, còn lại gần 150 triệu. 150 triệu này là khởi nguồn bài ca "thôi là hết chia ly từ đây" của đôi yêu tinh yêu tạ này. Phương Bích nhất định chỉ chi thêm cho Hằng 20 triệu nữa. Hằng nhất quyết không chịu."Chị quyên góp nhân danh tôi, nay phải “trả” tôi cả vốn lẫn lời", Bích kiên quyết lắc đầu: tiền này quyên góp đâu chỉ cho chị và cho cả những “nạn nhân” như chị , nếu có thắc mắc thì xem lại tờ vận động quyên góp, đọc kỹ lại nội dung đi, tiêu đề là quyên góp thăm nuôi Bùi Hằng, những ở “thân bài” có chua thêm là để giúp đỡ những người tương tự. Hằng đùng đùng tuyên bố, Bích phải cải chính, không được dùng tên tuổi của Hằng (hotgirl mà) để kêu gọi quyên góp, đồng thời vận động cả làng trên xóm dưới tấn công Bích “áp đảo” trên chính trang nhà của Bích, khiến Bích phải đóng cửa comment (tuyệt chiêu).
        Đồng thời, Hằng đóng bộ “ngây thơ” chẳng hề biết gì về vụ gây quỹ cho mình và chẳng biết phải cảm ơn người ủng hộ mình ở tư thế nào (biến Bích thành kẻ lừa đảo siêu hạng), post nguyên văn bảng kê khai Bích “thanh minh” riêng với Hằng lên trang nhà Hằng cho quân xanh quân đỏ tha hồ mổ xẻ các khoản chi “giời ơi” không ngoài mục đích “vạch mặt” Bích, chơi tận diệt nhau luôn bất chấp sự chối tai gai mắt, hổ thẹn của bao người lỡ quyên góp tiền vào cái quỹ đó cho hai “nữ tướng” khẩu chiến.
Đau đớn vì tiền, Phương Bích quay sang chửi Nguyễn Xuân Diện, Ba Sàm ngu vì tôn vinh Hằng là người phụ nữ của năm.
Thế là tan hoang tất cả. Vì tiền, không ai còn e ngại sẵn sàng lên sàn tỷ thí, vạch mặt nhau cho cả thiên hạ biết rằng rân chủ là thế nào.Té ra, các nhà rân chủ đang quyết liệt khẩu chiến vì tiền. 

HUY ĐỨC - BÊN THẮNG CUỘC - TẤN TRÒ ĐỜI


(Theo Hội những người ghét phản động)
Những ngày qua Nhật Ký Bán Nước ra rả điệp khúc "BÊN THẮNG CUỘC" của anh bồi bút Huy Đức, còn các "Trí Ngủ" thì lập phong trào chia sẻ link như trẩy hội, tưởng chừng như đó là một món bảo vật mới được khai quật. Trò đời !
Nội dung cuốn sách không mới, chúng ta vẫn thường được nghe các bạn ấy bô bô mỗi ngày. Nhưng khác trước một chút lần này anh bồi bút Huy Đức đóng vai "thái giám nội cung" tỏ ra am tường từng đường đi nước bước, từng nét mặt cử chỉ của các vị Lãnh đạo VN.
Anh ấy còn làm một cái list dài đầy đủ tên các vị lãnh đạo Việt Nam trong mục "cảm ơn", hồ như rằng cuốn sách của anh đã được các vị ngâm cứu, chỉnh sửa, thật đáng tin cậy. Trò đời.
Bản thân tôi thấy không gì hơn ngoài "bóp méo" lịch sử trong cuốn sách con cóc đó cả:
1. Ngay cái tên anh ấy đặt : Bên Thắng Cuộc, ngầm ám chỉ là bên Đảng Cộng Sản nhưng không bên thắng cuộc là nhân dân miền Bắc, nhân dân Miền Nam, là dân tộc Việt Nam cơ. Vậy nên những điều ngòi bút của anh ấy cố "bẻ lái" chính là nhăm vào cả dân tộc này.
2. Về nội dung, dưới sự tô vẽ của anh, con heo nay đã mọc thêm cánh, còn con gà thì đã trụi lông. Đơn cử :
"Giữa trưa 7-1-1979, khi nghe con rể là Giáo sư Hồ Ngọc Đại đánh thức báo tin, “Quân ta đã vào Phnom Penh”, ông Lê Duẩn chỉ “ừ” rồi ngủ tiếp. Ông Hồ Ngọc Đại nói: “Tôi rất ngạc nhiên. Khi nhận được điện thoại từ Cục Tác chiến tôi cũng không ngờ chuyện long trời lở đất như thế mà ông vẫn ngủ”. Đưa đại quân đến thủ đô một quốc gia khác tưởng nhẹ tựa giấc ngủ trưa của một đấng quân vương nhưng phải mười năm sau Quân đội Việt Nam mới rút được chân ra khỏi đó."
Trích : Đức, Huy (2012-12-06). Bên Thắng Cuộc (Giải phóng) (Kindle Locations 12766-12772). OsinBook2012. Kindle Edition. (Bao Anh Thai)
Đây là một ví dụ về cách đưa sự kiện với dụng ý chủ quan nhằm bóp méo sự thực của tác giả. Hồ Ngọc Đại tuy là con rể của ông Lê Duẩn nhưng chưa bao giờ làm trong bộ tổng tham mưu hay cơ quan tình báo quân đội.
Khi ông ta, một người ngoài quân đội báo cho Lê Duẩn tin đó thì thực tế Lê Duẩn đã biết từ rất lâu. Việc quân đội tiến vào một thành phố không phải là một hành động bất chợt theo kiểu nghe tin tháp đôi ở Mỹ sụp đổ.
Mọi diễn biến của việc tiến quân, áp sát thành phố cũng như các thông tin tình báo về lực lượng phòng thủ đều được báo từ trước cho ông Duẩn. Và thực tế là mọi người trong bộ tổng tham mưu đều biết là Phnompenh bị bỏ ngỏ.
Quân Khơ-mẻ đỏ không có ý định tử chiến ở đó. Việc xác định Phnompenh bị bỏ ngỏ được biết từ trước khi Hồ Ngọc Đại biết được là bộ đội tiến đến gần thành phố - chứ đừng nói là thời điểm ông ta tin đã chiếm được thành phố.
Cách trích dẫn nguồn bằng cách nhấn vào những chi tiết rõ ràng là không liên quan (nhưng có lợi cho dụng ý của tác giả) như con rể của Lê Duẩn khiến cho cuốn sách mất tính khách quan mà lịch sử đòi hỏi phải có."
Ngoài ra, tôi xin thêm vào ở đây như thế này:
Anh Huy Đức ám chỉ rằng việc phải mười năm sau quân đội Việt Nam mới rút là cái giá quá lớn. Nhưng thực tế lịch sử cho thấy, các cuộc chiến tranh du kích thường kéo rất dài và cái giá phải trả không bao giờ nhỏ.
Người Pháp mất 9 năm ở Việt Nam rồi phải rút lui trong thất bại. Người Mỹ cũng mất gần 20 năm từ khi ủng hộ trực tiếp ông Diệm tới năm 1975 với một kết cục bại trận. Ở Iraq và Apghanistan, nước Mỹ, sau 10 năm cũng đang rút ra và chúng ta không hề biết các chính phủ đó có đứng vững sau khi người Mỹ ra đi hay không. Ở Apghanistan, người Nga rút đi sau 10 năm đánh nhau và chỉ 2 năm sau đó Taliban treo cổ vị tổng thống do Nga dựng lên.
Cuộc chiến tranh du kích giữa Palestine và Israel đã bắt đầu từ hơn 30 năm trước và tới bây giờ không ai trong số chúng ta có thể chắc được trước khi nhắm mắt, chúng ta thấy được hai bên tham chiến sống hoà thuận với nhau.
Thực tế của 10 năm ở Campuchia là đất nước ta kiệt quệ về kinh tế, và rất nhiều máu đã đổ. Tuy nhiên, thành quả của những hy sinh đó là ngày nay các lãnh đạo của Khơ-me đỏ bị toà án quốc tế xét xử ngay tại Phnom Penh. Người Việt Nam hoàn toàn có thể yên tâm đi lại trên đất Campuchia và ngược lại.
Quan hệ giữa Việt Nam và Campuchia có những lúc không như ý - ví dụ như chuyện Campuchia cố tình không đề cập tới vấn đề Biển Đông trong cuộc họp gần đây của ASEAN. Tuy nhiên điều đó thể hiện rõ nhất thiện ý của Việt Nam là chúng ta không cố gắng dựng nên một chính phủ bù nhìn ở Campuchia và ta tôn trọng ý chí tự quyết của họ.