Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

“Tham nhũng” trong Quốc hội Mỹ


Bằng phép mầu nào mà nhiều chính trị gia Mỹ khi bước vào quốc hội là những nhà nghèo nhưng khi rời khỏi quốc hội lại là những nhà giàu? Đó là câu hỏi của cựu thống đốc bang Alaska Sarah Palin. Câu hỏi khiến cả Washington bất ngờ. Trong bài xã luận nhan đề “Làm thế nào quốc hội đã chiếm được Phố Wall?” đăng trên báo Wall Street Journal, bà đặt vấn đề “tại sao đầu tư chứng khoán của các ông nghị, bà nghị lại có lãi hơn cả các nhà đầu tư sành sỏi nhất?”.
Thường xuyên làm hậu thuẫn cho giới truyền thông chỉ trích, phê phán Việt Nam về tình trạng tham nhũng nhưng bên trong Quốc hội Mỹ lại là cả một tổ mối mọt, đục rỗng két sắt của nhiều nhà đầu tư nhẹ dạ.
Cuốn sách gây chấn động mang tên “Tống cổ tất cả bọn chúng ra ngoài!” do Peter Schweizer thuộc Viện Hoover viết, đã chỉ rõ thủ đoạn kiếm tiền của các nghị sĩ Mỹ là kiếm lời lớn từ chứng khoán dựa vào việc kinh doanh các thông tin mật mà chỉ có các quan chức chóp bu trong chính quyền mới nắm được.
Đó là lý do khiến chẳng ai ngạc nhiên khi mà tỉ lệ ủng hộ của người dân Mỹ dành cho quốc hội hiện tại thấp thảm hại: chỉ 9%.
Thì ra những gì truyền thông Mỹ vẫn tuyên truyền bấy lâu nay chỉ là giả dối. Bê bối trong Quốc hội Mỹ đã diễn ra từ bấy lâu nay nhưng không được phát hiện hoặc vì lý do nào đó đã bị ỉm đi một cách đầy ngờ vực.
Liên bang Hoa Kỳ xưa nay vẫn lên giọng kẻ cả, vỗ ngực vì sự phát triển của xã hội và bộ máy chính quyền tự cho là minh bạch.
Những người đứng đầu nước Mỹ phản ứng ra sao trước những thông tin trên? Im lặng.
Im lặng là cách chính phủ Mỹ lựa chọn trước những tố cáo tiêu cực, tham nhũng trong bộ máy cấp cao.
Im lặng để thời gian trôi mau sẽ là liều thuốc đắp kín những kẽ hở để lộ ung nhọt của chế độ.
          Đó là hy vọng của chính phủ Mỹ, nhưng người dân Mỹ không thể quên. Hàng ngàn người vô gia cư, mất việc làm, những nạn nhân suy thoái kinh tế Mỹ… không bao giờ quên.

1 nhận xét: